Chiến thuật Phó Bại - Tập nhất
Gần đây, thời tiết trở nên hung hiểm kỳ dị lạ thường.
Ban đầu là nóng nực oi bức tận cùng không thể chịu nổi, kế đến là gió dữ thét gào, mưa lớn kéo dài mấy ngày. Mưa tạnh rồi mà trời vẫn âm u u ám, mấy ngày chẳng thấy ánh nắng ló rạng, chẳng ngờ lại tiếp tục nổi trận mưa đá rơi.
Nhiều đạo sĩ đã dùng thủ thuật đoán quẻ, cho rằng loạn tượng trăm nghìn này chính là dấu hiệu đại yêu quái ra đời. Thế nên, quần đạo sĩ lang thang bắc Lương, nam Nông vội vã đi tìm hung thủ đại yêu quái, đều mong bắt đúng lúc nó vừa mới sinh ra mà trừ khử. Bởi nếu chờ quái vật thành hình, hóa thành linh tri thức, e rằng việc diệt trừ sẽ khó nhọc tăng gấp bội.
“Phong yêu quái lại sát nhân rồi!”
“Nó đã hóa hình, ta tận mắt chứng kiến sự biến hình ấy!”
“Nó hình dáng ra sao, đó thật là loại gì thế kia?!”
Có tiểu đạo sĩ sợ hãi tả rằng: “Toàn thân trắng như tuyết, lông dài, đuôi dài, mắt vàng rực, hẳn là một con miêu yêu.”
“Miêu yêu cái gì, ta cũng chứng kiến nó hóa hình rồi, tên ác quỷ ấy đã giết sư tỷ ta, một yêu quái gian độc tàn bạo ấy rõ ràng là hổ yêu!”
“Ta cũng thấy rồi, để ta vẽ lại dung nhan gớm ghiếc nó. Dù là môn phái nào nếu tìm thấy nó trước nhất, nhất định phải báo cho Thanh Huyền Tông ta!”
Tiếng mưa đá lộp độp vang khắp nơi.
Bản là mưa đá nhỏ như hạt đậu, thế nhưng theo gió và mưa tới, càng ngày càng lớn, đôi lần tròn như nắm đấm đập vỡ mái hiên, tiếng văng vẳng lỗ chỗ như đá rơi, chẳng ai dám ra ngoài tìm lấy chết vào lúc này.
...Trừ một người — Trường Tuệ.
Lông trắng tuyết của nàng đã ngấm ướt mưa, đôi tai cụp rũ bước nhanh trong rừng núi. Bốn chân cào vào cành cây đều để lại vết xước, lòng nàng vẫn chưa kiếm được chốn ẩn núp.
Nàng lạc hướng do bị bọn đạo sĩ bẩn thỉu truy đuổi.
Bỗng tiếng mưa đá lớn tiếng rơi trước mắt, nghiền nát từng luống hoa cỏ.
Trường Tuệ cảm giác gai sống lưng nổi da gà, không dám tưởng tượng nếu mưa đá đập trúng thân mình sẽ ra sao. Vầng hào quang bảo hộ vàng rực quấn quanh thân thể đã rạn nứt, nàng thúc tốc lao ra khỏi rừng, cuối cùng cũng tìm thấy một ngôi miếu hoang xiêu vẹo.
...bên trong có ánh lửa hồng.
Trường Tuệ lập tức dừng lại, lập tức hóa hình thành người, tiếng mưa đá bấm dập trên đầu vang vang kềnh càng, rất đau nơi mu bàn tay. Nàng không kịp dò xét ai chủ trì lửa bên trong miếu, chỉ che kín đầu rồi đẩy cửa miếu xộc vào trong, chân trượt đổ loạng choạng.
Bên trong miếu cũ nát âm u ẩm thấp, mưa đá chảy nhỏ xuống qua mái vỡ, tụ thành vũng trên sàn đất.
Trường Tuệ từng tưởng miếu sẽ có nhiều khách lánh mưa, nhưng khi vừa xông vào lại không thấy một bóng người nào. Góc miếu lửa cháy bập bùng, nàng vẩy vẩy cái đầu còn choáng vì đá đới, nhìn thấy dáng người ngồi bên trên đống rơm.
“Hân hạ, xin lỗi đã làm phiền.” Sau nhiều chục năm ngủ yên, Trường Tuệ đã lâu không mở miệng.
Thấy trong miếu chỉ có một người, nàng trong lòng bớt lo phần nào, cất giọng lạ lẫm hỏi: “Ta có thể... tạm nương náu đây một lát chăng?”
