Chương 101: Nụ Hôn Vụng Trộm, Tình Ý Miên Man
Sân viện vắng lặng, Mộ Dung Dịch không tốn chút sức nào, chỉ khẽ đẩy một cái, cửa đã mở.
Y không vội vào ngay mà đứng ở cửa nhìn vào trong. Hộp hương kia vẫn đang lặng lẽ cháy, khói xanh lượn lờ, sương hương không tan đi được, quẩn quanh trong phòng, khiến bóng dáng nàng lúc ẩn lúc hiện.
Y thuận tay đóng cửa lại, cúi người, quỳ một gối xuống bên cạnh nhìn nàng.
Ánh Tuyết Từ đang gục bên giường ngủ say, mái tóc dài đen nhánh như dải lụa rủ xuống sau lưng, dài đến tận thắt lưng, đỉnh đầu tỏa ra một quầng sáng màu xanh chàm. Trên người nàng mặc một chiếc áo lót màu trắng nhài.
Chiếc áo lót đó mặc sát thân, rất mỏng manh, dưới ánh trăng soi rọi, để lộ chiếc yếm màu phi bên trong. Trên yếm thêu một đóa hải đường đang say ngủ, theo từng nhịp thở của nàng, đóa hải đường đó như sống dậy, nhụy hoa rung rinh.
Nàng ngủ say đến thế, hoàn toàn không hay biết có người đang nhìn mình. Đôi cánh tay nàng duỗi ra mềm mại, đầu ngón tay tựa như đóa sen rủ xuống, trên mặt hiện lên đôi lúm đồng tiền, ngọt ngào và thư thái.
Y nhìn nàng, bỗng nhiên mỉm cười, nhưng ngay sau đó, trái tim như bị thứ gì đó cắn chặt, đang bị gặm nhấm dần dần, cảm giác khó chịu không nói nên lời.
Tại sao chưa bao giờ nàng ngủ một cách ngây ngốc như vậy khi ở bên cạnh y?
Thực ra nết ngủ của Ánh Tuyết Từ rất xấu, còn y khi ngủ lại rất yên tĩnh.
Hồi đầu khi ngủ chung một chăn, y thường xuyên bị nàng đá tỉnh.
Y từ nhỏ đã ngủ một mình, bảo mẫu nuôi nấng y phải túc trực bên giường, ngủ trên bàn đạp dưới chân giường để đề phòng y thức giấc giữa đêm, tiện thắp đèn bưng nước. Y không chịu, một là không có thói quen thức giấc giữa đêm, hai là cũng không thích có người ngủ cùng dưới một mái hiên. Đêm khuya tĩnh lặng, y thích sự yên tĩnh.
Vì vậy, y không biết đạo phu thê chung chăn chung gối vốn dĩ mang hương vị này.
Nhưng đây là do y cưỡng cầu mà có, nhất quyết bắt người ta lên giường, nên y đành phải cam chịu sự đau khổ xen lẫn ngọt ngào này.
Y đặt nàng nằm ngay ngắn lại, một lát sau, nàng lại tự mình xoay ngược đi.
Đầu vùi trong chăn, chân thò ra ngoài, y ngồi dậy sờ thử chân nàng, vừa chạm vào đã thấy lạnh toát tay, không khỏi lấy làm lạ, làm gì có chân người nào lạnh đến thế, chẳng lẽ chính nàng không có chút cảm giác nào sao?
Lại sợ nàng bị ngạt chết, y dứt khoát xách nàng ra, nắm lấy đôi chân lạnh ngắt của nàng đặt vào lòng sưởi ấm. Trước đó, y phải chịu đựng nàng đá vài cái, giống như thỏ đạp chân vậy, đặc biệt buồn cười.
Y nắm chặt cổ chân nàng không buông, nàng liền tỉnh giấc, ngủ mơ mơ màng màng, mắt to mắt nhỏ, còn tỏ vẻ không bằng lòng, cảm thấy y đang chiếm tiện nghi của mình, chỉ vào mũi y nói: “Chàng... chàng kẻ tiểu nhân này, lại muốn làm chuyện dâm ô, vô sỉ đến cực điểm...”
