Nam Vinh Quyển Biên Ngoại
Phần Thứ Nhất: Thuỷ
Tiểu Bình An tự thuở nhỏ được bọn khách lang đánh dấm nuôi dưỡng lớn lên.
Khách lang từng bảo rằng, nàng là bị người cố ý bỏ rơi nơi bên ngoài ngôi miếu cũ mục bẩn thỉu. Hồi ấy mưa to gió lớn, mấy kẻ khách lang đều trú trong miếu tránh mưa, ngặt nỗi thấy có ánh lửa bập bùng, người kia vội vàng đặt xuống nàng rồi che dù bỏ chạy, bóng người nhanh chóng khuất dạng.
Có kẻ khách lang chửi rủa rằng, kẻ bỏ rơi nàng thật bỉ ổi tàn nhẫn, lòng dạ hèn hạ không dám đối diện thần tượng trong miếu, nên mới vứt con thơ bên ngoài rồi bỏ trốn. Dù vì cớ gì, việc Tiểu Bình An bị vất bỏ là điều không thể tranh luận.
Dựa theo phỏng đoán của đám khách lang, nàng ắt xuất thân dòng gia thế quyền quý, tấm y phục bôn ba trên người tinh mỹ hiếm có, ngay chiếc khăn gói cũng thêu chỉ vàng rực rỡ, trong lòng nàng còn cất giữ một chiếc khoá bình an khắc chữ, thế nên đặt tên Tiểu Bình An.
Khách lang vốn không định đoái hoài đến nàng.
Xem thường đời người vô tình, bọn họ có đồng tiền nào đâu nuôi lớn một bồ trẻ thơ, chỉ mong nàng chết cóng trong đêm mưa, giành lấy đồ thần khí giá trị của nàng mà chôn cất. Nào ngờ nhìn thấy nàng quây tròn giữa đám khách lang hôi hám, nàng chẳng khóc một tiếng, trái lại còn cười khanh khách.
Mọi vật giá trị trên người nàng đều bị bán đi, kể cả chiếc khoá bình an dùng để hé lộ thân thế, nhưng nàng không chết trong đêm mưa, mà sống tới hơn bảy tám năm.
Tiểu Bình An là cô nhi, song lại có một bầy cha mẹ khách lang, chẳng ai chăm lo đặc biệt, mà cũng không để nàng đói chết.
Năm lên sáu, bọn khách lang tiếp nhận một lão khách lang què chân, do răng lợi kém, thường dành miếng bánh cứng bắt được cho nàng ăn. Lão khách lang thở dài rằng: “Thiên thả lòng thương, đứa bé nhỏ thế này sao lại xuất đầu lộ diện đi ăn xin?”
Tiểu Bình An kể lại trải nghiệm bị bỏ rơi cho lão khách lang nghe.
Có lẽ vì không trông thấy tận mắt, lão khách lang nghe xong liền phản bác: “Đồ bọn mẹ chúng gạt, nếu đúng con sinh ra trong gia gia thế có tiền thì sao thân nhân lại bỏ rơi con? Ta nghĩ bọn chúng thừa biết con có vật quý giá nên cố tình bịa chuyện lừa bịp con!”
Khách lang khác không tin, riêng lão khách lang cương quyết rằng nàng là bị mất tích ngoài ý muốn, rồi một ngày kia sẽ được gia nhân tìm lại, trở về sống trong phủ lớn làm cô nương kim quý. Vì vậy, ông càng chăm sóc Tiểu Bình An hơn, chỉ mong một ngày nàng được tìm lại, cũng dẫn ông đến hưởng phúc.
Bọn khách lang cười nhạo lão khách lang, bảo ông mộng mị, nhưng Tiểu Bình An tin tưởng.
Lão khách lang nói, hào môn tiểu thư đều biết văn tự, để không bị bỏ rơi, Tiểu Bình An thường lén học chữ.
Ông tiếp, hào môn tiểu thư tài trí dũng cảm, nàng cũng cố gắng tỏ ra khôn ngoan, không còn nhát gan yếu đuối.
Cuối cùng, lão khách lang kể, thân nhân nàng sẽ cưỡi đại mã xa đến đón, hàng trăm nha lại đi theo phía sau, mỹ nhân vừa trông thấy nàng đã òa khóc nức nở, từ đó nàng cần gì đều có, ngày ngày cơm đầy áo đẹp.
Tiểu Bình An bắt đầu đợi chờ.
Nàng đợi ngày qua ngày, đợi lão khách lang bị tửu tửu sắc công tử giàu có đánh chết, đợi bầy khách lang chết đi thay lại đông, đợi binh loạn giang thành, bọn người phân tán chạy trốn, rồi cũng đợi đến lúc bị đám y phục đen mang mặt nạ kinh người bắt giữ.
Lại là ngày mưa.
Không rõ hôm nay mưa lớn hơn, hay ngày bị bỏ rơi mưa sâu hơn, Tiểu Bình An ẩn mình trong góc, thân thể đầy bùn đất nhơ nhuốc, thoáng thấy xa xa một chiếc mã xa lướt tới.
