Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 137: Sự Trừng Phạt Tàn Khốc

“Tiểu Vy, cậu... cậu bán đứng tớ sao?”

Cô quay sang nhìn bạn thân, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Tiểu Vy cúi đầu: “Xin lỗi Tư Tư!”

“Gia đình tớ... hắn dọa sẽ giết cả nhà tớ. Tớ không còn cách nào khác.”

“Khốn nạn.” Cô tát Tiểu Vy một cái: “Tớ tin tưởng cậu như vậy.”

“Xin lỗi...” Tiểu Vy khóc.

Hắn vỗ tay.

Hắn bước xuống bậc tam cấp.

Hắn đi tới trước mặt cô, nâng cằm cô lên.

Hắn cười, nụ cười khiến người ta lạnh gáy.

Hắn nói: “Màn kịch hay lắm.”

“Anh là đồ quỷ dữ!” Cô hét lên.

Hắn gật đầu: “Đúng, tôi là quỷ dữ.”

Hắn nắm tóc cô, kéo mạnh.

Cô đau đớn, nước mắt trào ra.

“Về nhà thôi, bảo bối.” Hắn nói nhẹ nhàng.

“Không!” Cô giãy giụa, “Tôi thà chết cũng không về với anh...”

“Muốn chết?”

Hắn cười lạnh.

Hắn rút súng ra, chĩa vào đầu Tiểu Vy.

“Nếu em không về, con nhỏ này sẽ chết!”

“Đừng!”

Cô hoảng hốt.

“Thả cậu ấy ra, tôi về, tôi sẽ về.”

“Ngoan lắm, lên xe!”

Hắn đẩy cô vào xe.

Hắn quay sang Tiểu Vy.

“Cảm ơn vì đã hợp tác. Tiền đã chuyển vào tài khoản.”

Tiểu Vy run rẩy.

Hắn lên xe, đóng cửa lại.

Xe lăn bánh.

Trong xe, không khí im lặng đáng sợ.

Hắn không nói gì, chỉ ngồi lau súng.

Cô co rúm người lại, không dám thở mạnh.

“Em gan lắm, dám bỏ trốn.”

Hắn lên tiếng.

Hắn nhìn cô qua gương chiếu hậu.

“Tôi... tôi xin lỗi. Đừng làm hại gia đình tôi, làm ơn...”

Hắn cười nhạt.

Hắn nói: “Yên tâm, tôi chưa làm gì họ đâu. Nhưng nếu có lần sau...”

Hắn bỏ lửng câu nói.

“Tôi hứa, sẽ không có lần sau.”

Hắn gật đầu.

“Tốt nhất là như vậy.” Hắn cất súng đi.

“Lại đây.” Hắn ra lệnh.

Cô run rẩy bò sang ghế bên cạnh.

Hắn ôm cô vào lòng.

Hắn vuốt ve lưng cô.

“Em làm tôi thất vọng quá, Tư Tư.”

Hắn thì thầm: “Tôi đối xử với em chưa đủ tốt sao?”

Hắn hỏi, giọng đầy oán trách: “Tại sao em cứ muốn rời xa tôi, hả?”

Cô im lặng: “...”

“Trả lời tôi!” Hắn bóp mạnh eo cô: “Tại sao, hả?”

“Đau!” Cô kêu lên.

Cô khóc: “Vì anh là kẻ điên, anh giam cầm tôi.”

“Giam cầm?”

“Đúng, anh tước đoạt tự do của tôi.”

“Tự do?”

“Tôi cho em tất cả, tiền bạc, danh vọng.”

“Tôi không cần những thứ đó.”

“Vậy em cần gì.”

Hắn nhìn cô, ánh mắt điên cuồng.

Hắn cười lớn.

Hắn nói: “Em cần tự do sao? Được, tôi cho em tự do.”

Hắn mở cửa xe.

Hắn đẩy cô ra ngoài.

“Xuống đi.”

Cô ngơ ngác.

Xe đang chạy với tốc độ cao.

Hắn muốn giết cô?

“Không dám xuống à?”

Hắn cười khinh bỉ.

Hắn đóng cửa lại: “Đã không dám thì ngoan ngoãn ở bên cạnh tôi.”

“Đồ điên!” Cô mắng.

Hắn không giận, còn cười: “Đúng, tôi điên vì em.”

“Anh...”

“Im miệng.”

Hắn hôn cô, nụ hôn đầy mùi máu tanh.

Hắn cắn môi cô.

Hắn muốn trừng phạt cái miệng nhỏ nhắn hay nói lời cay độc này.

Hắn xé áo cô.

Hắn muốn cô ngay trên xe.

Tài xế vẫn lái xe như không có chuyện gì xảy ra.

Hắn kéo tấm ngăn cách lên.

Không gian riêng tư.

Hắn đè cô xuống ghế.

Hắn điên cuồng chiếm đoạt.

Cô khóc lóc, van xin.

Nhưng hắn không nghe.

Hắn chỉ muốn thỏa mãn dục vọng của mình.

Hắn muốn cô nhớ kỹ bài học này.

Rằng cô vĩnh viễn không thể thoát khỏi tay hắn.

Hắn bắn vào trong cô.

Cô ngất đi vì đau đớn và kiệt sức.

Hắn ôm lấy cô, vuốt ve khuôn mặt đẫm lệ.

Hắn hôn lên trán cô.

“Ngủ đi, bảo bối của tôi.”

Hắn thì thầm.

Hắn yêu cô, nhưng cách yêu của hắn quá cực đoan.

Hắn không biết làm thế nào để yêu một người đúng cách.

Hắn chỉ biết chiếm hữu.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời bắt đầu mưa.

Mưa rơi tí tách trên kính xe.

Hắn thở dài.

“Tư Tư, đừng trách tôi.”

Hắn lẩm bẩm.

Hắn cũng đau lòng lắm chứ.

Nhưng hắn không thể buông tay.

“Về đến nhà rồi.” Tài xế thông báo.

Hắn bế cô vào nhà.

Người làm nhìn thấy bộ dạng thê thảm của cô, ai cũng xót xa.

“Chuẩn bị nước nóng.”

Hắn ra lệnh.

Hắn bế cô vào phòng tắm.

Hắn tự tay tắm rửa cho cô.

Hắn nhìn những vết bầm tím trên người cô.

Hắn hối hận?

Không, hắn không hối hận.

Hắn chỉ xót xa.

Hắn lau khô người cho cô, mặc quần áo ngủ vào.

Hắn đặt cô lên giường, đắp chăn cẩn thận.

Hắn ngồi bên cạnh, nắm tay cô suốt đêm.

“Đừng bỏ tôi...”

Hắn thì thầm.

Đề xuất Hiện Đại: Tình Ý Cao Quý
Quay lại truyện Kiểm Soát Dịu Dàng
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
1 ngày trước
Trả lời

Đã lưu lại để đọc sau ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện