Chương 84
Sáng nay khi phát hiện Hiến nhi mất tích, cả Cố gia náo loạn, tìm kiếm khắp nơi mà không có kết quả. Lão gác cổng nơm nớp lo sợ cung cấp một manh mối. Ông nói sáng sớm tinh mơ đã thấy cửa ngách mở từ bên trong. Lúc đó ông còn tưởng tối qua mình lẩn thẩn quên khóa. Giờ xem ra có khả năng Tôn thiếu gia không biết đã tự mở cửa đi ra ngoài từ lúc nào.
Cố phu nhân lúc đó mặt mày trắng bệch, suýt nữa thì ngất xỉu. Cố Vinh phái toàn bộ người làm ra ngoài tìm kiếm quanh vùng.
Không biết vì sao, lão gác cổng vừa dứt lời, ý nghĩ đầu tiên của Cố Trường Quân chính là sự mất tích đột ngột của con trai có liên quan đến mẹ thằng bé.
Không chỉ vì tối qua cô từng bất ngờ xuất hiện gần Cố gia. Anh nhớ lại mấy câu con trai hỏi khi đột nhiên tìm đến mình đêm qua, cảm giác này càng thêm mãnh liệt. Vì vậy anh lập tức chạy tới đây.
Trực giác của anh quả nhiên chính xác.
……
Lúc này anh đang đứng ngoài cửa phòng cô, đợi cô mở cửa cho mình lần nữa.
Đổng phu nhân cuối cùng cũng đi vào, hai đứa con của bà lại từ khung cửa lần lượt thò đầu ra, đứa trên đứa dưới, dùng ánh mắt tò mò nhìn anh.
Tâm trạng Cố Trường Quân giờ phút này thư thái đến bất ngờ.
Anh thậm chí còn tỏ ra dễ tính, mỉm cười nhẹ với hai đứa trẻ đang tò mò nhìn mình kia.
……
Cửa mở. Tiêu Mộng Hồng lại xuất hiện trước mặt anh.
Cô đã mặc quần áo chỉnh tề, mái tóc dài vừa nãy còn hơi rối giờ đã được vén gọn ra sau, lộ ra khuôn mặt mộc mạc thanh tú.
So với dáng vẻ trong ký ức của anh, dường như cô chẳng thay đổi gì. Nhưng lại dường như có điểm khác biệt.
Cô nhìn anh, trong ánh mắt mang theo vẻ áy náy dịu dàng.
Cô mời anh vào.
“...E là chuyện này đã khiến mọi người hoảng sợ. Tôi cũng không ngờ tối qua Hiến nhi lại đột ngột đến đây tìm tôi. Lúc đó tôi cũng giật mình không ít. Vốn dĩ tôi cũng định gọi điện thoại báo cho mọi người...”
Cô giải thích một chút, rồi dẫn anh vào phòng ngủ bên trong.
“Tối qua Hiến nhi ngủ rất muộn, nên giờ vẫn chưa dậy...” Cô lại thấp giọng nói sau lưng anh.
Cố Trường Quân đứng bên giường, nhìn gương mặt đang ngủ của con trai.
Trong hơi thở của Hiến nhi dường như cũng mang theo sự thỏa mãn. Anh có thể cảm nhận được.
Anh lặng lẽ nhìn một lát, rồi xoay người ra gian ngoài.
Tiêu Mộng Hồng đi theo ra.
“Tối qua thằng bé đi bộ một quãng đường rất xa tới đây, chân ban đầu có hơi bị cóng, may là không bị thương ở đâu khác. Anh yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho thằng bé...”
Cố Trường Quân dừng lại giữa căn phòng có phần chật hẹp, quan sát bốn phía.
Một nơi ở đơn giản và sạch sẽ đến lạ thường. Vật trang trí duy nhất, có lẽ chính là mấy bức ký họa kiến trúc đặt trên giá sách.
“Cô vẫn luôn sống ở đây sao?” Anh chợt hỏi.
Tiêu Mộng Hồng hơi ngẩn ra, lập tức gật đầu: “Phải. Ở đây ngược lại còn tiện hơn bên ngoài, nên tôi cứ ở mãi.”
……
Từ lúc anh vào đến giờ, chỉ có cô là người nói chuyện. Anh không nói một lời.