Tay mái xe rủ đầy châu ngọc lấp loáng, to sặc sỡ, đúng như lời lão khách lang nói về xe ngựa hào môn. Dù chẳng có trăm nha lại tiến theo, hai bên xe chặn đứng bóng người mặt quỷ, Tiểu Bình An lén nhìn, thấy xe ngừng lại, từ cửa xe thò ra một bàn tay thanh tú thon dài, người bước xuống không phải mỹ nữ như mô tả của lão khách lang, mà xinh đẹp hơn nhiều...
Tiểu Bình An không biết gọi người đó thế nào.
Hắn là gia nhân của nàng sao? Hắn đến đón nàng về nhà ư?
Chằm chằm nhìn thêu hạc trắng trên áo hắn, Tiểu Bình An nghe tiếng người nam tử giọng ôn hoà du dương: “Ngẩng đầu lên.”
Tiểu Bình An ngẩng đầu lên.
Mưa rơi thành màn, tích tắc rơi trên mặt đất tụ thành vũng.
Trong phút chốc giao tiếp ánh mắt, trí não Tiểu Bình An trống rỗng, đôi chân lắc lư không ngừng, nàng quên hết ký ức cũ, chỉ nhớ gương mặt nam nhân cười đùa, giọng cười nhẹ nhàng phảng phất trong mưa, gương mặt ấy xinh đẹp vượt qua mọi vật nàng từng thấy, suốt đời nàng không quên nổi.
“Chỉ lấy nàng.”
Tiểu Bình An không tìm lại gia nhân, cũng không thành cô nhi kim quý không lo cơm ăn áo mặc, nàng trở thành thiếu đế đứng trên vạn người dưới một người trong đại loạn Nam Vinh.
Nàng biết tên người ấy —
Mộ Yểm Tuyết.
Biết thân phận của hắn —
Là phu quân công chúa quý trọng nhất Nam Vinh.
Hiểu vì sao hắn chọn nàng làm thiếu đế —
Là con rối dùng xong rồi giết đi.
Mộ Yểm Tuyết không muốn nàng sống lâu, nàng chỉ là quân cờ nhỏ bé trên bàn cờ đoạt quyền, nếu không nghe lời, đầu có thể lìa khỏi thân bất cứ lúc nào. Tiểu Bình An biết cung nữ đều sợ hắn, thường nghe bọn đại thần chửi mắng hắn tham tàn độc ác, vô nhân tính.
Để không lộ tang chứng, Mộ Yểm Tuyết rất ít cho nàng xuất hiện nơi đông người, còn dùng nhiều lão nhân dạy nàng học đọc biết chữ, khiến nàng ngày ngày sống trong sợ hãi.
Tiểu Bình An muốn trốn thoát.
Dù tiếc vinh hoa phú quý, nàng không muốn làm quân cờ của ai, càng không muốn chết.
Có lẽ vì Mộ Yểm Tuyết xem nàng không ra gì, hoặc nghĩ nàng là trẻ con không thể gây loạn, hoặc do nàng quá thông minh, thật sự nàng có thoát khỏi lầu phòng, nhưng trong cung thất lạc đường.
Qua từng chặng hành lang, qua từng khung cửa, Tiểu Bình An không tìm được lối ra, đến một nơi ám khí ngút ngát.
Sau này nàng mới biết, đó là tù ngục cung điện.
Nhìn lính canh trước cửa, Tiểu Bình An không bước tới, chuẩn bị quay đi, bỗng nghe một tiếng vang rền, cửa chính bị đá bật mở.
“Đi tìm bác sĩ.”
Tiểu Bình An giật mình quay đầu, lại thấy Mộ Yểm Tuyết.
Áo đen nhuốm máu ướt đẫm, như bị đâm một nhát dao, mặt mày xanh xao, là nét hoảng hốt nàng chưa từng thấy. Máu nhỏ giọt trên đất, hắn đau đớn vô cùng, nhưng lại ôm chặt lấy người phụ nữ trước ngực, bấu chặt đến trắng xương ngón tay, gân nổi trên mu bàn tay, chẳng dám buông ra phút nào.
Chẳng lẽ buông tay, người đó sẽ chạy mất?
Tiểu Bình An để ý, người phụ nữ trong vòng tay hắn gầy yếu tang thương, áo quần rối tứ tung, có vết roi hằn trên lưng, máu trên áo không rõ là của nàng hay Mộ Yểm Tuyết, mặt nàng úp vào ngực hắn, dù không thấy rõ mặt nhưng rõ ràng đã hôn mê bất tỉnh.
Nàng không chạy nổi.
Người đáng chạy nhất là Tiểu Bình An.
Song khi Mộ Yểm Tuyết bế người qua bên cạnh, nàng vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ, không biết hắn có thấy nàng hay không, hoặc thấy rồi cũng không đoái hoài, suốt thời gian sau chẳng ai tìm nàng.
Lại đứng thêm một lúc, Tiểu Bình An quyết định không chạy.