Chưa mắng được hai câu đã ngoẹo đầu ngủ thiếp đi.
Thật khiến người ta buồn cười chết mất.
Ai mà ngờ được một người xinh đẹp nhường này, khi ngủ lại có bộ dạng này.
Y nghĩ lại cũng thấy buồn cười, ôm lấy nàng, hồi tưởng suốt nửa đêm. Sáng sớm thức dậy muốn khoe với người ta, lại chẳng biết nói với ai, đành mang theo một bụng ý cười đi lên triều.
Sau này cũng thành thói quen.
Nhân lúc nàng sắp chìm vào giấc ngủ, y liền kéo người vào lòng trước, dùng đôi tay đôi chân quấn chặt lấy.
Hai cơ thể trẻ trung, nóng hổi dính chặt lấy nhau, chăn gấm phủ lên một đôi uyên ương ướt át. Khi tình nồng, y luôn cố chấp ngủ áp mặt vào mặt nàng, đêm khuya nương theo hơi thở của nàng, tìm đến đôi môi nàng mà nhấm nháp mút mát, rồi mới chìm vào giấc ngủ sâu.
Nàng không vùng vẫy thoát ra được, nết ngủ dần dần tốt lên, khi ngủ thì nằm bò trong lòng y, khi tỉnh dậy vẫn còn trong lòng y, cùng lắm là một cái chân gác trên eo y.
Mới rời xa y có mấy ngày mà lại ngủ tứ tung như vậy, có thể thấy nàng không thể rời xa y, vĩnh viễn không thể.
Từng có bao nhiêu đêm ở Tây Uyển, nàng thà giả vờ ngủ cũng không muốn mở mắt nhìn y thêm một cái, khi ngủ say vẫn nhíu chặt đôi mày.
Mà y vốn là người có tính cách mạnh mẽ, nàng càng không chiều theo y, y càng phạt nàng phải làm.
Lâu dần, đôi bên đều nảy sinh oán hận.
Lúc này y tiến lại gần nhìn nàng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì ngủ say, ngay cả chân mày cũng cong lên một cách đáng yêu, đang mơ thấy mộng đẹp sao? Cười ngọt ngào đến thế.
Y nhớ nàng da diết, nhớ đến phát điên, nắm lấy cổ tay nàng đặt lên môi hôn, thầm nghĩ, chỉ cần nàng chịu đối xử tốt với y một chút, họ cũng không đến mức này, y cũng sẽ không dùng thủ đoạn này với nàng, đêm khuya lẻn vào phòng khuê, hái hoa bẻ liễu, làm như kẻ hái hoa tặc vậy.
Y lẽ nào không cần thể diện, y cũng muốn danh chính ngôn thuận, danh chính ngôn thuận mà...
Mộ Dung Dịch bế nàng lên, chính mình cũng cởi áo ngoài, nằm xuống bên cạnh nàng.
Tay đưa sang, muốn chạm vào nàng, xoa nắn nàng, hôn nàng, nhưng vừa nằm xuống, y bỗng thấy buồn ngủ.
Tầm nhìn mờ mịt, thái dương đau nhức.
Cũng lạ.
Sau khi nàng rời đi, y rất khó đi vào giấc ngủ.
Người không ngủ sẽ chết, thái y kê đơn thuốc cho y, thề thốt đảm bảo rằng một bát này đổ xuống có thể đánh gục một con gấu, bảo đảm y sẽ ngủ say như chết.
Y không dùng.
Không muốn dùng.
Đám phiên tử y phái đi, cứ cách một canh giờ lại đến báo cáo một lần.
Nếu y ngủ thiếp đi, y sẽ bỏ lỡ rất nhiều chuyện.
Bỏ lỡ việc nàng vừa rồi đã ăn thứ gì, vẽ bức tranh nào, kết giao với người bạn nào, hay là, đã mỉm cười với nam nhân nào —— y tức đến đau đầu.