Thật ra ban đầu Tiêu Mộng Hồng cũng có chút lo ngại, sợ anh nghi ngờ là mình xúi giục Hiến nhi nửa đêm bỏ nhà trốn sang chỗ cô.
Nếu anh hiểu lầm, hoặc cố chấp không chịu nghe cô giải thích, vậy thì những lời tiếp theo sẽ rất khó nói.
Đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào cho phải, bỗng nghe anh hỏi mình một câu như vậy, giọng điệu lại cứ như đang nói chuyện phiếm, nói xong cô bèn ướm lời: “Có chuyện này, tôi muốn thương lượng với anh. Mấy năm nay, chắc anh cũng biết, Hiến nhi chưa từng được ở bên cạnh tôi bao lâu. Nhân dịp thằng bé đến chỗ tôi, tôi muốn để nó ở lại đây vài ngày, để tôi chăm sóc nó.”
Ánh mắt Cố Trường Quân dừng lại trên gương mặt cô.
……
Chia tay năm năm rồi, trước khi gặp lại cô vào tối qua, những lúc tỉnh giấc giữa đêm, kỳ thực anh vẫn nhớ đến người phụ nữ này.
Người phụ nữ đầu tiên anh gặp, và có lẽ cũng là người cuối cùng khiến anh từng si mê đến mức hận không thể móc tim ra dâng cho cô - chỉ cần cô chịu đối tốt với anh.
Muốn gạt bỏ hoàn toàn cô ra khỏi ký ức, chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.
……
Anh chăm chú nhìn cô một lát.
Tiêu Mộng Hồng khẽ nín thở, dùng ánh mắt đầy mong chờ nhìn anh.
“Trước đây chúng ta đã thỏa thuận rồi. Cô có thể đến thăm Hiến nhi, nhưng đưa thằng bé về sống cùng thì không nằm trong phạm vi thỏa thuận của chúng ta.”
Anh nhàn nhạt nói.
Tiêu Mộng Hồng rũ mắt xuống. Im lặng một lát, lại nói: “Vậy thì hôm nay để thằng bé ở lại chỗ tôi đi. Trước khi trời tối tôi sẽ đưa nó về.” Cô lại ngước mắt lên, “Hiến nhi chắc sẽ muốn ở cùng tôi ngày hôm nay.”
……
Cố Trường Quân trở về Cố gia, Cố phu nhân đang đi đi lại lại trong đại sảnh dưới lầu, sốt ruột đến mức lục thần vô chủ. Cố Trâm Anh ở bên cạnh an ủi bà. Thấy Cố Trường Quân về, Cố phu nhân bật dậy, lo lắng hỏi: “Sao rồi? Tìm thấy chưa?”
“Đang ở chỗ mẹ nó.” Cố Trường Quân nói, “Hiến nhi không sao cả, rất khỏe. Mẹ yên tâm đi.”
Cố phu nhân thở phào nhẹ nhõm, chắp tay niệm Phật, chân mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế, nghĩ ngợi một chút, vẫn còn sợ hãi, tức giận nói: “Chắc chắn là nó xúi giục Hiến nhi, Hiến nhi mới nửa đêm nửa hôm bỏ nhà chạy đi như vậy! Mẹ cứ nghĩ đến lỡ xảy ra chuyện gì, mẹ lại...”
“Mẹ, Đức Âm không phải người như vậy!” Cố Trâm Anh nói, “Chắc là Hiến nhi tự nhớ mẹ nên mới chạy đi thôi. Tìm thấy bình an là tốt rồi, mẹ đừng lo lắng nữa.”
Cố phu nhân chợt nhớ ra: “Vậy Hiến nhi đâu rồi? Sao không về cùng con?”
“Để Hiến nhi ở chỗ cô ấy vài ngày đi ạ. Qua hai hôm nữa sẽ đưa về.” Cố Trường Quân nói.
Cố phu nhân lại bật dậy khỏi ghế: “Thế sao được? Mẹ không thể để cháu đích tôn của mẹ ở bên ngoài sống chung với người phụ nữ đó! Mẹ đi đón nó về ngay đây!”
