Chuỗi ký ức của Trường Tuệ đọng lại nơi rừng phong đỏ thắm.
Rồi chàng chìm đắm trong màn đêm hỗn mang vô định.
Khi nàng tỉnh lại, đã thấy mình trở về nội phủ, trong phòng tối đen như mực, chỉ có ánh trăng mờ xuyên qua cửa sổ hé mở, chiếu rọi lên đầu giường, khiến bóng dáng hiện lên mờ ảo.
“Muỵ Yêm Tuyết…” Trường Tuệ ngồi dậy, vô thức gọi tên người làm lòng nàng an yên, nhưng chẳng có hồi âm.
Trong phòng không một bóng người.
Đầu nàng vẫn còn choáng váng như vừa chịu trận đánh nặng chí mạng. Mồ hôi ướt nhẹp trên khắp người. Nàng yếu ớt kéo chiếc áo đang mặc thử nhìn, nhận ra y phục ban nãy đã đổi thành bộ y phục ngủ rộng rãi, song trong tâm không hề nhớ đã thay hay về phòng lúc nào.
Thuở trước, nàng còn đang nhặt lá phong trong rừng, sao trở lại đây? Vì sao lại nằm bất tỉnh bất thình lình trên trường kỷ?
Trường Tuệ dùng tay xoa mạnh thái dương, chẳng thể tìm lại chút gì của ký ức, biết được trí nhớ một lần nữa có điều gì bất ổn.
Khi nàng đang ngồi trên giường cố hồi tưởng, bên ngoài màn bình truyền đến tiếng động cửa khẽ mở, theo đó tiếng bước chân tiến gần. Trường Tuệ giương mắt theo lời kêu gọi, thoáng nhìn dưới bóng đêm mờ ảo mà chẳng rõ mặt người đến. Chỉ vừa chợt nổi lên bản năng, gọi vang tên đó: “Muỵ Yêm Tuyết?”
Nàng có phần đề phòng hỏi rằng: “... phải là người đó chăng?”
Kẻ đến bước tới cạnh trường kỷ, bóng người cao lớn lồng lộng ánh trăng, phủ lên nét uy nghi, khiến nàng bỗng nhiên co người về sau.
Bàn tay nàng bị một lòng bàn tay lạnh ngắt nắm lấy, Trường Tuệ định vùng vẫy, cho đến khi nghe giọng nói khàn đặc cất lên: “Ta đây rồi.”
Nàng giật mình đứng nhìn, chỉ trong khoảnh khắc đó, người kia ôm chặt nàng vào lòng, cánh tay vững chắc quấn lấy nàng, hàm nàng chạm vai y.
“Giật mình hay sao?” Muỵ Yêm Tuyết vỗ nhẹ mái tóc nàng.
Trường Tuệ mềm nhũn dựa vào ngực y, hít lấy hương thơm lạnh giá của tuyết, hỏi: “Sao ngươi không đốt đèn?”
Muỵ Yêm Tuyết vẫn như xưa đáp: “Sợ làm ngươi gián đoạn giấc mộng.”
“Nhưng khi tỉnh giấc, trong phòng tối om không ai bên, làm ta bồn chồn không yên...” Lời nàng đứt quãng, vốn chẳng thích lộ ra những yếu lòng, bèn đổi chủ đề: “Ta còn nhớ, ta tới rừng phong, là khi nào trở về? Rồi làm sao ta lại ngủ say đến thế?”
Khẽ ơi, khi đến rừng phong là ban trưa nắng gắt, giờ lại thức dậy đã đêm khuya.
Muỵ Yêm Tuyết siết chặt hơn vòng ôm: “Ngươi chẳng nhớ sao?”
“Ta phải nhớ cái gì?” Trường Tuệ ấp úng, “Có lẽ... ta đã ngất xỉu trong rừng phong.”
Nào chỉ vậy.
Trước lúc mê man, mắt mũi nàng chảy máu không ngừng, trở nên mờ mịt lạc lối. Muỵ Yêm Tuyết khi ôm nàng trở về phủ, máu tươi đã nhuốm đỏ y phục nàng. Dù Tiêu Trấn có dùng phương pháp nào cũng chẳng thể đánh thức nàng hết cơn mê man.