Nàng không muốn chết, cũng không muốn quay về đời ăn xin, để sống sót, nàng định thân thiện với Mộ Yểm Tuyết.
Ý nghĩ ấy lạ lùng khôn tả, bởi trước hôm nay, Tiểu Bình An cứ cho rằng Mộ Yểm Tuyết vô tình vô cảm, là kẻ tham quyền vững chắc không ai phá được. Nhưng hôm nay thấy hắn vì một người phụ nữ mà lộ cảm tình “giận dữ”, nàng ngỡ hắn cũng không tầm thường vô tình.
Bởi hắn có thể yêu một người khác, vậy có thể… yêu nàng chăng?
Kết hợp lưu truyền trong cung, Tiểu Bình An đoán người phụ nữ Mộ Yểm Tuyết bế khỏi ngục là phu nhân, vị Thái An công chúa quý tộc bí ẩn.
Từ khi Tiểu Bình An vào cung, chưa từng gặp mặt vị “cô cô” ấy, nhưng nghe đầy chuyện về bà.
Bọn đại thần chửi Mộ Yểm Tuyết thường nhắc đến công chúa rằng, hắn đáng bị khinh bỉ sỉ nhục, là phu quân không được hoan nghênh. Cũng có cung nữ ca ngợi công chúa can đảm, trong toàn Nam Vinh chỉ mình bà dám o ép Mộ Yểm Tuyết, song vì mất anh trai bệnh nặng, công chúa nằm giường bệnh không có sức quan tâm đàn áp Mộ Yểm Tuyết.
“Mỉa cười chết người, ngươi thật ngỡ công chúa bệnh nặng ư?”
Bởi ít người thấy, nhiều cung nữ không biết Tiểu Bình An thân phận, nàng trà trộn làm tiểu tỳ trong phi tần, không ai để ý, “Có lẽ là bí mật?”
Một tỳ nữ đáp: “Dù công chúa Thái An có thế lực đẳng cấp, cũng dựa vào Hoàng Thượng, mất Hoàng Thượng thì chỉ còn là bút danh, không quân binh quyền, cũng phải chịu Mộ Yểm Tuyết khống chế. Ta hỏi mọi chị em, chưa thấy ai hầu hạ công chúa, có lẽ Mộ Yểm Tuyết tự tay hầu hạ?”
“Làm sao có thể?” Người kia cười, “Ai mà chẳng biết hai người luôn đối nghịch, Mộ Yểm Tuyết giờ giữ quyền lớn, theo cách xử sự, chưa giết công chúa đã là nhân từ.”
“Nghe nói...” bọn họ tụ tập nhỏ lại, Tiểu Bình An cũng rón rén nghe, nghe người tỳ nữ khẽ nói: “Công chúa Thái An thực bị Mộ Yểm Tuyết giam trong ngục hình, mỗi ngày chịu vết roi đánh đập, giờ sống chẳng bao lâu.”
... Chuyện nghe tận tai, thấy tận mắt, quả nhiên khác nhau.
Tiểu Bình An lặng theo dõi mấy ngày, nhận thấy Mộ Yểm Tuyết không hẳn căm ghét công chúa lâu nay, lại hoàn toàn ngược lại.
Công chúa được hắn an trí trong Thái An cung, có lẽ do vết thương nặng, mê man nhiều ngày lặng im, trong đó nhiều y quan đã vào y viện xem bệnh, kỳ lạ chẳng có vị nào quay ra.
Có thể Mộ Yểm Tuyết dành toàn tâm toàn ý cho Thái An cung, nên Tiểu Bình An có tự do hơn, dần quen đường lối trong cung.
Nàng liều mạng đến Thái An cung.
Trong phòng ngủ, nữ y đang quỳ thay thuốc cho công chúa.
Áo quần xốc lên lộ rõ roi vết trên lưng công chúa, Mộ Yểm Tuyết ôm ngang người nàng, tiện cho y quan thoa thuốc, kéo áo nàng xuống ngang hông, bàn tay dài thon vòng quanh eo trắng nõn, thi thoảng xoa dịu an ủi.
Hắn không nói lời nào, mặt cúi thấp, không chán nản cũng chẳng ưu phiền, chỉ lúc nghe y quan khuyên vết thương nên đụng vải áo mới vờ khẽ gật.
“Có vẻ nàng mộng dữ.” Y quan rời đi, Tiểu Bình An nhẹ giọng nói.
Mộ Yểm Tuyết chuẩn bị tháo áo cho Trường Tuệ.
Chiếc áo mỏng tưởng như kéo là rớt, nhưng Trường Tuệ vô tình cựa quậy hay cột dây thắt nút chằng chịt. Đầu nàng mềm nhũn dựa vai hắn, mớ hơi thở lúc nặng lúc nhẹ, bất an vô cùng. Dù Tiểu Bình An không nói, hắn cũng biết nàng đang bị ác mộng.
Chắc linh hồn lại thấy hắn rồi.
Kéo vết roi nơi hông đau đớn, thuốc mới thoa chưa được chạm võng, Mộ Yểm Tuyết chỉ còn cách nhẫn nại tháo dây, oái ăm là người trong lòng mất nhận thức, mềm nhũn không tự giữ mình, hắn thường phải khẽ đỡ lại.