Liền sa sầm mặt, không nói lời nào, đuổi hết mọi người ra ngoài, một mình ngồi thẫn thờ, ngồi xuyên suốt cả đêm dài, ngồi đến mức cơ thể cũng trở nên cũ kỹ, hồn phách như bị tách ra khỏi xác thịt, bay lơ lửng trên trời, từ trên cao nhìn xuống chính mình.
Y mới đứng dậy, thay bộ quần áo khác đi lên triều, phê sớ.
Y không có nàng, y liền làm mấy việc này, không gặp ai, cũng không quan tâm ai, giống như con chim máy định giờ sẽ nhảy ra trong đồng hồ Tây phương, thời gian đến thì nhảy ra, rồi lại mang theo trái tim nguội lạnh như tro mà quay về.
Chẳng muốn làm gì, cũng chẳng làm được gì.
Hẳn là nàng đã mang theo cả linh hồn của y đi rồi.
Có rất nhiều lời muốn nói với nàng.
Y không hề ho ra máu, y cố ý lừa nàng đấy, tung tin tức ra ngoài là để thầm mong chờ nhìn thấy dáng vẻ nàng mủi lòng và hối hận.
Muốn thấy nàng rơi lệ vì y, đau lòng vì y, muốn thấy nàng hối hận vì đã trốn ra ngoài, hối hận vì đã rời xa y, khiến y trở nên thảm hại và nhếch nhác đến thế.
Kết quả là y đã tính sai.
Nàng chẳng thèm đoái hoài.
Y đợi rồi lại đợi, không đợi được nàng quay về, không đợi được nàng rơi lệ, trong lòng như bị thủng một lỗ lớn, máu cứ thế tuôn ra ròng ròng, đau đớn vô cùng.
“Buồn ngủ...”
Y lẩm bẩm, dưới mắt hằn lên quầng thâm đậm, cánh tay dài vươn ra kéo nàng vào lòng, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Giống như vẫn còn ở Tây Uyển.
Mỗi ngày y bận rộn xong đều đến tìm nàng.
Bất kể nàng đã ngủ hay chưa, có để ý đến y hay không, chỉ cần nàng ở bên cạnh, y đã có nơi chốn để định tâm.
Nàng gặp ác mộng, trong mơ khẽ rùng mình một cái, y liền giật mình tỉnh giấc, theo bản năng chống khuỷu tay dậy nhìn nàng, rồi lại từ từ nằm xuống, đưa tay ra đặt sau lưng nàng vỗ nhẹ: “Gặp ác mộng sao? Đừng sợ... có ta ở đây.”
Dường như đã ngủ rất lâu.
Mở mắt ra, trời vẫn còn tối.
Y nấn ná bên cạnh nàng một lát mới ngồi dậy, sờ trán nàng: “Hết sốt rồi.”
Y tự lẩm bẩm: “Nào, giúp nàng thay quần áo, vẫn giống như hôm qua nhé, đưa tay ra.”
Mộ Dung Dịch dỗ dành nàng, giúp nàng cởi từng lớp quần áo ra, rồi lại thay bộ mới vào, nàng ngoan ngoãn vô cùng, đôi má ửng hồng, hơi thở đều đặn, chỉ khi ngủ say mới có âm thanh như vậy.
“Đáng yêu.”
Y nhìn nàng, thấp giọng nói.
Nhìn bao nhiêu cũng không thấy đủ.
Y có chút không nỡ rời đi, nâng những ngón tay nàng lên, ghé sát dùng môi hôn, rồi lại xòe lòng bàn tay nàng ra, vùi mặt vào đó cọ cọ, tùy ý há miệng ngậm lấy một ngón tay thon mềm trong đó, dùng răng nghiến nhẹ, xoay vòng một cách không nặng không nhẹ.
Yêu đến mức hận không thể nuốt chửng nàng.
Hai người hòa làm một mới tốt, như vậy nàng đi đâu y theo đó, vĩnh viễn đừng hòng bỏ rơi y, trừ phi nàng cũng không muốn sống nữa.