Không nguyên do.
Tiêu Trấn chẳng thể đoán bệnh trạng máu chảy vì nguyên do gì, mạch nàng bình thản vững chãi, vừa vặn một trạng thái sức khỏe kỳ dị, nếu không thấy cảnh máu chảy kia, định rằng Muỵ Yêm Tuyết chỉ lầm tai thấy tai.
“Bạc tình dạ thế nào rồi?”
Tiêu Trấn đáp: “Vẫn còn đó.”
Nhưng có dấu hiệu giảm nhẹ.
“Vậy đó có phải bởi bạc tình dạ?” Muỵ Yêm Tuyết hỏi thảnh thơi.
Tiêu Trấn không đáp.
Chẳng biết đáp án, cũng chẳng dám trả lời, vì bạc tình dạ là thứ Muỵ Yêm Tuyết cố ý ban cho Trường Tuệ, kẻ nếu vi phạm thì chẳng khác gì tội hại nàng.
“Muỵ Yêm Tuyết…”
“Muỵ Yêm Tuyết!” Trường Tuệ kéo lấy tóc y, trông thấy bộ mặt thấp xuống nhìn nàng, lập tức không hài lòng trách cứ: “Ta đang nói chuyện với ngươi, sao chẳng trả lời?”
Muỵ Yêm Tuyết tỉnh táo trở lại, nhớ tới câu hỏi vừa rồi của nàng, khô khốc đáp rằng: “Ngươi... chẳng hề ngất xỉu.”
Vì nàng chẳng thể ghi nhớ, hãy để lại trong tâm trí những ký ức tốt đẹp nhất thôi. Y khép mắt nhẹ phẩy khóe môi nói: “Ngươi đơn giản chỉ là chơi mệt, không chịu nổi nên dựa lên ta ngủ quên. Ta đã cõng ngươi về.”
“Vậy y phục ngủ là ngươi thay cho ta?”
Muỵ Yêm Tuyết gật đầu.
“Nhưng ta ra mồ hôi nhiều lắm.”
Y tay sờ lên trán nàng ướt đẫm mồ hôi: “Sợ ngươi lạnh, đắp chăn dày hơn một chút thôi.”
“Tuệ Tuệ.” Y nâng mặt nàng bằng đôi tay, giọng dịu dàng: “Ngươi bây giờ... có đau nơi nào chăng?”
Phòng không đèn nên quá tối, Trường Tuệ không nhìn rõ nét mặt y, cũng không biết y đang có tâm trạng ra sao. Nàng lắc đầu bảo: “Chắc là do ngủ lâu quá, hơi chóng mặt... Muỵ Yêm Tuyết, ngươi có thể buông ta ra không... ta muốn tắm rửa.”
Muỵ Yêm Tuyết ngập ngừng rồi đồng ý.
Rõ ràng đã trả lời rồi, thế nhưng y vẫn ôm nàng chặt không rời, Trường Tuệ kiên nhẫn chờ đợi một lúc, song y phục ướt mồ hôi dính chặt trên da thịt làm nàng khó chịu, y càng lúc càng ôm chặt, đành phải đẩy nhẹ y: “Nhanh buông ta ra đi.”
Muỵ Yêm Tuyết gật đầu một tiếng.
Gọng tay giảm lực, y như muốn ghìm nàng vào lòng, chẳng những không buông ra mà còn dìm mặt vào gáy nàng, thấp thoáng trìu mến rồi nao lòng kêu tên: “Tuệ Tuệ...”
Hình như có muôn lời không thể thốt thành lời, cũng có muôn nỗi ưu phiền khôn tỏ, lần đầu tiên Muỵ Yêm Tuyết lúng túng mất phương hướng. Y chưa biết, nếu quả thật là bạc tình dạ hại Trường Tuệ, thì phải làm sao.
“Ngươi sẽ không sao.” Giọng nói y nhỏ đến mức Trường Tuệ khó nghe.
Dù bằng phương này hay cách kia, y quyết không để nàng chịu nguy hiểm.
...
Biến cố rừng phong như cơn ác mộng đùa giỡn.