Ngôi miếu lỗi thời không có chủ sở hữu, nàng tất nhiên được phép dừng chân, chỉ là nơi này ẩm thấp, dột nát khắp nơi. Chốn duy nhất sạch sẽ để ngồi đã có người chiếm đóng, rõ ràng được lau chùi kỹ càng. Trường Tuệ đã chạy trong rừng mưa đá lâu lắm rồi, quần áo ướt đẫm nhưng chuyện đó không quan trọng, chính là lúc này nàng lạnh run, mỏi mệt vô cùng, muốn ngồi bên ánh lửa sưởi ấm thân thể.
Đống lửa cháy lớn, người ngồi quá sâu trong góc tối, Trường Tuệ khó mà nhìn rõ dáng vẻ người ấy, chỉ nghe người đó khẽ “ừ” một tiếng.
“Cảm ơn!” Nghe người đó gật đầu bằng lời, nàng mỉm cười nhẹ nhàng, rũ bỏ những giọt nước rơi trên mình rồi nhanh bước đến góc lửa, đến khi gần lại, nét cười trên mặt nàng đột ngột cứng đờ.
Người ngồi trong góc là một thiếu niên y phục đạo phục xám xanh.
Áo rộng được giặt phai màu, gọn gàng trải trên đống rơm. Thiếu niên ngồi thiền, dáng người thẳng thớm, bên cạnh đặt pháp khí và trường kiếm. Ánh lửa nhấp nhô soi sáng da trắng ngần của thiếu niên, hàm dưới như ngọc bọc một nửa mặt nạ bạc.
Là đạo sĩ!
Một lần nữa lại là lũ đạo sĩ đáng ghét!
Trường Tuệ sợ đến mức suýt hóa hình trở lại thành thú để phòng thủ.
Từ khi Mộ Tương Tuyết qua đời, Trường Tuệ đã dùng đủ mọi cách để hồi phục linh thể mà không thể trở về Linh Châu Giới, không có Mộ Tương Tuyết triệu hồi, nàng tựa như bị bỏ quên giữa trần thế. Mệt mỏi khôn cùng, nàng chọn cách ngủ say giữa rừng, nào ngờ chỉ qua chưa đầy trăm năm đã liên tục bị nhóm đạo sĩ xông vào đuổi bắt loạn.
Nhiệm vụ thất bại, không thấy bóng Mộ Tương Tuyết cũng không trở về được Linh Châu Giới, nàng không màng tham gia chuyện thế gian, chỉ muốn tìm nơi thanh tịnh trở lại ngủ say. Nhưng khi đi qua vùng đất cháy đen, trống trải, nàng gặp phải mấy chục xác chết nằm đan xen khắp nơi, chưa kịp đến gần xem xét đã bị đạo sĩ lao tới thi triển pháp thuật, mắng chửi nàng là yêu ma quỷ quái.
Trường Tuệ: “......”
Nàng lâm cảnh khổ sở hiện tại hoàn toàn do bọn đạo sĩ đó gây ra, nhất là những đạo sĩ non nớt nóng vội không chịu nghe nàng giải thích, dựa dẫm thân thể khỏe, vừa mắng chửi vừa đuổi bắt đánh đập. Nàng chẳng có ý phản kháng, lại rơi vào bẫy bị đánh thâm tím nặng nề.
Thật là âm hiểm.
Hiện nay đạo sĩ đã bất lịch sự, xúc phạm vô lý đến thế sao?
Trường Tuệ không nhớ rõ, vài ngày qua đã bị bọn đạo sĩ kia làm nhục bao lần. Vì thế nàng giờ cứ thấy ai mặc áo đạo là muốn cắn răng nghiến lợi, may mà chưa có đạo sĩ nào thấy nàng hóa hình thành người. Nghịch não, nàng ráng mím môi hé cười, cố gắng giả vờ làm cô gái yếu đuối vô hại ngoài đường.
“Cảm ơn, thiếu đạo trưởng~” Trường Tuệ lại cảm ơn một lần nữa, lần này cố ý dịu dàng bật giọng.
Thân thể nàng thương tích nhiều, chưa biết đệ tử ấy công lực ra sao, không dám hành động liều lĩnh.
Nghe Trường Tuệ cất lời cảm tạ dịu dàng, thiếu niên sau mặt nạ khẽ mở mí mi, gật đầu nhẹ chào hỏi. Được thấy thái độ lạnh nhạt ấy không màng quan tâm mình, Trường Tuệ thở phào nhẹ nhõm, phủi bụi trên đống rơm rồi dựa lưng lấy ánh lửa ngồi xuống.
