Phản kích nguyệt lục thập thất
……
Hội chợ đình đám xuất hiện kẻ ám sát đều đã bị tóm gọn giết sạch. Triệu Nguyên Lăng từ trên người bọn chúng lấy ra lệnh bài của Bắc Lương, nhận biết tất cả đều là thuộc hạ của Nguyên Kỳ.
Vài ngày trước, bù nhìn lão hoàng đế Bắc Lương bị thầm sát hạ mất, Nguyên Kỳ ẩn mình nhiều ngày, mau chóng lên ngôi, đoạn tuyệt sự chế ngự triều đình Bắc Lương của Mộ Tương Tuyết. Với mệnh lệnh kiên quyết rằng “Thà giết nhầm vạn người cũng không bỏ sót một kẻ”, y đã tắm máu tru di cờ bạc do Mộ Tương Tuyết sắp đặt nơi hoàng cung, khiến cho toàn bộ dân chúng Bắc Lương kinh hãi, rối loạn dấy lên.
Không ngờ, y lại nhanh chóng đưa tay vươn về phía Nam Ninh.
Các sát thủ do Nguyên Kỳ phái đến không phải tinh binh chết sĩ, mặc dù người mặt quỷ không để lọt ai sống sót, song dễ dàng phán đoán bọn chúng không nhận chiếu chỉ trực tiếp phái đi ám sát. Lữ đám sát thủ này giống như quân cờ bỏ đi Nguyên Kỳ vứt ra để dò xét tình hình. Còn việc Nguyên Kỳ muốn dò xét điều gì, Mộ Tương Tuyết nghĩ đến mũi tên lao thẳng về hướng Trường Tuệ, lòng não nuột đem theo cảm giác chẳng lành.
Trên đường hồi cung, may mà không gặp nguy hiểm.
Trường Tuệ bịt chặt mũi miệng, cho tới khi ngồi lên xa mã, Mộ Tương Tuyết mới nhìn thấy tay nàng đầy máu, máu mũi dính đầy trên nửa mặt, khiến cho Mộ Tương Tuyết nhíu mày, nghẹn thở, tưởng rằng nàng đã bị dao đâm.
Vẫn là tình cảnh như trước, cách thông thường không thể cầm máu, cần dùng thuốc viên giúp đông máu và thuốc phái ẩm đắp. Khi trở về cung, Tiêu Trinh đã chờ trong phòng, khám bệnh một hồi, nàng thở phào nói: “Điện hạ mạch tượng hơn nhiều so với trước, không có điều gì nghiêm trọng.”
Mộ Tương Tuyết giúp Trường Tuệ lau mặt mấy lần, chậu nước trong đã nhuốm đỏ, hỏi: “Tại sao chảy máu cam?”
Nàng nhẹ nhàng tránh né mũi Trường Tuệ, giọng hơi lạnh: “Đây đã là lần thứ ba.”
Một hai lần là sự cố, vài tháng mà xảy ra ba lần, lần này nghiêm trọng hơn lần trước, chẳng lẽ cũng là sự cố sao?
“Cái này……” Tiêu Trinh xem xét khoang mũi Trường Tuệ, thoáng ngập ngừng không nói được lời.
Ngoài máu mũi khó cầm, người Trường Tuệ không có biểu hiện khác, độc cước cũng kiểm soát rất tốt. Nghĩ đến cú đánh khi Mộ Tương Tuyết bảo vệ nàng, Trường Tuệ lên tiếng giải thích: “Chắc là do va đập.”
Đại khái do va đập trước đó, cho nên mũi ngày càng nhạy cảm yếu đuối, không chịu được lực mạnh. Hiện tại chỉ có thể giải thích như vậy là hợp lý. Mộ Tương Tuyết vẫn chưa an tâm, truyền cho Tiêu Trinh mỗi ngày đến xem một lần, bào chế thuốc mỡ đông máu dưỡng nhãn cho khoang mũi.
Vì Bắc Lương loạn lạc, Mộ Tương Tuyết trở nên bận rộn, khi cứu Trường Tuệ, y suýt trúng mũi tên lạnh sắc bén, đầu tên xuyên qua áo y, để lại vết máu dài trên lưng. Dù mũi tên nhuộm độc nguy hiểm, song chỉ thương tổn thịt, chỉ cần bôi thuốc dưỡng tĩnh lành, không cần giải độc, có thể tự hồi phục.
Sau sự cố này, Trường Tuệ phát sinh tâm lý ân hận, ngoan ngoãn nhiều hơn, nghe nói sát thủ nhằm vào nàng và Mộ Tương Tuyết, nàng không còn lấy đi chơi làm điều kiện ăn cơm nữa. Không cần Mộ Tương Tuyết lo lắng, nàng hàng ngày đều ép buộc mình uống thêm một chén canh.