Rồi Trường Tuệ không tài nào nhớ nổi đoạn sau trong rừng phong, cũng chẳng tái diễn triệu chứng chảy máu mắt mũi. Tiêu Trấn được mời khâm thuốc hai lần mỗi ngày, y gần như cư ngụ trong phủ, Muỵ Yêm Tuyết cũng không rời người nàng nửa bước. Y đưa tất cả tấu chương quan trọng về phủ, lập tạm phòng thư phòng trong điện, Trường Tuệ thường thấy các đại thần lui tới lui.
Thu sang, đông đến, mùa đông năm nay dường như rét mướt khốc liệt hơn thường lệ, lạnh tới mức Trường Tuệ chẳng dám ra ngoài lấy nửa gió nhẹ, bọc trong y phục dày cộm chẳng dám trọng nhật.
Nếu trước đây nàng còn tìm cớ trốn tránh ra ngoài, nay thì thật sự không thể rời phòng. Ngay cả khi ẩn mình nơi nội phủ, nàng cũng lạnh run rẩy, vì vậy Muỵ Yêm Tuyết chất đầy than trong phòng, mỗi một khắc canh giờ lại đổi nước ấm cho nàng.
Mùa đông năm ấy liệu có thật sự khắc nghiệt thế sao?
Thật ra không phải vậy, mà là trong người Trường Tuệ có loại độc trùng thoát, khiến nàng không thể chịu đựng được tiết trời lạnh khiết.
“Đông năm nay, thật khó qua.” Trong cơn mộng tỉnh giữa đêm, Trường Tuệ bấu vào lòng Muỵ Yêm Tuyết, khe khẽ tựa lời nói: “Ta nghi mình sẽ chết cóng trong tiêu điều lạnh giá này...”
Lời chưa nói hết, y đã bị y bịt môi ngăn lại.
Thật ra Muỵ Yêm Tuyết còn đau đớn hơn nàng, càng mong sao cho đông qua nhanh. Cảnh nàng co ro trong áo choàng chống rét mỗi ngày, như lời nhắc nhở y về lỗi lầm đã gây cho nàng.
Hóa ra yêu một người, sẽ mang cả lỗi lầm trong tâm.
Tình yêu khiến y lo sợ quá mức, mềm lòng yếu đuối. Trường Tuệ làm cho y hiểu thế nào là kinh hãi, cho biết thế nào là bối rối không biết xoay chuyển, cũng khiến y biết thế nào là hối hận.
Giữ lại nàng bằng vết thương hay buông nàng chịu bỏ mặc, Muỵ Yêm Tuyết chẳng tìm ra hồi đáp, song bẩm sinh thiên hướng lại hướng về phương án sau.
Hai người cùng trải qua mùa đông dài đằng đẵng, như ngót vài năm trôi qua, khi khung cảnh ấm dần, tường son ngoài cửa lại xanh mơn mởn, Trường Tuệ mới chợt cảm nhận được hơi ấm, thong thả cởi y phục ngoài sân, không còn run rẩy.
Gió xuân phả nhẹ không còn lạnh như dao xé, nàng cảm nhận được hơi ấm của tháng ba, rồi thỏ thẻ nguyện ra ngoài dạo chơi.
Muỵ Yêm Tuyết vốn dĩ chẳng thể từ chối lời nàng, tất nhiên sẵn sàng chiều theo.
Trường Tuệ khoác lên bộ y phục xanh mượt, lúc buộc tóc lại nhìn thấy bông băng giá trên cổ tay lấp lánh như pha lê, những vệt mạch máu như mạng nhện nội tại đang mờ dần thu nhỏ, ngưng tụ thành giọt nhỏ sẫm như nước mắt. Chẳng còn lâu nữa, có lẽ ngay giọt đờm máu ấy cũng sẽ được thanh tẩy.
Nàng đã quen thuộc với sự biến đổi bất ngờ của chiếc vòng băng giá. Song điều khiến nàng thắc mắc là bỗng thấy dưới khuỷu tay một vết bớt đỏ thẫm hình như một đóa tuyết chưa tan hết đang thêu dệt.
Cái dấu đó là gì?
Trường Tuệ cau mày, kéo tay áo che đậy vết bớt, định lúc gặp Muỵ Yêm Tuyết sẽ hỏi cho rõ.