Hắn phớt lờ lời Tiểu Bình An, như không nghe thấy.
Nàng định thoái lui, nhưng chỉ chần chừ một lúc, vội chạy đến bên giường, nhỏ giọng: “Ngài ôm cho tốt tiểu cô cô, để nô tài tháo.”
Mộ Yểm Tuyết động tác dừng, “Ngươi gọi nàng thế nào?”
“Cô, cô cô.” Tiểu Bình An lấy hết can đảm hỏi: “Quần thần có thể gọi ngài là quần cô phụ không?”
Mộ Yểm Tuyết ngước nhìn nàng.
Đó là lần đầu Tiểu Bình An đối diện hắn gần đến vậy. Người nam tuyệt đẹp như tiên trên tranh, không, phải nói hơn cả tiên trên tranh, khiến nàng không biết mô tả ra sao, gương mặt hắn tinh tế huyền hoặc, ánh mắt trong vắt long lanh, khi nhìn nàng lại làm lòng nàng lạnh lẽo khó thở.
“Xì.” Hắn như khẽ cười, ngắn ngủi, hoặc chỉ là ảo giác của nàng.
Mộ Yểm Tuyết hạ mắt chạm vào mặt công chúa đang ngủ, như nói với nàng: “Nghe không, ngươi có một nhãi ranh rồi.”
Lời không mấy dịu dàng, như hăm dọa hắn ta bị đánh thức sẽ tát lại, mâu thuẫn thay, hành động ôm dịu dàng không quan tâm vai sườn bị thương, còn chỉ tay tung tóc mái.
Thật là kẻ lạ lùng.
Nắm lấy cơ hội, Tiểu Bình An tháo mớ dây rối buộc kỳ cục, mất áo che thân, làn da trắng nõn như hoa bị màn áo đen rộng che phủ, khoác chặt vòng tay.
“Cút.” Giọng nói càng dữ tợn, ẩn chứa nguy hiểm.
Tiểu Bình An chớp mắt, chỉ thấy một chút da trắng lấp ló dưới áo, phẩy môi.
Làm khách lang bao năm, nàng tài nhìn sắc mặt đối phương, ngoan ngoãn quay lưng đi. Cách cửa nàng nảy ra suy nghĩ, quay đầu thấy Mộ Yểm Tuyết đang nhét người vào phủ họa tơ, nói thêm: “Ngươi biết tên ta không?”
Mộ Yểm Tuyết không từng hỏi danh xưng nàng, cũng không thèm cho ý kiến, chỉ trực tiếp đặt tên hoá họ cho nàng.
Lùa tóc dài Trường Tuệ, hắn phủ mền tơ lụa cẩn thận đến thắt lưng, để nàng nằm ngửa lưng trần trên giường. Hắn cảm nhận thân nhiệt vai nàng, dò xét không cho nàng bị lạnh. Về câu hỏi Tiểu Bình An, Mộ Yểm Tuyết vẫn im lặng.
Nàng đành đột nhiên tự vấn tự đáp: “Tên ta là Tiểu Bình An!”
Mới rồi nghe thấy Mộ Yểm Tuyết gọi một tiếng “Tuế Tuế”.
Công chúa nhỏ mê man tên Tuế Tuế, nàng là Tiểu Bình An, mới học một từ mới “tuế tuế bình an” sao? Công chúa nhỏ chắc là cô cô của nàng!
Nói xong, Tiểu Bình An phóng như bay biến mất.
Nàng bắt đầu mong đợi cô cô mau tỉnh dậy, có cô chống lưng rồi.
Thất vọng là chẳng nghe tin cô cô tỉnh lại mà chỉ hay tin cô bị giam lại ngục, như sấm nổ trời quang, nàng chẳng biết từ đâu gan dạ chạy đi chất vấn Mộ Yểm Tuyết, “Sao ngươi dám giam cô cô ta?”
Chắc vì còn chưa quen gọi vậy, Mộ Yểm Tuyết nhẹ cau mày.
Tiểu Bình An nhận định hắn là kẻ kỳ lạ, nàng cũng chẳng kém khi thấy cái tên giống nhau mà sinh tình thân mật, đặt người khác làm cô cô mình.
Lúc sau, Tiểu Bình An nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi, dám liều lĩnh cùng Mộ Yểm Tuyết đến phòng ngục.
So với các phòng khác tối tăm dơ bẩn, nơi cô cô ở rộng rãi tinh tươm, cánh cửa còn có rèm, dễ chịu hơn chỗ nàng ăn xin hồi xưa.
Thấy người vẫn mê man, nàng lo hỏi: “Cô cô khi nào tỉnh lại?”
Mộ Yểm Tuyết đứng ngoài sắt ngục, giọng nhẹ lanh lảnh: “Không tỉnh nữa đâu.”
Tiểu Bình An nghi hoặc nhìn hắn, nghe hắn như thật như giả: “Lát nữa ta giết nàng.”