“Ngày mai ta lại đến.”
Y dịu dàng hỏi: “Trước khi đi, để ta hôn một cái nhé?”
Nàng không cách nào từ chối.
Mộ Dung Dịch liền mỉm cười, thuận thế bóp lấy cằm nàng, ngậm lấy tấc lưỡi kia, tỉ mỉ mút mát sự ngọt ngào của nàng.
Trong buổi sáng sớm tĩnh lặng không người quấy rầy, môi lưỡi giao triền phát ra tiếng nước chùn chụt nhỏ xíu, tựa như dòng suối bắn lên những giọt nước. Đầu lưỡi linh hoạt của y lướt qua hàm trên của nàng, cổ họng nàng khẽ run, vô thức mút lấy, sự đáp lại tuyệt diệu này khiến y sướng đến tê dại cả da đầu, thậm chí là tim đập nhanh. Nếu có thể cứ mãi như thế này thì tốt biết mấy, nếu có thể cứ mãi ôm nàng, hôn nàng, vĩnh viễn không rời xa nàng thì tốt biết mấy.
Càng nghĩ như vậy, động tác của y càng dữ dội, đầu lưỡi mơn trớn đầy ám muội trên môi nàng, hôn đến mức đôi môi nàng đỏ mọng hơi sưng lên.
Y vẫn thấy chưa đủ, y đã lâu không được hôn nàng rồi, nàng nợ y rất nhiều, bù đắp thế nào cũng không đủ. Nàng chắc hẳn đã cảm nhận được điều gì đó, đôi mày hơi nhíu lại, bản năng muốn vùng vẫy, lập tức bị y khóa chặt cổ tay, ép trước ngực. Y hôn nàng thật sâu, thì thầm triền miên: “Đừng cử động, đưa lưỡi ra thêm chút nữa.”
Dụ dỗ đầu lưỡi nàng ra, phóng túng hôn đến khi thỏa mãn, ôm người vào lòng nhào nặn hết lần này đến lần khác. Nấn ná cho đến khi dược hiệu sắp hết, hàng mi nàng run rẩy, ngón tay vô thức co lại, y mới luyến tiếc lùi ra, thở dốc trêu chọc nàng: “Sao lại đáng thương thế này? Bị người ta hôn thành ra thế này mà cũng không biết.”
Nàng ngủ một cách vô tội, như một vị thần nữ bị xúc phạm, trắng trẻo và gầy guộc.
Ánh mắt y bỗng tối sầm lại, ngón tay nhẹ nhàng vê vê dải áo của nàng: “Nếu lúc này ta thực sự mây mưa với nàng, đợi nàng tỉnh dậy, e rằng cũng chỉ coi như một giấc xuân mộng, có đúng không?”
Trong phòng hương thơm đã cạn, chiếc hộp đồng tùy tay đặt trên án thư tỏa ra ánh sáng đen mờ mịt, trong chậu đồng đầy ắp nước ấm, phản chiếu căn phòng khuê thanh tĩnh này lên mặt nước như một tấm gương.
Màn lụa khẽ động, từ bên trong vươn ra đôi cánh tay ngọc trắng ngần, Ánh Tuyết Từ tựa bên đầu giường, ánh mắt mơ màng rải rác giữa không trung, xoay vần hồi lâu trong những hạt bụi mờ ảo mới hơi hồi thần.
Ngoài cửa truyền đến tiếng bà Lưu giặt giũ quần áo, có hàng xóm đến chơi, hỏi A Từ đâu? Bà Lưu nói nàng bị bệnh, đang nghỉ ngơi trong phòng. Hai người thấp giọng trò chuyện, cách một cánh cửa nghe không rõ lắm, chẳng biết mấy giờ rồi, nàng giấc này ngủ thật sâu, như thể bị mất hồn vậy.
Ánh Tuyết Từ đứng dậy rửa mặt, nước ấm vừa chạm vào môi liền thấy đau nhói.