Chỉ khi cơ thể khỏe mạnh, lúc nguy nan nàng mới không cần người khác đánh đổi tính mạng hóa giải. Trường Tuệ tuy không thể bảo vệ người khác, nhưng cũng không muốn làm người kém cỏi làm gánh nặng.
Từ đầu thu tới sâu thu, thời gian chớm đông, khí lạnh ngày càng tăng, Trường Tuệ càng trở nên sợ lạnh, ít ra ngoài.
Nói không muốn ra ngoài, chỉ là cái cớ. Nàng tuy trí nhớ sai lệch không hỏi triều chính, cũng nhìn thấy không khí căng thẳng trong cung ngày một đậm đặc. Để không làm phiền Mộ Tương Tuyết, nàng giả vờ mệt mỏi sợ lạnh, buồn chán ngồi khoanh chân trên sập luyện công. Dù miệng nói luyện công, song nội lực không vận chuyển được chút nào, chỉ là ngồi khoanh chân gật gù mà thôi.
Có lẽ vì thất chí quá lâu, có thời gian trí nhớ nàng luôn hỗn độn.
Đôi khi nàng tưởng mình là người, lúc khác lại nói mình là linh vật ăn hoa uống sương. Để Mộ Tương Tuyết tin, nàng từng trước mặt y bẻ cành mai, cùng với tuyết lạnh liên tiếp ăn vài bông. Cuối cùng bị y cầm cằm cưỡng chế lấy ra.
Từ đó, lúc Mộ Tương Tuyết không bên cạnh, y lại phái người giám sát nàng, thấy nàng tiếp cận hoa cỏ thì ra mặt ngăn cản. Vì thế, nàng và Mộ Tương Tuyết còn bất hòa mấy ngày.
Không thể hấp thụ linh khí từ hoa lá, luyện công lại không điều tiết khí lực, sau đó Trường Tuệ nghĩ cách khác. Lợi dụng lúc Mộ Tương Tuyết đêm khuya chưa về, mở tung cửa sổ hứng tinh hoa nhật nguyệt. Khi y về, tẩm thất vốn ấm áp bỗng lạnh như băng lương. Trường Tuệ mặt đối cửa sổ lạnh, ngồi khoanh chân ngủ thiếp.
Đêm ấy, trong toàn bộ tẩm thất rối loạn xôn xao.
Mộ Tương Tuyết cho rằng, đầu óc Trường Tuệ đã hỏng rồi.
Sau chuyện đó, thân hình mới tiến triển của Trường Tuệ lại bệnh do lạnh, có lẽ trời cao cũng không muốn nàng tiếp tục khổ sở, bệnh này nàng nằm cả mùa đông, mãi đến đầu xuân mới khỏi điềm tĩnh. Dẫu có muốn làm loạn cũng không còn sức.
“Chẳng phải nàng thật sự vô sự sao?” Đây là câu Mộ Tương Tuyết thường hỏi Tiêu Trinh trong vài tháng gần đây.
Có thể hành vi kỳ quái của Trường Tuệ gây cho y ám ảnh, y không an tâm phái người giám sát, tự mình hướng dẫn kẻ thân cận chăm chú trông coi Trường Tuệ từng bước. Nhìn nàng yên tĩnh ngồi bên cửa lên sách, Tiêu Trinh lại một lần nữa đảm bảo rằng: “Điện hạ thật sự vô sự.”
Dù có hành vi bất thường, song bệnh đầu và chứng chảy máu cam không tái phát, đó là hiện tượng tốt.
Chỉ là……
Có lời Tiêu Trinh không biết có nên nói hay không, nàng luôn cảm giác độc cước trong người Trường Tuệ có phần mờ tỏ, vì quá nhẹ nên chỉ là cảm giác, Tiêu Trinh tự an ủi mình là ảo giác.
Hè nóng đến, mối lo của Tiêu Trinh trở thành sự thật, độc cước trong Trường Tuệ thật sự suy yếu, nguyên nhân không rõ.
Đến thu, công dụng độc cước chỉ còn rất nhỏ. Tiêu Trinh thử kiến nghị Mộ Tương Tuyết bỏ thuốc, y im lặng hồi lâu. Đêm ấy, y tắm rửa trút bỏ hương hoa nồng đậm trên người, bộ y phủ ẩm ướt mùi thơm, Trường Tuệ lao vào lòng y, nhẹ nhàng chà xát, từng hồi hít nghiễm mùi hương trên thân y.
“Sao vậy?” Mộ Tương Tuyết căng thẳng, không rõ là mong nàng nghiện hương thuốc không rời, hay muốn nàng bỏ hương quen biết, nhìn nhận y thật sự.
Trường Tuệ hít mùi hương tuyết lạnh của y, nắm lấy đầu y: “Ngươi người nồng quá.”