Bên ngoài, tiếng chim ríu rít, gió đung đưa cành lá, Trường Tuệ chớp mắt dụi dịu khô cứng, bước ra cửa phòng, nhìn thấy người quấn chiếc áo màu đen đứng trong sân đợi mình. Người quay lưng, ngẩng lên ngước mắt nhìn về rừng phong ngoài tường, không rõ nghĩ gì.
“Muỵ Yêm Tuyết!” Nàng gọi.
Ánh nắng chói chang, trời xanh trong vắt.
Nàng chạy về phía y, tà váy xanh tung bay cùng nhịp bước, chẳng rõ ai hơn ai sức sống tươi trẻ. Muỵ Yêm Tuyết ngoảnh mặt lại nhìn nàng, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, thời gian lâu như dừng lại, giọt máu đỏ tươi nhỏ rơi xuống mặt đất, rồi từ từ nhiều hơn...
Trường Tuệ cảm nhận hơi ấm mặt trời, mơn man làn gió xuân, trông thấy trong đôi mắt y vốn ấm áp lại co lại như băng giá đóng băng, giơ cánh tay ốm nhẹ ra trước nàng.
Nàng không hiểu sao, vô thức muốn nắm lấy tay y. Chỉ mới đặt tay lên bàn tay người, một cơn đau nhói từ cổ tay lan tràn khắp cánh tay, Trường Tuệ dùng tay còn lại đặt lên lòng bàn tay y, miệng phun ra từng bọt máu tươi đỏ.
“Muỵ...” Thân thế xoay vần, dường như cả thế gian đang sụp đổ.
Trường Tuệ ngã vật vào lòng Muỵ Yêm Tuyết, ý thức cuối cùng là tiếng gọi hoảng hốt của y. Nàng chợt nhận ra, hóa ra y cũng có lúc không kiên định.
...
Trở lại, cái độc trùng “bạc tình dạ” trong người Trường Tuệ đã tự giải thoát rồi biến mất.
Lần này không chỉ máu mắt mà là máu từ bảy lỗ chân lông tuôn ra, kèm theo đau đớn toàn thân. Trường Tuệ luôn rên rỉ đau đớn mà không hay biết rõ ràng, máu tuôn đỏ rồi chuyển thẫm lại, dày đặc, chứng tỏ đối phương bị trúng độc sâu nặng.
Trước cơn thịnh nộ của Muỵ Yêm Tuyết, Tiêu Trấn run cả tay chân, lần đầu tiên đối mặt sát kề cái chết.
Nàng quỳ trên nền đất, run rẩy bắt mạch cho Trường Tuệ, vốn thanh sắc khỏe mạnh của mạch đã hỗn loạn, như hai khí lực đấu tranh không ngừng, cũng như chiến thắng chủ động hân hoan, đáng sợ là mấy lý do vẫn không dò ra.
Trường Tuệ quằn quại rên đau.
Nàng đã chìm vào cơn mê, nằm trong vòng tay Muỵ Yêm Tuyết, da thịt dính chặt khiến y thấu rõ sự run rẩy của người trong ngực. Y dùng khăn thuốc đắp lên miệng mũi nàng, vải đã thấm nhuộm máu, ngay cả mu bàn tay mỏng trắng của y cũng lốm đốm máu đỏ thẫm.
“Thế nào?” Giọng nói ngột ngạt vang lên phía trên, Tiêu Trấn cảm nhận ánh mắt Muỵ Yêm Tuyết đổ dồn về phía nàng. “Trường Tuệ rốt cuộc là bệnh gì vậy?”
“Bệ hạ…”
“Bệ hạ nàng ấy...” Tiêu Trấn run giọng, bàn tay nắm chặt cổ y, bên ngoài còn đứng chờ mấy vị y quan khác sẵn sàng vào cứu chữa. Với những người vô dụng, Muỵ Yêm Tuyết vốn không tha mạng.
Tiêu Trấn nghĩ, có lẽ sẽ chẳng sống sót ra khỏi bữa này.
Miệng nàng há ra khép lại, chẳng nói nổi câu trọn vẹn, dường như sẽ làm hao mòn hết kiên nhẫn của Muỵ Yêm Tuyết.
