Lộc Nam Ca và đồng đội đang tập trung hấp thụ tinh hạch trong biệt thự. Năng lượng từ tinh hạch như những dòng suối nhỏ chảy vào cơ thể, len lỏi qua tứ chi bách hài.
Đột nhiên, ánh sáng trong phòng tối sầm lại, như thể có ai đó dùng một tấm màn khổng lồ che khuất bầu trời. “Chuyện gì thế này? Sao trời lại tối sầm thế kia?” Một lính tuần tra trên đài quan sát của căn cứ Diễm Tâm hét lên. “Không lẽ đêm cực hạn lại tới nữa sao?”
Những người sống sót trong căn cứ Diễm Tâm đồng loạt ngẩng đầu. Mặt trời vốn đang treo lơ lửng bỗng bị một vật thể không tên từ từ che lấp... Đó không phải mây, không phải chim chóc, càng không phải bất kỳ hiện tượng tự nhiên nào họ từng biết.
Ánh sáng lịm dần, thế giới như bị một bàn tay vô hình vặn nhỏ độ sáng. Chỉ trong vài phút, ban ngày biến thành hoàng hôn, rồi từ hoàng hôn rơi tõm vào bóng tối mịt mù...
Có người tự nhéo mình một cái thật đau, nhe răng trợn mắt: “Không phải mơ! Cái quái này không phải là mơ!” Đa số mọi người khôn...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 39 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Trọng Sinh, Tỷ Tỷ Giành Gả Cho Tên Khất Cái
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm mọi người ơi
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm nên đọc nè các bạn ơi