Như nghe lời mê lời điên hắn nói, người nằm nghiêng rùng mình nhúc nhích mi mắt, Tiểu Bình An vui mừng reo: “Cô cô sẽ tỉnh...”
Lời chưa dứt, nàng bị Tư Bạch đẩy ra ngoài.
Tiểu Bình An thường thấy có lỗi.
Bởi nàng nhận ra Mộ Yểm Tuyết khác biệt với công chúa, nên cố tỏ ra thân thiết lấy lòng hắn, có vẻ thành công.
Dù thủ đoạn vụng về, cảm xúc lủng củng, nàng thực sống lâu nhờ chăm lo công chúa nhỏ, không biết công chúa ở ngục có được thế nào, cũng chẳng rõ Mộ Yểm Tuyết đối nàng ra sao, song không ngăn được nàng nảy sinh thiện cảm với công chúa, cũng không ngăn nổi mưu lợi.
Từ đứa khách lang thành thiếu đế bù nhìn Nam Vinh, hàng ngày Tiểu Bình An đều đề phòng cái chết bất ngờ, sống còn là vận may.
Vận may đó đặt khối cược nơi công chúa, nên khi biết Mộ Yểm Tuyết muốn tứ mã xử trảm công chúa, trời đất như sụp đổ.
Nếu công chúa chết, Mộ Yểm Tuyết sẽ là kẻ đầu tiên trừ bỏ nàng để lên ngôi.
Nàng sinh mệnh phò trợ, song nghĩ cả đêm không ra cách nào, chỉ biết cầu trời cầu đất, mong công chúa sống bình an, nguyện đời còn lại hiến nửa sinh mệnh.
Nguyện ước thành sự thật.
Cô cô lại bị Mộ Yểm Tuyết bồng ra khỏi tù.
Xa xa, Tiểu Bình An ẩn sau gốc bia đỏ, thấy cô cô tựa trong vòng tay hắn, nói nói rồi thiếp đi.
Hắn mặt khó chịu, dữ dằn khiến nàng không dám tới gần, Tư Bạch vội đi mời y quan. Nàng vội hối chạy tới, “Cô cô sao vậy?”
Dung thấp quá, chỉ có thể đứng trên mũi chân ngẩng cổ nhìn, reo lên: “Cô cô sao gầy đi nhiều thế!”
Giọng dần yếu dần, thấy mặt Mộ Yểm Tuyết càng khó coi.
Hắn lạnh lùng quét nàng một cái, dằn mặt: “Đừng xuất hiện trước mặt nàng.”
Tiểu Bình An lòng lạnh ngắt.
Tuy muộn phiền chưa rõ, nàng vẫn gật đầu: “Vâng.”
Mộ Yểm Tuyết chỉ chặn nàng hiện diện trước mặt cô cô, không cấm nàng lén đến nhìn. Từ lúc cô cô khỏi tù trở lại, hắn ngày đêm ở bên, việc triều chính cũng ít xem qua.
Không bị điện viện trói buộc, Tiểu Bình An có phần thoáng đãng hơn, đi lén trong cung Thái An nhiều lần, một lần bị Mộ Yểm Tuyết bắt gặp, hắn ném cho nàng một đống tấu thư, “Là thiếu đế, cũng nên gắng gượng giúp Nam Vinh.”
Nàng ẵm đống tấu thư cao hơn đầu như mơ màng, cà lăm run rẩy: “Phải, phải cho ta xem à? Ta đâu biết làm.”
“Giả vờ gì?” Qua đống tấu thư, nghe giọng Mộ Yểm Tuyết lạnh nhạt: “Ngây thơ thái quá cũng khiến người ghét.”
Hắn quả nhiên biết hết.
Mặt Tiểu Bình An biến sắc, ôm chặt tấu thư không giả vờ nữa, “Biết rồi.”
Dù không được đụng đến trọng yếu tấu thư, nhưng đó cũng là bước đầu lĩnh quyền. Để giúp hắn duyệt tấu thư, Lâu Trưởng Phong tiến đến bên nàng.
Có được điều nguyện, Tiểu Bình An không chạy vào cung Thái An nữa, song vẫn không yên lòng, muốn chiếm được thiện cảm cô cô, lại chẳng thể tiếp cận do Mộ Yểm Tuyết phòng thật kỹ.
Nghe tin Mộ Yểm Tuyết sẽ đưa cô cô rời cung, nàng bỏ hết tấu thư bỏ đi, chạy ra ngoài Thái An cung nhìn trộm.
Nàng núp trong góc tối, thấy cô cô gầy yếu tươi sắc hơn nhiều, miệng cứ mở miệng nói gì đó, nét mặt miễn cưỡng, đoán nàng không muốn khoác áo choàng.
Dẫu không phản kháng nhiều, cô cô rất nhanh để Mộ Yểm Tuyết làm việc, tay thõng xuống, lưng thẳng hướng theo con chim đậu trên cành, Mộ Yểm Tuyết hạ mắt chỉnh áo cho nàng, y phục như hầu cận công chúa.