Lại trong lúc đó, cổ tay Trường Tuệ rơi xuống gối y, áo quần cuốn lấy tay áo nàng, để lộ cổ tay gầy yếu thanh mảnh.
Tiêu Trấn lóe mắt vì ánh sáng nhợt nhạt của chiếc vòng băng giá, mường tượng thấy hình bóng mờ mịt trên đó.
“Đợi đã…” Nàng chộp lấy tay Trường Tuệ.
Kéo bỏ vòng băng, soi kỹ tay nàng, Tiêu Trấn trông thấy dấu bớt đỏ thẫm méo mó chưa từng có trước đây. Mấy lần đo mạch trước hoàn toàn không thấy.
“Dấu ấy bao giờ xuất hiện?” Giọng khàn khàn run run, nếu trước kia là do sợ hãi, thì giờ là do kích động.
Muỵ Yêm Tuyết hạ mắt nhìn, sắc mặt cũng bỗng khe khắc, lần đầu thấy hình ảnh ấy.
Y hiểu rõ thân thể Trường Tuệ hơn ai hết, chẳng mấy chốc trả lời: “Hôm qua chưa hề thấy.”
Vậy vật ấy chỉ mới xuất hiện trong ngày nay.
“Ngờ đâu ngộ lắm, ngờ đâu ngờ lắm…” Tiêu Trấn lẩm bẩm, ẩn ý đoán được nguyên nhân thân thể Trường Tuệ bất thường, nhưng còn cần chứng cớ minh xác thêm.
“Xin đại nhân hãy cho thần y thêm chút thời gian!” Nàng cần trở về lấy vật, cầu mạng nói: “Xin đại nhân tin thần y, bệnh trạng Bệ hạ duy chỉ có thần y thấu tỏ, toàn bộ Nam Ninh... cũng chỉ có thần y trừ được!”
Muỵ Yêm Tuyết không lên tiếng, dường như đang trầm tư điều gì.
Trường Tuệ đã không còn run rẩy, ngất say trong lòng y. Muỵ Yêm Tuyết cúi xuống lau sạch vết máu bẩn trên mặt nàng, trong khoảng lặng lâu, Tri Bạch đọc thấu tâm sự chủ nhân, giục Tiêu Trấn đứng lên: “Tiêu đại nhân, xin mời.”
“Cảm tạ.” Tiêu Trấn như được tái sinh, dốc hơi thở lớn, theo chân Tri Bạch về viện giám y.
Nàng cần tìm một quyển y thư.
Sau khi Trương Bác Nhân băng hà, Tiêu Trấn được gia tài y thư toàn bộ thừa kế, phần nhiều đã xem qua, còn lại là bí tàng của Trương Bác Nhân, đáng quý nhất là một bản thảo tàn khuyết từ Bắc Lương.
Bản thảo ấy rất kỳ dị, ghi chép về cách luyện chế độc trùng, trong đó có công thức gốc của bạc tình dạ, song nhiều dược liệu nay đã tuyệt tích, nên hậu thế phải khắp chốn tìm cách thay thế.
Ngày trước vì tái chế bạc tình dạ, Tiêu Trấn nghiên cứu kỹ bản thảo, phát hiện còn ghi một loại độc trùng khác tên là sinh tử hận.
Chỉ tiếc loại độc trùng ấy lại xuất hiện gần cuối bản thảo, vỏn vẹn vài dòng, cùng với Tiêu Trấn không mấy hứng thú với bùa chú độc trùng nên chưa nghiền ngẫm kỹ càng. Chỉ còn nhớ sơ khởi cuối bản thảo có một hình huyết đỏ giống hệt dấu bớt trên tay Trường Tuệ.
“Tìm ra rồi...” Tiêu Trấn mở bản tàn khuyết, nôn nóng đọc.
Lạt kỹ càng lần này, nàng mới chính thức hiểu tại sao sau bạc tình dạ lại có sinh tử hận, phát hiện chỗ cháy khuyết ấy ghi mơ hồ câu:
“[Bạc tình dạ, sinh tử hận, tình yêu không giải.]”