Nàng bỗng nhíu mày, lơ đãng đi đến trước gương đồng, nhìn chằm chằm vào vết sưng đỏ nơi khóe môi, đột nhiên đưa tay giật đai áo ra.
Chiếc áo này là áo lót, dưới áo lót mới là yếm. Nàng chậm rãi cởi sợi dây mảnh sau lưng, trút bỏ chiếc yếm, lấy hết can đảm nhìn vào trong gương —— cơ thể tuyệt mỹ, từng tấc da thịt đều trắng trẻo tinh khiết như ngọc thạch được sóng vỗ dưới trăng, đôi chân dài thon thả khép chặt, không hề có bất kỳ dấu vết khả nghi nào như nàng tưởng tượng.
Nàng lại vén mái tóc dài ra trước ngực, nghiêng người, quay lưng soi gương, ngoái đầu nhìn mình trong gương.
Bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Không phải y.
Hóa ra là mơ...
Nếu y thực sự từng đến, sẽ không cam tâm để lại không chút dấu vết. Trước kia mỗi khi y qua đêm, ngày hôm sau nàng luôn phải ngủ đến tận trưa, cơ thể dường như bị gió xuân mưa đêm thấm đẫm hoàn toàn như một quả đào mật, từ trong xương tủy tỏa ra một luồng mềm mại rã rời, ngay cả tay cũng không nhấc lên nổi, làm sao có được những ngày tốt lành như thế này.
Nàng chậm rãi mặc áo lót vào, thắt đai áo, hai tay khẽ nâng lấy mặt, nỗi đau nơi khóe môi dường như cũng trở nên có thể chịu đựng được.
Sao nàng lại mơ thấy giấc mơ đó?
Chẳng lẽ ngày nghĩ đêm mơ? Nhưng ngay cả khi mơ thấy y, cũng nên mơ thấy dáng vẻ ngạo mạn vô tình của y, tại sao lại mơ thấy hôn nhau với y? Đôi mắt nuốt gió hôn mưa đó trong mơ cứ bám riết không rời, bất kể nàng xoay chuyển thế nào cũng không thể thoát khỏi bóng tối đó, tựa như một nhà tù, vươn tay ra bắt nàng lại, hôn đến mức đầu lưỡi truyền đến những cơn đau nhói dày đặc, cổ họng nếm được vị tanh của sắt gỉ.
Trong mơ nàng luôn bị y đè chặt dưới thân, không thể cử động, nhưng ngay cả sức lực để kêu cứu cũng không có.
Quá chân thực.
Chân thực đến mức, lúc này nàng vẫn còn thấy tim đập nhanh.
Bà Lưu và người hàng xóm trò chuyện câu được câu chăng, rất nhanh đã giặt xong quần áo, vắt khô rồi phơi trên sào trúc. Chất vải bông mịn nhẹ nhàng đung đưa trong gió, nhìn qua là biết quần áo của nữ tử trẻ tuổi, màu sắc tuy là xanh lam, hồng tím đúng quy củ, nhưng dưới ánh nắng nhạt này lại toát ra một luồng chất liệu mềm mại khó tả.
“Ôi, A Từ dậy rồi à.” Người thím hàng xóm cắn hạt dưa nhìn ra phía sau, cười nói, chỉ vào mấy quả trứng gà dưới đất: “Mang cho cháu ít trứng gà để tẩm bổ cơ thể, đừng chê nhé.”
Lại nói với bà Lưu: “A Từ dậy rồi, bà chăm sóc cháu nó nhé, tôi về nấu cơm đây.”
“Về ngay sao? Để tôi tiễn bà.” Bà Lưu phủi nước trên tay vào người, đứng dậy tiễn ra cửa, thuận tay đóng cửa lại. Quay đầu thấy Ánh Tuyết Từ đang thẫn thờ nhìn ra cửa lớn, đứng lung linh trong bụi nắng dưới hiên, tựa như người nặn bằng lưu ly, ngay cả vết bớt đỏ cố ý chấm trên thái dương cũng trở nên mờ nhạt, chỉ thấy giống như một đóa hải đường say ngủ đang nở rộ bên tóc mai nàng.