Mộ Tương Tuyết giọng khàn: “Ta từ trước đến nay chẳng phải luôn thơm sao?”
Mấy năm qua, hương thuốc ngát tỏa thấm sâu áo y, lâu rồi đã che mờ mùi thật của y.
Trường Tuệ gật đầu, định nói gì lại do dự, cuối cùng nói thật: “Mùi xưa ngươi rất nặng, ngửi lâu khiến mũi ngứa, ta thích mùi hiện tại hơn, như sen ngâm trong hồ lạnh, nhạt mà lạnh nhưng không hại người, ta cảm thấy như được quấn trong tuyết.”
Kỳ thực nàng sớm đã ngấm ngầm ngửi thấy chút hương lạnh, song mùi quá loãng, chỉ khi dính da y mới nhận ra. Gần đây nàng càng ngửi không được hương hoa trên người y, còn đang nghĩ cách nhắc nhở tế nhị, không ngờ Mộ Tương Tuyết tự đổi mùi.
“Từ nay không nên xức mùi thơm đậm như thế……rất không hợp với ngươi.” Nàng vẫn tôn trọng sở thích cá nhân, thêm câu: “Có được không?”
Nàng ngước đầu nhìn y, trông chờ đáp lại.
Gương mặt y trong ánh đèn ấm áp, đôi mắt dài cụp dưới mái tóc đen, che khuất ánh nhìn. Trường Tuệ dù không rõ thần sắc, song cảm nhận được y dịu dàng, không ngoài dự đoán nghe tiếng y mềm nhẹ nói: “Được.”
“Tuệ tuệ không thích, từ nay ngươi sẽ chẳng làm.”
Đêm ấy, Trường Tuệ lại an nhiên ngủ trong lòng y, độc cước không phát tác.
Cùng với độc cước tan dần, Mộ Tương Tuyết thường hay lơ đãng. Có đêm y lại mơ ác mộng, Trường Tuệ đã kéo y thoát khỏi vực thẳm, rồi lại móc tim y ném y vào hố ngục sâu hơn, tàn nhẫn lặp lại rằng nàng sẽ không yêu y.
Giật mình tỉnh mộng, thời gian trôi ngược về một năm trước, Trường Tuệ nằm lên người y, khuỷu tay đè trên ngực y hỏi: “Phu quân, ngươi làm sao vậy?”
Chỉ khi cần sự giúp đỡ hay an ủi y mới gọi y là phu quân.
Mộ Tương Tuyết ôm chặt người trong lòng, lăn người đè nàng lên sập, liên tiếp hôn lên mắt mày môi miệng nàng để xác nhận đây là Trường Tuệ thật dịu dàng. Y chất giọng khàn khàn hỏi: “Tuệ tuệ, ngươi có yêu ta không?”
Trường Tuệ há mồm, bị y hôn đến ngẩn ngơ.
Lâm vào bối rối không biết phải đáp sao, Mộ Tương Tuyết ngậm môi nàng, dùng nụ hôn truyền tải cảm xúc hỗn độn và nghi hoặc. Nụ hôn dữ dội mà cẩn trọng kia dường như cảm nếm được sự khó chịu của Trường Tuệ, khi nàng phát ra tiếng rên yếu ớt đè bẹp, y chuyển thành những nụ hôn nhẹ nhàng như lông hồng, giống như con vật liếm lông cho bạn đời.
“Tuệ tuệ.”
“Tuệ tuệ……” Mộ Tương Tuyết gọi tên nàng nhiều lần.
Không còn bận tâm chuyện yêu hay không yêu, y nâng niu má nàng, dù là nhìn trên cao xuống, nhưng tựa như van xin nàng thương xót: “Nếu có một ngày ngươi phục hồi trí nhớ… liệu có rời bỏ ta không?”
Không còn độc cước làm trở ngại, Trường Tuệ nhất định sẽ nhớ lại quá khứ, lúc đó y sẽ ra sao?
Mộ Tương Tuyết tưởng mình chỉ là khách qua đường xem màn diễn xuất của Trường Tuệ, tưởng rằng biết trước hết mọi kết cục tệ hại, chỉ một giấc mộng xấu cũng khiến y rối loạn tinh thần không thể khống chế. Y đã bị Trường Tuệ nuông chiều hư quá rồi, không chịu nổi ánh mắt nàng lạnh lùng vô tình, y càng thêm tham lam, không chỉ muốn giữ nàng ở lại mà muốn nàng vĩnh viễn nhìn y, mỉm cười lấy mực đen thoa lên mặt y, chế nhạo: “Mộ Tương Tuyết, ngươi thật buồn cười.”
Rồi y phải làm sao đây.