Hai loại độc trùng cùng họ hàng, thậm chí cùng người tạo ra, vết bớt trên tay Trường Tuệ chính là biểu hiện độc trùng sinh tử hận phát tác. Một khi vết bớt biến thành đoá hoa băng máu hoàn chỉnh, tuổi thọ nàng coi như tận cùng.
Bản thảo từ Bắc Lương, sinh tử hận cũng là độc trùng quỷ dị của Bắc Lương, ngày trước Trương Bác Nhân bị nhà họ Mục Bắc Lương đuổi khỏi, hình như cũng vì bản thảo này.
Tiêu Trấn dâng bản thảo lên cho Muỵ Yêm Tuyết, nàng nghĩ, không cần nhiều lời nói, người Bắc Lương như y tất sẽ hiểu hơn mình chuyện này.
Quả nhiên khi thấy bản thảo, sắc mặt Muỵ Yêm Tuyết đổi khác, y gần như ngay tức khắc nhận ra kẻ đặt độc: “... Nguyên Kỳ.”
Nếu không phải hoàng thất Bắc Lương, sẽ chẳng biết đến loại độc trùng tà ác sinh tử hận này. Y hỏi xuất thủ khi nào?
Muỵ Yêm Tuyết nhanh chóng nhớ đến kẻ trốn ngục Nguyên Kỳ, trong mắt đóng băng băng giá. Suy rộng ra, vụ tấn công chùa chiền cũng có lời giải.
Y quăng bản thảo trên đất, nhắm mắt hỏi: “Có cách nào giải độc?”
Bạc tình dạ, sinh tử hận, tình yêu không giải. Câu trả lời quá rõ ràng?
Tiêu Trấn quỳ dưới đất, mặt ngẩng thấp, nói: “Bạc tình dạ dùng để kiểm soát, sinh tử hận dùng để tra tấn. Chúng cùng dòng, đều là độc trùng vô phương giải. Chính vì thế cũng kìm hãm lẫn nhau...”
Khác với bạc tình dạ, sinh tử hận có giai đoạn ủ độc dài, trong lúc ấy xuất hiện triệu chứng chảy máu từ bảy lỗ chân lông, nhưng không kéo dài nhiều năm mới phát bệnh. Tiêu Trấn lĩnh hội ra vì sao bạc tình dạ trong người nàng tự khỏi không nhờ huyết mạch Muỵ Yêm Tuyết mà là do sinh tử hận trà trộn xâm chiếm bạc tình dạ, hai bên đấu tranh quyền sở hữu chủ nhân, cuối cùng sinh tử hận chiếm ưu thế.
Theo luận đoán như thế, mất trí nhớ cùng đầu đau của nàng không hẳn do bạc tình dạ kích thích mà là sự đối đầu phát độc của hai loại độc trùng.
Nếu đúng vậy, việc Muỵ Yêm Tuyết hai lần đặt bạc tình dạ lên Trường Tuệ thực chất trì hoãn phát độc của sinh tử hận, song độc trùng quá hung dữ, vượt ngoài khả năng kiềm chế của bạc tình dạ, nên dù có càng thêm bạc tình dạ cũng không thể ngăn độc phát.
Rốt cuộc vẫn do chủ quan.
Tiêu Trấn ôm hận trong lòng, từ lần đầu thấy chảy máu mũi, chính là dấu hiệu nguy hiểm báo trước, những lần kế tiếp đều là phát độc sinh tử hận, nàng chẳng mảy may phát giác.
Thân hình độc bám đã khởi, dù có thần tiên cũng khó nương tay.
Tiêu Trấn chỉ còn cách là cố gắng kéo dài tiến trình lan truyền của vết độc.
“Chỉ là...” Nàng ngước mắt nhìn Muỵ Yêm Tuyết, thấy từ ngón tay y đến ngực nhợt nhạt khô cằn, nói: “Hạ thần vẫn cần lấy huyết vị thần làm thuốc dẫn.”
Nhưng không phải lấy máu từ đầu ngón tay.
Đề xuất Cổ Đại: Thế Tử Giả Mù, Thiếp Tái Giá Huynh Trưởng Tật Nguyền, Chàng Hối Hận Đến Điên Dại
Huyền Trang
Trả lời6 giờ trước
Chương 93 lỗi nè