“A Từ.” Bà Lưu gọi nàng.
“Dạ.” Ánh Tuyết Từ khẽ đáp, dáng người như liễu rủ bước xuống bậc thềm, dịu dàng nói: “Bà ơi, đêm qua có ai đến đây không ạ?”
Bà Lưu cười híp mắt: “Không có, trong viện này chỉ có hai người đàn bà chúng ta ở, đêm hôm khuya khoắt làm gì có ai đến? Tôi ngủ từ sớm rồi, trước khi ngủ còn đặc biệt xem lại then cửa, cài chặt lắm, cháu cứ yên tâm mười phần.”
Bà đưa tay chỉ: “Cháu xem, quần áo cháu thay ra hai ngày nay tôi đều giặt giúp cháu rồi, hôm nay nắng tốt, chiều là khô, tôi giúp cháu gấp gọn cất vào tủ, cháu muốn thay lúc nào cũng được.”
Ánh Tuyết Từ ngước nhìn, bộ quần áo thay ra hôm kia và hôm qua đều được phơi sạch sẽ trên sào trúc. Nhìn một lát, nàng thu hồi ánh mắt. Bà Lưu lải nhải phía sau: “Hôm nay là Trung thu rồi, Ngô gia nương tử nói tối nay sẽ đưa mọi người đến ăn tiệc, chúng ta phải chuẩn bị sớm. Tôi đi mua ít thịt cá, cơ thể cháu vẫn chưa khỏe hẳn, chỉ cần bày bát đũa là được, có gì muốn ăn thì nói với tôi... Cháu thích rượu thanh mai hay rượu tỳ bà?”
“Gì cũng được ạ.” Ánh Tuyết Từ giọng điệu ôn hòa: “Bà cứ lo liệu là được, cháu không rành mấy thứ này, chỉ giúp bà phụ việc thôi.”
Gần đến giờ tan làm, Dương Tu Thận đến phối điện sắp xếp cuốn sổ, cúi đầu tìm một cuốn cổ tịch về nông canh có ghi chép trong danh mục nhưng không thấy tăm hơi. Vừa hay người của Lại bộ đến, cũng muốn tra cứu một bộ văn thư.
Tiểu lại dẫn đường thấy Dương Tu Thận ở đó, lộ vẻ vui mừng, quay sang tiến cử với quan viên Lại bộ: “Thị lang, đây là Dương đại nhân của chúng ta, trong viện này thuộc hàng bác học đa văn nhất, sách đã đọc qua là không bao giờ quên, Thị lang muốn tìm sách gì, quyển nào trang nào, hỏi Dương đại nhân chắc chắn không sai đâu.”
Vị quan viên Lại bộ kia nói: “Thật sao? Mau dẫn ta đi gặp.”
Dương Tu Thận ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau với người vừa đến, người đó ngẩn ra, nói: “Hóa ra là ngươi.”
Họ Dương là họ lớn, quan viên họ Dương trong triều ít nhất cũng có bảy tám vị, Dương Tu Thận không phải là người xuất sắc nhất, cũng không phải người làm quan to nhất, lại mới ra làm quan không lâu, Tạ Thị lang nhất thời không nhớ ra y.
Nhưng người này dung mạo cực đẹp, khí độ trầm ổn, khiến người ta thấy một lần là khó quên.
Tạ Thị lang cho tiểu lại lui ra, tiến lên một bước: “Ngươi không nhớ ta sao?”
Ông làm đến chức Lại bộ Thị lang tam phẩm, lại là anh trai của Tạ Hoàng hậu, địa vị trong triều vô cùng quan trọng. Nhưng trước đó nhận lời ủy thác của Tạ Hoàng hậu đi tìm kiếm Ánh Tuyết Từ khắp nơi, lại thủy chung không tìm thấy tin tức của nàng, giống như bị ai đó cố ý xóa sạch dấu vết vậy.