Mùi gì thế kia?!
Mũi nàng khẽ nhướn, chợt ngửi thấy hương thơm hoa cháy khét. Luồng mùi khiến nàng nhìn về phía đống lửa, thấy thức ăn đang được nướng. Đó là bánh hoa kết thành串串, hình như là bánh đào hoa... ngửi kỹ lại cứ như bánh lê.
Mắt nàng vô thức mở to nhìn, đằng sau ánh lửa là những chiếc bánh nướng, miệng nàng khô khốc liếm môi, chẳng nhớ rõ từ bao lâu không được dùng bữa.
Nàng không phải đói bụng, chỉ do linh khí hao tổn quá độ, khó chịu muộn phiền cơ thể, rất cần dưỡng linh khí của cỏ cây. Nhìn bánh hoa càng lúc càng cháy khét, Trường Tuệ liếc sang bên cạnh thiếu niên, thấy y vẫn nhắm mắt thiền định.
“Cái đó...” nàng không nhịn được mà lên tiếng. Khi thiếu niên mở mắt nhìn về nàng, nàng chỉ tay về hướng bánh, “Sắp cháy rồi.”
Ánh mắt thiếu niên dõi theo tay nàng hướng về phía trước, dường như vừa nhớ ra việc nướng đồ ăn, từ lòng khai ra chiếc khăn sạch trải xuống đất, nhặt bánh cho lên đó.
“Ngươi không ăn sao?”
Thấy y không có ý định dùng, Trường Tuệ ôm chân nghiêng đầu, làm vẻ ngây thơ của thiếu nữ: “Lỡ nguội thì không ngon đấy.”
Bây giờ Trường Tuệ trông chẳng đẹp đẽ gì mấy.
Một thân y phục xanh đẫm nước, tóc rối bù phân tán, mặt nàng xanh xao vì trọng thương, nhìn phát chỉ thấy uể oải không có sức lực, duy chỉ có đôi mắt sáng trong biết nói.
Trước kia không để ý kỹ, giờ nhìn gần, Trường Tuệ phát hiện thiếu niên trước mặt đúng y hệt người trong trí nhớ nàng. Dẫu đeo mặt nạ, tỏa ra khí lạnh, vẫn hòa nhập hoàn mỹ với hình tượng Mộ Tương Tuyết trong hồi ức, chính là thiếu niên Mộ Tương Tuyết tiền kiếp của bộ tộc Phù Cốc.
Chẳng lẽ y đã quay về?
Trường Tuệ nhìn thiếu niên không chớp mắt, muốn xuyên qua mặt nạ nhìn thấu chân tướng sâu tận trong tâm hồn y.
Bị Trường Tuệ chăm chú nhìn lâu, thiếu niên khó tránh khỏi phát giác, đôi môi mỏng khẽ mím lại, đối mặt ánh mắt nồng nhiệt của nàng, nét mặt dưới chiếc mặt nạ không rõ ràng, giọng nói trong trẻo pha nét nam nhi đặc biệt nam tính: “Ngươi muốn ăn sao?”
Trường Tuệ không hiểu, “Gì cơ?”
Nhanh chóng nhận ra ý nghĩa, thiếu niên hiểu lầm nàng, “Không, ta không muốn ăn, ta chỉ thấy ngươi giống một người quen...”
“Ngươi tên gì?”
“Ngươi... ngươi quen biết...”
Thiếu niên im lặng nhìn nàng, cặp mắt đen kịt sáng rỡ như hồ nước trong vắt, chứa đựng sự hờ hững nàng không quen, điều này Trường Tuệ chưa từng thấy ở Mộ Tương Tuyết hoặc Mộ Tương Tuyết đời trước. Con tim nóng bỏng như bị gì đó dội nước lạnh, cảm thấy bản thân đã điên rồ.
“Thôi kệ.”
Chuyện càng kéo dài càng rối rắm, dù sao cũng bị hiểu lầm rồi, Trường Tuệ đành buông xuôi, “Đúng, ta đói rồi, ta muốn ăn.”
Nay đã lâu như vậy, Mộ Tương Tuyết sao còn hiện hữu đây? Thiếu niên trước mặt là một đạo sĩ.
Trường Tuệ cúi đầu, chiếc trâm trên tóc rung lắc chuẩn bị rơi, cuối cùng rơi xuống đất, lọt giữa nàng và thiếu niên.