Phải dùng cách gì với nàng đây…
Mộ Tương Tuyết chờ đợi lời hồi đáp, tim đau nhói không dám đập. Trường Tuệ không nhận ra sự khó xử của y, cứ tưởng y vẫn mắc kẹt trong ác mộng, ôm cổ y nhẹ nhàng hôn lên khóe môi, ngơ ngác hỏi: “Phục hồi trí nhớ, ta vì sao lại phải rời bỏ ngươi?”
Lời đáp nàng chân thành và đơn thuần: “Ta phải yêu ngươi hơn mới đúng chứ?”
Dẫu sao, nàng đã bằng lòng gả cho y rồi.
Trường Tuệ thì thầm: “Ban đầu ta còn khá muốn nhớ lại ký ức, giờ nghĩ lại thì có hay không cũng vô nghĩa……thực ra bây giờ ta không nghĩ trí nhớ có vấn đề, dù không nhớ làm thế nào gả cho ngươi, nhưng ta cảm thấy ký ức cũng xuyên suốt vui vẻ, chỉ là trí nhớ kém……”
Nghĩ một hồi, nàng nghiêng đầu bổ sung: “Nhưng nếu có thể nhớ ra quá trình tình cảm của chúng ta, thì cũng không tệ.”
Mộ Tương Tuyết nhẹ nhàng thở ra, vừa chăm chú lắng nghe, vừa bất ngôn trầm mặc.
Chợt một lúc, y rất muốn lời nói của nàng là sự thật, là người chồng trong mộng mơ của Trường Tuệ. Nhưng thực tế, y chỉ là tên tàn ác đẩy người tình vào tình thế không thể trả lại tình yêu, rồi mất hi vọng dần khiến nàng điên loạn, độc ác đến mức mong người yêu mất trí nhớ không bao giờ tìm lại, cầu chúc nàng suốt đời không thể rời bỏ y, sống trong lời dối trá y dệt nên, yêu giả tạo với y.
Mộ Tương Tuyết nỗ lực giữ yên lặng, tỉnh táo suy nghĩ, nếu y là người chồng tốt trong tưởng tượng của Trường Tuệ, bây giờ sẽ được nàng lời an ủi, sẽ hôn nàng say đắm, miệng cười muốn nói sẽ mãi yêu nàng, mong chờ nàng hồi nhớ.
Mộ Tương Tuyết hít sâu, phát hiện mình không thể đóng kịch được nữa. Y không thể được nàng an ủi, ngược lại như bị châm chích tại vết thương đau điên dại, nụ cười giả tạo cũng nông cạn gượng gạo, càng không dám hôn nàng bày tỏ tình yêu.
Sự thèm muốn yêu mãnh liệt của y làm Trường Tuệ không chịu nổi.
“Đã khuya rồi, ngủ đi.” Mộ Tương Tuyết ép đầu nàng vào lòng, không dám để nàng nhìn bộ mặt đầy quỷ dị.
Tâm tình y đã bị quái thú cắn xé tơi tả, dâng lên muôn ngàn ác niệm muốn thoát ra thân thể, nuốt chửng Trường Tuệ.
Y nhẹ nhàng vuốt tóc mềm mại của nàng, nét mặt chìm trong bóng tối, bộc lộ tâm tình âm u quái dị, bao bọc Trường Tuệ trong vô tri bất giác, dìm nàng trong vòng nước mắt.
Mộ Tương Tuyết nghĩ rằng.
Bản chất y vốn chẳng chừa thủ đoạn gì, dù giả bộ đạo đức, cũng sẽ hiện ra hàm răng sắc máu.
……
Mộ Tương Tuyết là kẻ điên.
Dẫu sớm nhận thức ấy, nhưng khi Tiêu Trinh nghe y đòi hỏi thứ gì, vẫn không khỏi kinh hãi.
“Đại, đại nhân, ngài thật sự nghĩ kỹ chưa?” Tiêu Trinh nói năng ngập ngừng.
Mộ Tương Tuyết im lặng, như đang suy nghĩ, thấy Tiêu Trinh cứ đứng trơ trơ, liền ngẩng mặt nói: “Đưa ta đi.”
Y cùng Tiêu Trinh đòi lấy Bạc Tình Dạ, định dùng một lần nữa độc cước này ngăn trí nhớ Trường Tuệ phục hồi.
Tiêu Trinh bất đắc dĩ khuyên can: “Điện hạ trí nhớ chưa hồi phục sao?”
“Đợi nàng nhớ, đã muộn rồi.”
Nàng vốn chỉ là thuộc hạ, không có quyền can thiệp việc của chủ tướng, đành đem Bạc Tình Dạ giao cho Mộ Tương Tuyết. Bạc Tình Dạ do Trương Bác Nhân bào chế, y đề phòng kẻ trộm, không giao cho ai, hiện nay y đã chết, Bạc Tình Dạ Tiêu Trinh trao cho Mộ Tương Tuyết là do tự mình dò xét bào chế, độc lực so với trước ngày một mạnh hơn.