Chứng tỏ những đại thần nói chẳng sai, chỉ có công chúa Thái An mới có thể khiến Mộ Yểm Tuyết chịu nghe lời.
Xem quá kỹ, Tiểu Bình An nghiêng người ra ngoài, không ngờ cô cô đột ngột quay đầu, suýt nữa phát hiện nàng!!
Câu chuyện dần diễn biến theo ước vọng đen tối của Tiểu Bình An, Mộ Yểm Tuyết bắt đầu cho phép nàng tham gia việc nội chính.
Mọi thứ tựa giấc mộng, hắn không chỉ ban quyền cho nàng, mà còn dạy nàng cách làm quân vương, cách dung hoà gian thần.
Là đứa trẻ nửa lớn, mừng vui rồi lo sợ, nàng không nhịn được hỏi: “Ngươi không giết ta nữa sao?”
“Ngươi muốn chết ta cũng không cấm.”
Nghe ra ý bên ngoài, Tiểu Bình An vui trong lòng, liều mạng hỏi rõ: “Tại sao lại không giết? Ngươi dạy ta làm quân vương, chẳng sợ ta sau này giành quyền giết ngươi sao?”
Như nghe chuyện cười vô lý, Mộ Yểm Tuyết mỉm môi: “Ta trông đợi ngươi đến đoạt quyền.”
Hắn nói: “Đừng để ta đợi lâu, lòng kiên nhẫn không còn nhiều.”
Mộ Yểm Tuyết hình như thật sự muốn nàng lên ngôi, muốn đào tạo nàng thành nữ đế hợp cách. Ban đầu Tiểu Bình An không hiểu, về sau nàng như thấu hiểu, là vì cô cô.
Mộ Yểm Tuyết bắt đầu chăm chú nghiên cứu các sách kỳ dị, tìm cách tạo mặt dây chuyền đổi màu, dường như có lời giải, sắc mặt đen kịt đáng sợ.
Hắn ném cho nàng càng ngày càng nhiều tấu thư, còn chạy ra rừng phong lượm lá cho cô cô, thấy nàng đến còn hỏi lá nào đẹp hơn.
Nàng nhìn hắn mặt, đáp: “Lá khô thì đẹp làm sao được.”
Mộ Yểm Tuyết gật đầu: “Tư Bạch.”
... Nàng bị đuổi ra khỏi rừng phong.
Tiểu Bình An đôi khi ao ước bản thân một thời nhàn nhã vô ưu, thế giới cứ thế ảm đạm đi, tấu thư đến không hết, việc triều chính không ngơi nghỉ.
Mệt mỏi bần thần, nàng thích chạy đến Thái An cung dò la, không dám xuất đầu lộ diện, chỉ đứng sau bóng tối trộm nhìn. Nàng từng thấy cô cô ngồi sân dài nghịch lắc tay, từng thấy nàng dựa cửa sổ xem sách, còn thấy nàng tựa vai Mộ Yểm Tuyết ngắm rừng phong ngoài tường.
Gương mặt tái nhợt ít khi có sắc hồng, dáng vẻ dịu dàng yên tĩnh, nhưng khi cười, đôi mắt cong sáng rực vui tươi, nhìn lâu khiến người ta vô thức mỉm cười theo. Mỗi khi công chúa nở nụ cười, Tiểu Bình An liếc Mộ Yểm Tuyết, thấy hắn cũng mỉm cười.
Dường như chỉ có công chúa nhỏ bên cạnh, hắn mới thể hiện mặt khác, ngoài công chúa không ai biết, Tiểu Bình An đã nhìn thấy vài lần.
Sau này nàng không có thời gian nhìn chằm chằm từng ngày, chỉ dám nhờ kẻ khác theo dõi, nàng biết được:
— Mộ Yểm Tuyết mua một phủ đệ ở kinh thành ồn ào.
— Hắn thường vào ra phủ đệ, tự tay sắp đặt bài trí.
— Trong phủ trồng đầy cây phong.
Mộ Yểm Tuyết... đang làm gì vậy?
Khi đến phủ đệ, Mộ Yểm Tuyết đang trong phòng luyện chữ, nghe thấy tiếng bước, không ngẩng đầu, giọng lạnh: “Ngươi gan lớn hơn cả lần trước rồi.”
Tiểu Bình An xoa mũi: “Nếu không gan lớn, chắc đã chết trăm nghìn lần rồi.”
“Ngươi viết gì?” Nàng tiến sát nhìn giấy trắng, chữ viết uy nghi có lực, lẩm bẩm đọc: “Tứ quý tuần phong cư?”
“Tại sao lại gọi vậy?”
Mộ Yểm Tuyết không đáp, “Còn kiên nhẫn thì mau cút.”
Lúc này Tiểu Bình An đã nắm phần quyền, cũng có binh trung thân tín, biết được tên thật công chúa không phải Tuế Tuế mà là Trường Tuệ.
Dù có Mộ Yểm Tuyết chăm sóc tận tình, thân thể công chúa Trường Tuệ ngày một kém, Tiểu Bình An từ Tiêu Trấn nghe rằng nàng nhiễm độc kịch liệt, không sống lâu.