Không nhìn y nữa, nàng cúi lấy, lúc nàng khom người định nhặt lên thì một bàn tay vươn ra trước mặt. Thiếu niên bàn tay dài thon, móng tay gọn gàng sạch sẽ, đẩy chiếc bánh trong khăn xuống trước mặt nàng, “Ăn đi.”
Y bỏ lại bánh nướng ấm cho nàng.
Trường Tuệ sửng sốt đứng đó, trố mắt nhìn chiếc bánh trong khăn, nghe thấy hơi thở đều đều của thiếu niên từ trên đầu, cùng tiếng mưa đá bên ngoài miếu, lạ kỳ khiến lòng nàng an ổn.
Mắt nhòe lệ, nàng càng không muốn ngẩng đầu lên, “Đều đưa ta rồi, ngươi lại làm thế nào?”
Thiếu niên đáp lời rất chậm, “Ta không đói.”
Không đói thì sao lại nướng bánh?
Trường Tuệ cảm thấy thiếu niên đang chăm lo tâm trạng nàng, trốn chạy thảm hại suốt nhiều ngày, cuối cùng cũng gặp được một đạo trưởng tốt bụng.
“Cảm ơn.” Nàng mũi cay xè, nâng tay lấy chiếc bánh trong khăn, động tác gần như cùng lúc với tiếng thiếu niên nói, “Cẩn thận nóng đấy—”
“Ách—” Trường Tuệ bị nướng bỏng đầu ngón tay, ôm lấy ngón tay rồi cắn vào miệng, lộ ra vết bầm xanh từ đá đập trên mu tay.
Sau khi tỉnh ngộ nhận ra điều gì, nàng ngước mắt ướt đẫm nhìn thiếu niên, “Vậy... là tại bị bỏng...”
Không phải không chịu ăn, không phải không đói, mà là y hiểu bánh nóng nên để nguội.
Ánh mắt liếc qua mu bàn tay nàng, thiếu niên im lặng một lúc rồi đáp: “Không, thật sự ta không đói.”
Y vẫn đang an ủi tâm tình nàng.
Từ khi thức tỉnh, Trường Tuệ gặp toàn chuyện xui xẻo, hôm nay cuối cùng cũng gặp được người tốt.
“Cảm ơn... cảm ơn.” Nàng thật sự không biết nên nói gì hơn, chỉ biết cảm kích từng lời cảm thán, “Thiếu đạo trưởng, ngài tốt bụng thật sự, đạo trưởng trong sáng thanh liêm như ngài, nhất định làm được việc lớn!”
Có sự so sánh với những đạo sĩ trước nên mới thấy được đạo trưởng trước mặt quí giá biết bao. Trường Tuệ thực đã quá lâu không giao tiếp với người loài người, ngủ lâu nên chưa hiểu rõ tình hình hiện tại, không dám tùy tiện trò chuyện.
Nghĩ tới bánh nguội nàng đôi tay ôm lấy, cúi đầu gặm một miếng, yên lặng như thế.
“Chuyện gì vậy?” Thiếu niên thấy nàng đờ đẫn hỏi: “Không ngon sao?”
“Không.” Nàng lắc đầu, “Quá ngon rồi.”
Giống hương vị trong ký ức của nàng y hệt. Trường Tuệ quả thực thấy mình như bị mê hoặc, luôn nghĩ tới người ấy, nàng nhất định phải sớm tìm nơi mới ngủ tiếp, ngủ quên đi, không cần nghĩ ngợi chi nữa.
Từng miếng gặm bánh, đầu óc nàng rong ruổi suy nghĩ, không nhận ra vì thân thể quá yếu ớt, linh khí rỉ ra khiến pháp ấn ảm đạm in trên trán.
Khi nàng lại ngón tay chạm đến chiếc bánh thì phát hiện chiếc khăn đã trống rỗng, chỉ còn lại mấy mẩu vụn... nàng vô ý đã ăn hết phần bánh của thiếu niên.
“...xin lỗi.”
Đôi tai lông lá cũng chồm ra khỏi tóc, Trường Tuệ không hay biết còn cảm thấy áy náy, “Bánh thật là ngon, ta chỉ là lâu quá không ăn, không cố ý đâu, ta...”
Lời nói càng lúc càng thấy ngượng, nàng lục khắp mình muốn tìm chút vật gì bồi thường cho thiếu niên. Nhìn nàng ngập ngừng bối rối, ánh mắt y nhìn qua đôi tai lông lá ấy, mỉm cười nhẹ nhàng, “Không sao.”