“Cứ để Hiến nhi ở chỗ cô ấy vài ngày đi!” Cố Trường Quân nói, “Sau ba ngày nếu vẫn chưa đưa về thì đi đón cũng chưa muộn.”
Cố phu nhân tức giận nói: “Bình thường cho Hiến nhi đi gặp nó đã là nể mặt nó lắm rồi! Giờ còn muốn chiếm lấy Hiến nhi không cho về nhà nữa! Hồi đó là tự nó muốn đi mà! Mẹ thật không hiểu nổi, đã đến nước này rồi, sao con vẫn còn chiều theo ý nó như thế!”
Cố Trâm Anh liếc nhìn em trai mình.
Cố Trường Quân thần sắc vẫn bình thường: “Hiến nhi tự không chịu về, con bèn cho nó ở bên đó vài ngày. Cũng chỉ mấy ngày thôi, mẹ không cần nghĩ nhiều.”
Anh dường như không muốn nói thêm về chủ đề này nữa, nói xong liền xoay người rảo bước lên lầu.
“Này! Lần này khó khăn lắm mới về, con ở lại bao lâu?” Cố phu nhân gọi với theo bóng lưng anh.
“Xem tình hình đã ạ.” Cố Trường Quân đáp.
……
Tiễn Cố Trường Quân đi, đóng cửa lại, vì quá phấn khích, Tiêu Mộng Hồng suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên - nếu cô trẻ hơn bây giờ mười tuổi.
Không chỉ một ngày.
Tiếp theo là trọn vẹn ba ngày, cô đều có thể ở bên con trai.
Tiêu Mộng Hồng không biết vì sao cuối cùng Cố Trường Quân lại đột nhiên đổi ý, nhưng lần này, cô thật sự rất biết ơn anh vì đã không lập tức đưa Hiến nhi về.
Tiêu Mộng Hồng quay lại bên giường, nhìn gương mặt con trai vẫn đang say ngủ, không kìm được cúi người xuống, hôn lên má thằng bé một cái.
……
Trong ba ngày này, Tiêu Mộng Hồng và con trai như hình với bóng. Cô cùng con lắp ghép mô hình nhà cửa, nấu cơm cho con ăn, dắt con đi dạo trong khuôn viên Đại học Kinh Hoa, kể cho con nghe ngày xưa mình đã thiết kế và xây dựng những ngôi nhà ở đây như thế nào, kể cho con nghe về công việc và cuộc sống một mình ở nước ngoài. Buổi tối, khi Hiến nhi ôm cổ cô chìm sâu vào giấc ngủ, cô lại không nỡ ngủ theo. Bởi vì ngủ rồi, khi tỉnh dậy, thời gian được ở bên con trai sẽ lại ít đi một ngày.
Hiến nhi mấy ngày nay cũng vô cùng vui vẻ. Đến ngày cuối cùng, Tiêu Mộng Hồng đưa con về Tiêu gia, để Tiêu phu nhân và Hiến nhi gặp mặt.
Sau khi con gái ly hôn, đây là lần đầu tiên Tiêu phu nhân được nhìn thấy dáng vẻ khôn lớn của cháu ngoại. Khi Hiến nhi đứng trước mặt bà, cúi người gọi bà ngoại, hốc mắt Tiêu phu nhân đỏ hoe, ôm chặt Hiến nhi vào lòng cưng nựng hồi lâu, tinh thần dường như cũng phấn chấn lên nhiều.
Hai mẹ con trở về. Buổi tối, Hiến nhi có lẽ biết ngày mai mình phải về rồi nên trầm mặc lạ thường, rất muộn vẫn chưa ngủ được.
Tiêu Mộng Hồng nằm bên cạnh, giống như mấy đêm trước, kể chuyện cho con nghe xong, hôn lên trán con: “Ngoan, ngủ đi nào.”
Hiến nhi nhắm mắt lại.
Tiêu Mộng Hồng tắt đèn.
Một lát sau, Tiêu Mộng Hồng nghe thấy tiếng con trai vang lên: “Mẹ ơi, tại sao ngày xưa mẹ lại chia tay với cha?”
Tiêu Mộng Hồng hơi sững sờ. Cô vươn tay bật đèn lên. Thấy Hiến nhi đang mở to mắt nhìn mình.