“Ngoài việc cần hít ngửi hương thuốc hàng ngày, Điện hạ có thể chịu chứng sợ lạnh và mộng kinh. Chúng ta không rõ Điện hạ đã dùng cách nào giải Bạc Tình Dạ, chỉ biết giải một lần không đảm bảo lần sau còn giải được……Bạc Tình Dạ vẫn là thứ vô thuốc chống trị.”
Thời gian qua, để tìm nguyên nhân bất thường thân thể Trường Tuệ, Tiêu Trinh làm nhiều thử nghiệm.
Nàng vốn cho rằng Trường Tuệ thường xuyên uống huyết liên đan, đã trở thành thần thể không chấp độc, nhưng thử nghiệm độc tố máu nàng lại không thể giải trừ độc tố, nghĩa là chỉ tác dụng trên Bạc Tình Dạ mà thôi. Tiêu Trinh lấy Bạc Tình Dạ do mình bào chế làm thử nghiệm, không biết có phải lấy máu quá ít hay công thức khác biệt nhỏ, qua nhiều ngày độc vẫn không tan biến.
Tiêu Trinh còn tính làm sao đòi thêm máu Trường Tuệ từ Mộ Tương Tuyết nhưng không ngờ y thiếu kiên nhẫn trước.
Không những thiếu kiên nhẫn, mà còn hoảng sợ. Ngày định dùng Bạc Tình Dạ, Mộ Tương Tuyết đã pha độc trộn trong cháo. Y ăn cùng Trường Tuệ, thấy nàng lâu không động vào cháo bên cạnh, hỏi:
“Sao không ăn?”
Hôm ấy Trường Tuệ không thèm ăn, nhìn đầy chén cháo trắng liền nôn nao, nàng lấy cớ: “Không ngon.”
Mộ Tương Tuyết khuấy cháo lên, hỏi: “Ngươi không thích ăn cháo ta nấu sao?”
“Cưng.” Múc một muỗng, y đưa tới môi nàng, giọng dịu dàng an ủi: “Chỉ ăn vài muỗng thôi.”
Trường Tuệ thật sự không muốn ăn, cảm thấy thức ăn nuốt xuống nghẹn nơi cổ họng, cả tiếng “cưng” cũng khó chịu. Nàng quay mặt đi, thấy Mộ Tương Tuyết vẫn cầm muỗng cháo sẵn sàng cưỡng ép, đành mở miệng, chưa tới cổ thì nôn thốc ra.
“Ta thật sự không ăn được nữa.” Trường Tuệ kìm nén nôn nao, nét mặt đau đớn.
Mộ Tương Tuyết nhìn nàng, yên lặng xoa lưng nàng, đẩy chén cháo qua một bên. Ôm nàng vào lòng, giọng nói đạm bạc không lộ tình cảm: “Không muốn ăn… thì không ăn.”
Nếu có thể, y cũng không muốn dùng cách làm tổn thương Trường Tuệ, để giữ lại tình cảm giả tạo. Y muốn nàng thật lòng yêu y, nhưng nàng không cho y hy vọng.
Việc bôi độc lại bị trì hoãn hết ngày này đến ngày khác, Trường Tuệ vẫn không có dấu hiệu phục hồi trí nhớ. Mộ Tương Tuyết an ủi mình, có thể nàng sẽ không bao giờ nhớ lại, hoặc……khi lên trí nhớ nàng đã yêu y.
Âu vọng ấy, không dám giẫm chân vào thực tại, y không còn bôi độc nữa. Cho đến một đêm khuya, Trường Tuệ chìm trong ác mộng không sao tỉnh, miệng lẩm bẩm: “Mộ……Tương Tuyết……”
“Tuệ tuệ, tỉnh đi.” Mộ Tương Tuyết ôm nàng, nhẹ nhàng vỗ má.
Ý thức Trường Tuệ chìm trong bóng tối, nghe có tiếng lạnh lùng chất vấn: “Đau rồi chạy trốn, ngươi quên thế giới Linh Châu bị hủy diệt sao?”
“Trường Tuệ, ngươi còn nhớ mình đến đây làm gì không?”
“Linh Châu, ngươi không cứu nữa sao?”
Cứu? Cứu thứ gì chứ?
Trường Tuệ vùng vẫy trong ác mộng, bị mây mờ dày quấn lấy, lờ mờ lóe lên bóng hình đỏ máu. Người kia mặt mũi mơ hồ, y phục đỏ thẫm như giòng máu chảy, từng bước tiến về phía nàng: “Ta đã từng… thật sự yêu ngươi.”
