Chương 42

Tạ Hành khẽ liếc qua vẻ mặt căng thẳng của chưởng quầy, rồi lướt mình qua bên cạnh, bước lên bậc thang.Trọng Vân theo sát gót, khẽ ra hiệu cho chưởng quầy rằng không cần phải theo.Bởi lẽ, đây chẳng phải lần đầu họ ghé chốn này, nào cần ai dẫn lối.Từ chưởng quầy tất nhiên cung kính vâng dạ.Đợi đến khi bóng Tạ Hành khuất dạng, chưởng quầy mới dám ngẩng đầu, giữa đôi mày thoáng hiện nét lo...
Quay lại truyện Lương Duyên Trời Định
BÌNH LUẬN