Ý nói không sống lâu khiến Tiểu Bình An hồi hộp lo lắng ngày đêm cầu khẩn, nàng tưởng mỗi ngày công chúa còn sống đều nhờ phép màu cầu nguyện, về sau mới biết dựa vào huyết nhục Mộ Yểm Tuyết.
“Dùng mạng... kéo dài mạng.”
Lần đầu biết Mộ Yểm Tuyết vì công chúa gìn giữ sinh mệnh, Tiểu Bình An bàng hoàng cảm xúc lẫn lộn.
Nàng không muốn công chúa chết, đồng thời cũng không mong Mộ Yểm Tuyết chết. Trong hắn, nàng nhận ra yêu thương, cũng hiểu thoáng qua sự hy sinh của hắn cho Trường Tuệ chính là tình yêu.
“Ngày nhỏ ta nghe lão khách lang bảo, chôn điều ước dưới gốc cổ thụ thì ắt thành thật.”
Tiểu Bình An không sợ Mộ Yểm Tuyết, cũng không bỏ đi, ngẩng đầu nhìn cây phong trong sân, hỏi: “Ngươi có muốn thử không?”
Bị Tư Bạch quẳng ra khỏi cửa.
Tiểu Bình An nghĩ chuyện trẻ con như thế, Mộ Yểm Tuyết không thể làm.
Không lâu sau, Lâu Trưởng Phong phát hiện Mộ Yểm Tuyết lâm vào thế liên kết Bắc Lương, nhường tay quân cho hai thành trì. Mọi người chửi bới hắn, cũng có nhiều kẻ khuyên Tiểu Bình An loại bỏ Mộ Yểm Tuyết, nàng giữ im lặng, vì hiểu rõ, hắn làm tất cả vì cứu Trường Tuệ, có thể vì nàng nhường ngôi hộ Nam Vinh yên ổn, cũng có thể gánh lấy tiếng xấu tội ác.
Dường như ai cũng có thể chửi hắn, nàng hiểu họ nhưng không đủ tư cách phát ngôn.
Về sau, cung loạn phát sinh, Mộ Yểm Tuyết một mình đến thành Mạc Bắc cứu Trường Tuệ, trước khi đi, hắn trao quân ấn lại cho Lâu Trưởng Phong.
Tiểu Bình An giận dữ: “Sao không trao trực tiếp cho ta?”
Mộ Yểm Tuyết đáp: “Gì cũng cho không ngươi, thà ta ngồi ngôi đế còn hơn.”
Nàng hừm khẽ phản đối: “Nếu không có cô cô, ngôi đế chẳng phải thuộc về ngươi từ lâu sao, còn đến lượt ta làm gì!”
“Mà cũng phải.” Mộ Yểm Tuyết mỉm môi: “Ngươi nên biết ơn cô cô.”
“Muốn cái gì cứ tự mình tranh giành.” Đó là lần cuối hắn dạy nàng: “Không ai luôn bên cạnh giúp ngươi.”
Họ đều biết chuyến này đi không trở lại. Trong đấu tranh quyền lực và tình cảm, Tiểu Bình An không thể dứt lòng cứng rắn. Nàng lộ ra cảm xúc thật, khóc chạy tới Mộ Yểm Tuyết hỏi: “Có, có thể không đi sao?”
Chớ chết.
Đừng rời xa nàng.
“Mộ Yểm Tuyết.” Trong phút bốc đồng, nàng gọi tên hắn lần đầu: “Ta...”
Lời chưa đến, hắn đã siết cổ nàng, ánh mắt lạnh lẽo, mang sát khí nàng chưa từng thấy: “Ngươi đừng để ta nghĩ ta chọn về mình một kẻ ngốc.”
Tiểu Bình An hiểu, khựng lại nuốt trọn lời nói trong lòng.
Mộ Yểm Tuyết ra tay độc ác, sau khi hắn đi, vết hằn trên cổ nàng nhiều ngày chưa tan, khi Lâu Trưởng Phong dẫn binh về Mạc Bắc, nàng đối diện gương nhìn kỹ: “Liệu có nên giết Mộ Yểm Tuyết không?”
Lâu Trưởng Phong đáp: “Hắn còn sống, ngồi ngai đế mãi không yên.”
Tiểu Bình An hiểu hết mà không nói câu nào.
Lâu Trưởng Phong đi rồi.
Lâu Trưởng Phong lại quay về.
Lâu Trưởng Phong đem tin Mộ Yểm Tuyết chết, vì Trường Tuệ, hắn không để lại xác đầy đủ.
Tiểu Bình An đứng trong Tứ Quý Tuần Phong Cư, nhìn khu đất dưới gốc phong bị xới lên, tìm thấy tờ giấy vứt trong góc nhà, trên đó viết: “Ta tự tay trồng cây phong, mong cùng vợ ngắm bốn mùa thu phong, vòng đời không diệt.”
Thật trẻ con.
