Ngay khoảnh khắc ấy, ta chợt bừng tỉnh, nhận ra đó chính là Đào Đào của ta.
Chẳng còn tâm trí tranh luận thêm, ta xé toang mây trời, lao đi như cuồng phong xuyên qua Bất Chu Sơn, điên dại đuổi theo luồng khí tức mong manh ấy.
Nơi tận cùng trời đất, Hắc Thủy Hà cuộn trào như một ác thú vừa thoát ra từ địa ngục sâu thẳm.
Đây là Thần Đọa Chi Địa, nơi không hề có chút linh khí nào, chỉ có những trận cuồng phong sắc như lưỡi dao rạch ngang mảnh đất cằn cỗi, xám xịt này!
Nơi đây giam cầm những kẻ tội ác tày trời, đày đọa chúng làm nô lệ vĩnh viễn cho đến khi tan biến vào hư vô!
Tim ta quặn thắt như bị dao cắt, trong tâm trí không ngừng hiện lên gương mặt non nớt của con gái ta.
Đứa con gái ngây thơ, hoạt bát, từng mềm mại níu lấy vạt áo ta gọi "nương thân" ấy, vậy mà lại bị vứt bỏ đến nơi đây!
Nếu ta không kịp phát hiện, liệu con bé có phải một mình tuyệt vọng mà chết đi nơi này không?
Vòng xoáy đen ngòm kia dường như cũng muốn kéo ta vào sâu thẳm, những trận cuồng phong dữ dội cứa từng nhát vào da thịt ta.
Trong gió, từng tiếng nói oán độc vẳng qua.
"Thiên Hậu nương nương, đây nào phải nơi người nên đặt chân đến."
Trên Thần Đọa Chi Địa, từng đôi mắt độc ác, tham lam nhìn chằm chằm vào ta, như muốn xé xác lột da ta ngay lập tức.
"Cút!"
Thần lực của ta cuộn trào như bão tố quét qua toàn bộ Thần Đọa Chi Địa, những tà thần vây quanh ta đều bị chấn động văng xuống Hắc Thủy Hà, trong chớp mắt chỉ còn lại những bộ xương trắng.
Theo dấu vết của luồng khí tức yếu ớt đến mức không thể yếu ớt hơn, ta bước về phía một góc khuất. Ở đó, một đám nô lệ quần áo rách rưới đang còng lưng vác vật nặng, lê bước về phía trước.
Một nô lệ vì không chịu nổi sức nặng đã ngã quỵ xuống đất, tên thần tướng cai ngục liền rút roi quất mạnh vào lưng nàng.
"Đồ phế vật!"
Nàng ta lập tức da thịt nứt toác, đau đớn cuộn tròn lại, trong tay vẫn nắm chặt một chiếc túi gấm đã phai màu.
Chỉ một cái liếc mắt, ta đã nhận ra đó là chiếc hương nang ta tự tay may cho con gái khi con bé vừa chào đời, bên trong có đặt viên linh ngọc cầu phúc. Tay nghề của ta không khéo, nhưng Đào Đào chưa bao giờ chê bai, luôn mang theo bên mình.
Cảm giác huyết mạch tương liên truyền đến tức thì khiến toàn thân ta mềm nhũn.
"Dừng tay!"
Ta gần như ngay lập tức chắn trước mặt nàng, chỉ một cái phất tay, tên thần tướng kia đã hóa thành tro bụi.
"Đào Đào, là nương thân đây, nương thân đến rồi."
Nàng cuộn tròn lại, khẽ nức nở, mái tóc khô vàng bết vào da đầu che khuất gương mặt, xiềng xích dưới chân kêu leng keng.
Tim ta đau như cắt, ôm chặt nàng vào lòng, bờ vai ướt đẫm nước mắt của con.
Nàng gầy đến kinh người, khắp thân thể chi chít những vết roi hằn sâu. Ta vội vàng mở xiềng xích dưới chân nàng.
Thế nhưng nàng vẫn cúi gằm mặt, không chịu gọi ta một tiếng.
Ta biết, có lẽ con bé đang oán hận ta. Ta run rẩy ôm chặt lấy nàng, rồi vội vàng lấy ra một viên tiên đan.
"Đào Đào, tất cả là lỗi của nương thân. Nương thân sẽ đòi lại công bằng cho con, đừng sợ, nương thân sẽ khiến bọn chúng phải trả giá đắt!"
Thế nhưng nàng vẫn không chịu ngẩng đầu.
Ta nhận ra điều bất thường, bèn mạnh mẽ nâng cằm nàng lên.
Dưới mái tóc rối bời, gương mặt nàng chi chít những vết sẹo ngang dọc do dao cứa.
Nàng hé miệng, bên trong trống rỗng, vậy mà chỉ còn lại nửa cái lưỡi!
Tay ta run rẩy đến mức không thể cầm vững viên đan dược.
Bọn chúng làm sao dám! Làm sao dám đối xử với con gái ta như thế này!
Cơn phẫn nộ bùng cháy như liệt hỏa, dường như muốn thiêu rụi ta. Ta ôm lấy con gái, một đường máu lửa xông thẳng về Thiên Cung.
Con lý ngư tinh kia đã vượt Long Môn, cao quý đứng trên tầng mây, thân khoác gấm vóc lụa là, rực rỡ như ánh trăng rằm.
Thiên Đế mỉm cười, tự tay cài trâm cài tóc tượng trưng cho thân phận công chúa lên mái tóc nó. Thật là một cảnh phụ từ tử hiếu đến chói mắt!
Ta ôm chặt lấy đứa con gái không còn hình người trong lòng, tiến lên một bước, vung tay hất văng chiếc trâm cài khỏi tay hắn.
"Dừng tay! Nó làm công chúa, ta đã đồng ý chưa?"
Đề xuất Cổ Đại: Minh Hôn Phu Quân Từ Chiến Trường Trở Về