Giọng lạnh lùng khiến tim rung động, người đó nói từng chữ: “Vì vậy, ngươi phải hiểu, ta muốn xẻ ngươi trăm ngàn nhát, thật lòng độc ác.”
Tuệ tuệ……ta thật sự không thể không hận ngươi.
Tại sao hận nàng?
Nàng có làm sai điều gì?
Còn y là ai?
Trường Tuệ thở gấp, ngực đau, mồ hôi lạnh đầm đìa, cảm giác có thứ gì kia chuẩn bị xuyên thấu da thịt. Vừa lúc đó, có người gấp rút gọi: “Tuệ tuệ, tỉnh dậy——”
Mở mắt, nàng ngây ngốc đối diện ánh mắt Mộ Tương Tuyết, mái tóc mượt mà để quanh gối, người đàn ông nhẹ nhàng vuốt mặt nàng: “Mơ ác mộng phải không?”
Trán nàng ướt đẫm vì nước mắt, mắt đỏ hoe sắc mặt tái nhợt, được Mộ Tương Tuyết ôm vào lòng an ủi bằng nụ hôn: “Không sợ, tất cả đều là giả.”
Nhưng không hẳn là giả, những âm thanh kia quá chân thật, như nghe từ nơi nào đó từng một lần vang lên.
Trường Tuệ đầy đầu suy nghĩ kỳ quái, nhắm mắt lại, mở ra, giọng khàn khàn nói: “……Mộ Tương Tuyết.”
“Ừ?” Y vén tóc nàng lên, nghe nàng hỏi ngập ngừng: “Trước kia… ta có làm phật ý người nào không? Hay ta đã phạm lỗi gì?”
Mộ Tương Tuyết dừng tay, ngón tay vuốt dọc từ đuôi mắt nàng tới cằm: “Tại sao lại hỏi vậy?”
Trường Tuệ nói: “Ta mơ thấy một người, y nói y không thể không hận ta, còn muốn lột thịt ta từng mảnh, thật tàn nhẫn.”
Sau khi tỉnh mộng, cảm giác lạnh lẽo rợn người vẫn bám bám lấy nàng không rời, Trường Tuệ áp vào lòng Mộ Tương Tuyết, níu áo y ngẩng đầu nhìn: “Ngươi biết là ai không?”
Mộ Tương Tuyết buông mi xuống, đối mắt hoang mang của nàng, chậm rãi nói: “Không có người đó.”
“Tuệ tuệ, đó chỉ là cơn ác mộng.”
Trường Tuệ gật đầu: “……Như vậy tốt rồi.”
Nếu không, có kẻ muốn lột da nàng, nàng sẽ thức trắng đêm mất.
Nằm trong lòng Mộ Tương Tuyết, ngửi hương tuyết lạnh của y, Trường Tuệ lại ngái ngủ. Sắp ngủ thiếp, bỗng thấy có ngón tay sờ lên môi, nàng há mồm cắn một phát: “Ngươi làm gì đấy.”
Ngón tay có vết răng nhẹ, Mộ Tương Tuyết hơi khép lại, giọng nói từ đầu nàng vẳng đến: “Ăn thuốc rồi ngủ.”
“Thuốc gì?” Gần đây nàng thậm chí không cần uống huyết liên đan hàng ngày, còn uống thuốc gì nữa?
Mộ Tương Tuyết bàn tay xuất hiện viên thuốc thơm đậm hương hoa, đặt sát môi nàng: “Thuốc an thần.”
Trường Tuệ không mặn mà ăn, lần này Mộ Tương Tuyết không nuông chiều: “Thuốc này không ăn thì không được, thuốc khác có thể không uống, chỉ duy nhất thứ này cần ăn.”
Qua nhiều ngày, Bạc Tình Dạ……cuối cùng vẫn do Mộ Tương Tuyết tự tay hạ vào người Trường Tuệ.
Đây là lần thứ hai y đầu độc nàng.
Ban đầu không thấy gì.
Độc cước vào trong, Trường Tuệ nhanh chóng ngủ say, Mộ Tương Tuyết trong phòng lại đốt hương thuốc, độc tính chưa phát tác.
Đến thu, rừng phong trong cung nhuộm sắc, đứng ở hành lang tẩm cung, ngoài ngói xanh tường đỏ, cây phong đỏ rực như mây đỏ. Trường Tuệ nhặt một lá rơi vào tay, xem xét: “Thật kỳ diệu, thuở hè vẫn xanh, nay lại đỏ rực.”
Nàng giơ lá phong lên, tay áo vung lên, lộ ra vòng tay pha lê còn sót lại màu điểm vân dịu dàng: “Cũng kỳ diệu như hoa băng vòng tay trên cổ tay ta.”