“Tạ đại nhân.” Dương Tu Thận chắp tay, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói: “Tại hạ nhớ.”
“Ừ.” Tạ Thị lang gật đầu, bỗng khẽ thở dài: “Chuyện ngươi mạo hiểm đưa tin cho Hoàng hậu, ta vẫn chưa kịp cảm ơn ngươi. Chuyện này nếu không phải ngươi phát hiện sớm, chúng ta đều bị mông muội cả rồi. Chỉ tiếc là người bây giờ tìm không thấy, nghĩ lại tính mạng chắc chắn là bình an, chỉ không biết đang ở nơi nào. Bệ hạ biết kế hoạch của chúng ta nên đại nộ, đêm đó liền phái người của Củng Vệ Ty lục soát hai phủ Tạ, Ánh, chính là cảnh cáo chúng ta không được khinh cử vọng động. Làm bề tôi, có việc nên làm có việc không nên làm, ta vẫn hiểu rõ, chỉ sợ không giúp được gì cho nàng ấy nữa rồi.”
Người mà Tạ Thị lang nhắc đến chính là Ánh Tuyết Từ.
Dương Tu Thận lại hơi ngẩn ra, giống như không hiểu lời ông nói, lặp lại một lần: “Tạ Thị lang nói, người, tìm không thấy?”
“Phải.” Tạ Thị lang nhạt giọng nói: “Hoàng hậu bây giờ cũng vì chuyện này mà phiền lòng, người chúng ta phái đi tìm đều bị chặn lại, nghĩ lại là Bệ hạ đã ra tay, nhanh hơn chúng ta một bước. Nếu ngươi còn có tâm tư khác với nàng ấy, ta phải khuyên ngươi một câu, hãy sớm đoạn tuyệt ý nghĩ đó đi. Nàng ấy là người của thiên gia, cho dù có được tìm thấy, đó cũng là dâu nhà trời, vợ hoàng tử, bên ngoài nàng ấy là tông thân mệnh phụ, bên trong nàng ấy là nữ nhân của Hoàng đế, ngươi đừng có nhất thời hồ đồ mà đánh mất tiền đồ của chính mình.”
“Nhưng mà,” Dương Tu Thận giọng điệu thay đổi: “Chẳng lẽ không phải Hoàng hậu đã đưa nàng ấy...”
Tạ Thị lang nhíu mày, lộ vẻ không vui: “Hoàng hậu? Chuyện này có liên quan gì đến Hoàng hậu, Hoàng hậu ngay cả nàng ấy ở đâu còn không biết, thì có thể làm gì nàng ấy được chứ?”
Ông còn muốn nói gì đó, tiểu lại dẫn đường kia đi rồi quay lại, ân cần dâng trà thơm điểm tâm: “Thị lang đại nhân, đã tìm thấy văn thư mình muốn chưa ạ?”
Có người ngoài ở đó, lời của Tạ Thị lang đột ngột dừng lại, uy nghiêm liếc nhìn Dương Tu Thận một cái, thấy sắc mặt y trắng bệch, chỉ coi như y còn ôm ấp ý nghĩ không nên có với Ánh Tuyết Từ, đưa tay vỗ vỗ vai y: “Ngươi và ta đều là đồng liêu, ta mới nói thêm câu này. Lời đã nói đến đây, ngươi tự thu xếp cho tốt.”
Nói xong liền nghênh ngang rời đi.
Dương Tu Thận đứng sững tại chỗ, sắc mặt càng thêm khó coi, tay y càng lúc càng siết chặt, đốt ngón tay bóp đến trắng bệch.
Tạ Hoàng hậu hoàn toàn không biết chuyện?
Vậy, người đã đưa nàng ra khỏi cung, là ai?
Đề xuất Huyền Huyễn: Mang Theo Hệ Thống Gia Viên Xuyên Đến Tiên Giới
[Pháo Hôi]
Bồ ơi lên chương mới đi bồ
[Pháo Hôi]
Thích chị nữ chính như này quá