Tiểu Bình An thốt lời đùa, Mộ Yểm Tuyết thật tin. Không biết nên khen hắn ngốc hay yêu Trường Tuệ đến điên cuồng.
Qua một dòng chữ, nàng hiểu được cội nguồn Tứ Quý Tuần Phong Cư.
Mộ Yểm Tuyết thật sự chôn ước nguyện dưới gốc cây, nhưng trước khi đi, lại đào lên, vội vàng thêm hai chữ: “Thôi vậy.”
“Sao có thể thôi được?” Nước mắt gần rơi lên giấy thư, Tiểu Bình An lau mắt, thầm thì: “Ngươi chẳng phải rất thương cô cô sao?”
“Ngươi sao có thể... thôi được?”
Đặt tờ ước nguyện có thêm chữ “Thôi vậy” vào hộp, Tiểu Bình An đào hố sâu rồi cố tình chôn lại dưới gốc cây.
Nàng cho Lâu Trưởng Phong truyền lời Trường Tuệ, nói Mộ Yểm Tuyết để lại vật gì, nếu Trường Tuệ không đến, hoặc nửa đường ngừng không muốn đào tiếp, nàng tán thành ước nguyện hắn thành sự thật, từ nay không nữa với Trường Tuệ.
Nếu nàng đào được, thì nguyền rủa Mộ Yểm Tuyết cả đời không thể thôi với Trường Tuệ.
“Ngươi yêu nàng nhiều thế, sao có thể thôi?”
“...”
Phần Thứ Nhì: hồi
Thái An công chúa bỗng chốc biến mất.
Sau khi tuyết đỏ ngừng rơi, trời đất lại hội tụ ma khí, sinh ra yêu ma quỷ quái như thuở trăm năm trước.
Người ta nói Tứ Quý Tuần Phong Cư là ma trạch, Mộ Yểm Tuyết biến thành yêu quái âm khí canh giữ, Thái An công chúa bị ép ở đó mãi.
Có người bảo công chúa cuối cùng thoát khỏi Mộ Yểm Tuyết, đi rong chơi thiên hạ, có người trông thấy nàng được bậc cao nhân điểm hóa, vượt qua kiếp nạn thành tiên.
Tiểu Bình An phân biệt không ra đúng sai, chỉ biết giữ gìn Tứ Quý Tuần Phong, bảo vệ đại thái bình của Nam Vinh, nàng tin mình rồi sẽ lại gặp họ.
Nhớ lại kiếp này, nàng chưa từng hiện thân trước mặt cô cô nói lời nào, thật không cam lòng.
Nghĩ rằng, sao mình cầu nguyện cho Trường Tuệ nhiều lần thành công, thậm chí đổi nửa mạng sống, lẽ ra chẳng thể sống thọ. Nhưng nàng sống năm này qua năm khác, nhìn người đời đổi thay, tóc bạc lưng còng, vẫn chưa chết.
Phải chăng... đó là phúc báo nàng gieo cho cô cô?
Tiểu Bình An trở thành thượng hoàng trường thọ nhất Nam Vinh.
Một năm Hội Kỳ, nàng khoác y phục tráng lệ, được người dìu lên chốn thành cao nhất, nhìn xuống tất cả Nam Vinh.
Sống quá lâu, thấy nhiều người, trải qua biết bao biệt ly, Tiểu Bình An nghĩ mình đã chai lì, đã quên Mộ Yểm Tuyết và Trường Tuệ.
Mộ Yểm Tuyết là ai?
Trường Tuệ là ai?
Nàng hồi nhỏ làm gì nhỉ?
Tiểu Bình An nghĩ lẽ ra phải quên tất cả.
Bỗng một tiếng pháo nổ vang, pháo hoa sáng rực bừng trời đêm.
Hàng hàng đèn lồng treo thẳng tắp, đường phố đông nghìn nghịt người, Tiểu Bình An choáng ngợp, lẽ ra không thấy rõ dáng người dưới kia, nhưng nàng lạ đời lại thấy, một thiếu nữ tươi sáng gắn hoa bội xanh lơ trên trán, váy xanh tung bay giữa đám đông.
“Mộ Yểm Tuyết, mau nhìn xem!” dường như nàng nghe người thiếu nữ chỉ tay về phía pháo hoa cười vui.
Hốc mắt nàng nóng lên, theo dáng tay thiếu nữ nhìn theo hướng đó, thấy hai đôi tay khoá chặt nhau, thiếu niên ngẩng cằm, nét mặt thanh tú nhuốm ánh lửa ấm nồng, cùng nàng ngắm pháo hoa bay lên trời.
Pháo vang nổ đứt đoạn đêm u tối.
Người thân thương nàng vẫn nhớ, cuối cùng trở lại.
Nam Vinh thế sự, cuộc đời thao trường ly biệt, tình yêu chí tử, cõi lòng nàng hoá thành diệu kỳ thanh tịnh vì một câu chuyện cổ đại bất tận.
Đề xuất Bí Ẩn: Hệ Thống Rút Thẻ Ngày Tận Thế
Huyền Trang
Trả lời5 giờ trước
Chương 93 lỗi nè