“Mộ Tương Tuyết, ngươi xem.” Mãi không nghe tiếng đáp bên cạnh, nàng đẩy tay áo cao lên trước mắt y: “Ngươi nói nó có phai màu không?”
Mộ Tương Tuyết gật nhẹ, kéo tay áo nàng xuống, đề phòng nàng bị lạnh: “Ngày một trong sạch hơn rồi.”
“Lâu ngày nữa, có phải nó sẽ trở nên trong veo tinh khiết?”
“Chính là như vậy.”
“Nói sao ngươi lại chắc chắn vậy?”
“Có phải là ngươi tặng ta không?”
“Không phải.” Y hỏi thăm cung nữ từng hầu hạ Trường Tuệ ngày trước, có người nhớ rất rõ trước hôn lễ, vòng tay băng hoa màu trong suốt.
Trường Tuệ hỏi một câu, Mộ Tương Tuyết đáp lời, hai người nắm tay dạo hành lang, nàng thường ngoảnh nhìn ngoài tường. Cuối cùng nàng bật ra: “Ta muốn đến rừng phong chơi.”
Mộ Tương Tuyết không do dự: “Được.”
Rừng phong ngay ngoài phòng nàng ở sát tường, lối đi đá quanh co phủ lá đỏ nằm rải rác, không biết ai treo chiếc xích đu lỗi mùa thu trong rừng, trên đó phủ lá, mặt đất dày đầy lá phong, xa xa có lầu hồ mơ hồ, mặt hồ sóng lấp lánh, vừa yên tĩnh lại náo nhiệt mê người.
Trong hai năm qua, Mộ Tương Tuyết thỉnh thoảng cũng dẫn Trường Tuệ đi ra ngoài cung, đa phần thời gian nàng nghỉ dưỡng tại cung, ít khi ra ngoài.
Khoảng cách gần nhường ấy, mà đây mới là lần đầu nàng đến rừng phong. Nàng tháo tay khỏi y, chạy vào rừng, muốn biến thành thú chồm lên tung tăng. Ngồi xổm nhặt lá, vung mạnh lên trời, lá đỏ như bướm lượn rơi xuống, trong tiếng lá rào rạo, pha tiếng cười vui sướng của nàng: “Mộ Tương Tuyết, nơi đây đẹp quá.”
“Thích sao?” Y dự định kéo nàng dậy, nhìn nàng cười vui như thế, Mộ Tương Tuyết đứng yên, “Nàng thích, mai này ta sẽ dẫn nàng đến đây mỗi ngày.”
Trường Tuệ lắc đầu: “Thích cũng không thích.”
Nàng ngồi bệt xuống đất, lá dày chèn dưới không thấy gay khó chịu: “Ta thích rừng phong, nhưng không thích rừng phong cung điện.”
Mộ Tương Tuyết nhướng mày: “Vậy nàng thích rừng phong nào?”
Trường Tuệ mở rộng tay: “Ta muốn một dinh lớn, sân xây tại phố phường sầm uất, mở cổng ra là thấy cảnh náo nhiệt.”
Mộ Tương Tuyết ngẩn người: “Điều đó có liên hệ gì với rừng phong?”
“Liên hệ lớn đấy!” Nàng tiếp tục nói: “Ta muốn trồng đầy cây phong trong sân, ngoài cửa phòng chúng ta, phải trồng một cây lớn nhất, đẹp nhất. Xuân tới, thức dậy mở cửa, mắt thấy tự nhiên hồi sinh, hạ tới, rừng phong che mát tránh nắng nóng, ta và ngươi có thể trốn dưới bóng mát đánh cờ……đến thu, lát đầy lá phong trong sân, không được quét đi, ngươi kéo ta đánh xích đu dưới cây, mỗi khi đu lên, lá phong bay theo. Đẹp biết bao.”
Mộ Tương Tuyết ngẩn mặt, trong trí nàng có bóng hình y.
“Còn mùa đông thì sao?” Cùng với lời kể Trường Tuệ, y dựng lên hình ảnh nhà rừng phong trong lòng: “Mùa đông cây cối tàn úa, cây phong cũng ngủ đông. Mất lá, nó cũng như những cây khác.”
“Thì sao chứ!” Trường Tuệ đứng lên đi trên lá cứng làm tiếng rắc rắc: “Cây phong đổi bốn mùa trong năm, vì lý do rụng hết lá trời đông, mới càng mong chờ mùa xuân tươi mới.”
Mộ Tương Tuyết hiểu rồi.
Kỳ thực Trường Tuệ không yêu cây phong, mà yêu vòng luân hồi của cây phong, đó là dấu hiệu dòng thời gian trôi, cũng là minh chứng cho sự gắn bó.