“Ta còn có nước mật hoa này, uống đi.” Thiếu niên rút bình nước trong túi ra.
Trường Tuệ lắc đầu từ chối, tuy thật sự khát nước nhưng không nỡ nhận, “Không cần đâu.”
“Uống đi.” Thiếu niên không rút tay lại, giọng điệu nhạt nhẽo nhưng hòa nhã và không khách sáo: “Quá ngọt, ta không thích.”
Xưa nay Trường Tuệ nhất định sẽ không nhận, nhưng hôm nay không hiểu sao lại khó từ chối, nàng nghĩ chắc do ngủ lâu, đói gầy nên đầu óc không minh mẫn, mà thức ăn thức uống của thiếu niên đều rất hợp khẩu vị.
Đó là nước mật hoa, uống rồi có thể bồi bổ linh lực hao tổn.
“Vậy... được rồi.” Trường Tuệ nghĩ đã ăn bánh rồi, uống thêm chút cũng không sao. Thấy thiếu niên không khách sáo, nàng không tiện từ chối, tháo trâm trên đầu trao cho y làm lễ nghĩa cảm tạ.
Trước kia nàng còn mang theo đồ vật quý giá khác, nay đều mất hết rồi.
Xem trâm tinh xảo trên tay, màu sắc và kiểu dáng không hợp mốt thời đại, lại giống vật cổ trăm năm trước. Thiếu niên không từ chối, cổ tay xoay nhẹ nhận lấy, lặng lẽ nhìn cô gái đang uống nước mật hoa, hỏi: “Ngon không?”
Trường Tuệ uống vài ngụm, gật gật đầu vẻ ngờ vực, “Không quá ngọt đâu.”
Ăn uống dựa vào thiếu niên không hề cảnh giác, nhưng từ khi đổi lấy huyết của Mộ Tương Tuyết, nàng đã trở thành thể chất kháng mọi độc tố, thuốc thông thường chẳng ảnh hưởng.
Đôi tai lớn lặng lẽ động nhẹ, nàng uống tiếp vài hơi nước mật hoa, bỗng thấy mờ mịt, khó nhìn rõ sự vật quanh mình.
“Lạ quá...” Trường Tuệ thì thầm, không có dấu hiệu bị độc, sao lại cảm thấy ngày càng mệt mỏi?
Bình nước rơi xuống đất, nước mật ngọt bắn tung tóe, làm ướt váy áo của nàng và thiếu niên.
Thân hình nàng mê man ngã vào đống rơm, ký ức cuối cùng là cánh tay mảnh khảnh của thiếu niên đang hạ xuống, ánh sáng hàng chuỗi lấp loáng thoáng qua tay áo y. Thiếu niên nhẹ nhàng chơi đùa tờ bùa trong tay, rồi bước tới gần nàng.
“Đồ yêu ngu ngốc.” Thiếu niên cười nhạt.
Tờ bùa vô sắc vô vị đã cháy thành tro từ lúc đầu, y hiểu rõ nàng không phải nhân gian phàm trần.
Tờ bùa trong tay phi ra, theo động tác pháp ấn của thiếu niên dán lên trán Trường Tuệ, nàng trên đống rơm đột nhiên hóa thành một con thú nhỏ trắng nhung nhúc lông.
Đây là... cái gì thế?
Tuyết Thập Nhất động tác khựng lại.
Quỳ xuống trước mặt con thú nhỏ, y ngước mắt nhìn những thứ lông nhung nhỏ xíu này, lâu rồi mới chầm chậm lấy ra bức tranh vẽ trong túi, nhìn qua rồi ngó sang đám mây trắng nhỏ bé trên đống rơm. Cuối cùng y chắc chắn rằng, con yêu quái ngu xuẩn trước mắt chính là tên đại yêu quái gây loạn thiên hạ mà đạo môn khắp nơi truy bắt.
Thật là thú vị.
Y dùng một tay nhặt lên thứ mềm mại như đám mây nhỏ, quét qua những vuốt thương tích, sau đó phất tay tước mảnh cỏ cành lá lộn xộn trên đầu, rồi bỏ vào vòng tay đeo trên cổ tay.
Con yêu quái nhỏ bé này,
đã thuộc về y.
Đề xuất Cổ Đại: Hầu Gia Hối Hận Điên Cuồng Sau Khi Ta Thành Toàn Thứ Tỷ Thay Ta Xuất Giá
Huyền Trang
Trả lời4 giờ trước
Chương 93 lỗi nè