Cô trầm ngâm một chút, chậm rãi nói: “Mẹ và cha ngày xưa chia tay là vì hai người có rất nhiều suy nghĩ không giống nhau. Một số suy nghĩ của cha, mẹ cảm thấy không thể chấp nhận. Tương tự, một số suy nghĩ của mẹ, cha cũng không thể chấp nhận. Hai người lại không thể nhường nhịn nhau. Cho nên mới chia tay.”
Tiêu Mộng Hồng nói xong, thấy con trai nhìn mình với vẻ nửa hiểu nửa không, bèn mỉm cười, đưa tay xoa cái đầu nhỏ của con.
“Hiến nhi, những chuyện này con chưa hiểu đâu. Ngày mai con phải về bên cha rồi. Mẹ chỉ cần con nhớ kỹ, tuy cha và mẹ đã chia tay, nhưng dù mẹ ở đâu, trong lòng mẹ vẫn luôn nhớ đến con. Mẹ cũng sẽ không bỏ mặc con. Sau này nếu con nhớ mẹ, con cứ nói với cô hai. Mẹ sẽ đến thăm con. Nếu mẹ nhớ con, mẹ cũng sẽ đến tìm con. Được không nào?”
Hiến nhi gật đầu, vươn tay ôm chặt lấy cổ mẹ: “Con biết rồi! Mẹ phải thường xuyên đến thăm con nhé!”
……
Sáng ngày hôm sau, Tiêu Mộng Hồng theo đúng lời đã hẹn với Cố Trường Quân, dắt Hiến nhi ra khỏi cổng trường Đại học Kinh Hoa.
Xe của Cố Trường Quân đã đỗ bên đường. Thấy hai mẹ con đi ra, anh xuống xe bước lại gần.
Hiến nhi bịn rịn vẫy tay tạm biệt mẹ, rồi theo cha lên xe.
Tiêu Mộng Hồng đứng ở cổng trường, dõi mắt nhìn theo chiếc ô tô rời đi, cho đến khi hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
……
Cố Trường Quân liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy bóng dáng kia ngày càng nhỏ dần, cuối cùng không còn nhìn thấy nữa.
Con trai ban đầu cứ ngoái đầu nhìn về phía sau, đợi đến khi không thấy người nữa, nó ngồi ở ghế sau, ôm khư khư mô hình ngôi nhà bằng gỗ trong tay, nâng niu như báu vật.
Cố Trường Quân bèn trò chuyện với con, hỏi mấy ngày nay nó và mẹ đã làm những gì.
Ba ngày sống cùng mẹ đối với cậu bé là một trải nghiệm mới mẻ và vui vẻ. Nghe cha hỏi, cậu bé bắt đầu luyên thuyên kể lể như báo cáo. Cuối cùng kể đến chuyện được đưa đi gặp bà ngoại.
Cố Trường Quân kiên nhẫn nghe hết, cuối cùng vẫn không nhịn được hỏi: “Mấy ngày nay, mẹ con không nhắc gì đến cha với con sao?”
Hiến nhi “dạ” một tiếng: “Có nhắc ạ.”
“Nói gì?”
“Con hỏi mẹ tại sao ngày xưa lại chia tay với cha.”
Tim Cố Trường Quân khẽ nảy lên một nhịp.
“Mẹ con nói thế nào?” Anh làm ra vẻ điềm nhiên hỏi con trai.
Trí nhớ của Hiến nhi rất tốt, học lại y hệt: “Mẹ nói, vì hai người suy nghĩ không giống nhau, lại không chịu nhường nhịn nhau. Nên chia tay.”
Cố Trường Quân im lặng một lát, hỏi con trai: “Sau này còn muốn đến chỗ mẹ nữa không?”
Mắt Hiến nhi sáng rực lên: “Được không ạ? Bà nội sẽ không giận chứ ạ?”
Cố Trường Quân mỉm cười: “Được chứ. Nếu con muốn, lần sau cha lại đưa con đến.”
Đề xuất Trọng Sinh: Vô Cực Thánh Tôn: Phượng Hoàng Cầu Thân
[Pháo Hôi]
Ôi truyện hay quá. Sao mình ko vào đc chưong 45 nhỉ ???
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Ra chương nữa đi ạa
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