“Đông còn có tuyết mà.” Dù không có nhà lớn ấy, cũng không có cây phong, nàng nghĩ ngợi rất chu đáo: “Tuyết sẽ tô điểm cho cây phong, nếu không được, ta có thể tự trang trí. Ngươi thu thập lông rụng của ta làm bồ công anh, treo trên cây cũng đẹp.”
Dẫu sao, dù sao đi chăng nữa, cũng tự do hơn cung điện.
Trường Tuệ thở dài, tự nhận thức rõ: “Nói như thật vậy…”
Nàng hơi buồn hỏi: “Mộ Tương Tuyết, ta phải sống ở đây mãi sao?”
Giờ biên giới chiến sự lại bùng nổ, Thái tử Nam Ninh chưa vững, triều chính tranh chấp chia rẽ, không rời Mộ Tương Tuyết điều khiển. Nếu y buông tay, Nguyên Kỳ lập tức dẫn Bắc Lương đại quân dập tắt Nam Ninh, hai nước tất có chiến tranh, phần thua chỉ là chết.
Trong im lặng của Mộ Tương Tuyết, Trường Tuệ biết rõ câu trả lời: “Vậy cũng được, ta……”
Chưa nói hết, Mộ Tương Tuyết đột ngột lên tiếng: “Cho ta chút thời gian.”
Trường Tuệ giật mình: “Gì vậy?”
Mộ Tương Tuyết hạ giọng: “Ta sẽ mau chóng chấm dứt việc này, ngày sau ngươi muốn đi đâu, ta đều đi cùng.”
“Thật sao?!” Không ngờ y sẽ thừa nhận, nàng vui mừng ôm chầm lấy y: “Ngươi đừng lừa ta!”
Mộ Tương Tuyết cười theo nàng, nhận ra buông bỏ danh vọng quyền thế không khó như y tưởng, dễ hơn nhiều so với sống tàn sát người mình yêu.
Thay vì đứng trên đỉnh cao, y nguyện cùng người thương sa xuống đất, lang thang bụi bặm, như lời Trường Tuệ nói, ngắm nhìn cây phong thay lá bốn mùa xuân thu. Mộ Tương Tuyết gật đầu: “Ta không lừa nàng.”
Y hôn lên trán Trường Tuệ: “Nàng cũng đừng lừa ta.”
“Ta có gì để lừa……” Nàng hơi câm lặng: “Ta chỉ mong nhanh rời khỏi đây.”
Mộ Tương Tuyết mỉm cười: “Không để nàng đợi lâu đâu.”
Lúc này, có vẻ y quên mình vừa bôi độc trở lại Trường Tuệ, nàng còn không biết.
Nàng nhặt lá phong đẹp nơi rừng, thi thoảng tung lên xem lá bay tung, thấy nàng mệt ngồi xuống đất, Mộ Tương Tuyết cúi xuống nhặt một nắm lá phong, tung lên phía sau lưng nàng. Nàng ngửa đầu nhìn, vô tình chạm mắt Mộ Tương Tuyết, ngập lìm trong đại dương sâu thẳm.
“Mộ Tương Tuyết……” Trường Tuệ gọi tên y, ngửa đầu dựa vào chân y, nụ cười cong lên mí mắt, lộ rõ má lúm đồng tiền sâu.
Phập——
Một chiếc lá phong phủ lên mặt nàng.
Mộ Tương Tuyết mỉm cười: “Lá phong!” Chụp lấy lá, tháo khỏi mặt nàng. Đỏ thẫm lá phong rời đi, lại hiện ra khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp của Trường Tuệ. Nụ cười trên mặt nàng chưa tắt, từ tối dần sáng, nhìn thấy mặt đầy dịu dàng của y, nàng cười, cười mãi, trong mắt người đàn ông nụ cười dần mất, cúi đầu nhìn nàng: “Tuệ tuệ……”
Mộ Tương Tuyết đưa tay chạm mặt nàng, ngón tay run run.
Trường Tuệ thấy sắc mặt y đổi, kinh ngạc hỏi: “Sao vậy?”
Chẳng lẽ lá phong làm hỏng gương mặt nàng?
Ngón tay lạnh chạm khoé mắt nàng, tiếp đó càng thêm ngứa, như giọt ướt trào ra. Mộ Tương Tuyết lau đi rồi, dấu ướt lại hiện ra, mãi đến khi một giọt máu bắn trên tay Trường Tuệ, nàng buồn rầu hỏi: “Ta lại chảy máu cam rồi à?”
Ngón tay Mộ Tương Tuyết nhuốm máu đỏ thẫm, yết hầu khô rát, đờ đẫn không nói nên lời.
Máu……ráo mắt tràn ra từ trong mắt nàng.
Đề xuất Cổ Đại: Quán Ăn Nhà Họ Giang: Chuyện Làm Ăn Thường Ngày
Huyền Trang
Trả lời6 giờ trước
Chương 93 lỗi nè