“Tư Tư?”
Sáng sớm, hắn đã đi làm.
Cô tỉnh dậy, toàn thân đau nhức.
Cô lẩm bẩm: “Cơ hội đến rồi.”
“Phải trốn, nhất định phải trốn.”
“Nhưng làm sao ra khỏi đây được.”
“Cửa chính có bảo vệ, tường rào có điện.” Cô đi lại trong phòng, lo lắng.
Cô nhìn ra cửa sổ.
“Cao quá, nhảy xuống là gãy chân.”
“Làm sao bây giờ?” Cô cắn móng tay, “Phải nghĩ cách, phải nghĩ cách.”
Cô nhìn thấy điện thoại bàn.
“Đúng rồi.”
Cô lao tới, cầm ống nghe lên.
“Alo, làm ơn...”
Cô gọi cho bạn thân, Tiểu Vy.
“Tư Tư, cậu đang ở đâu, tớ lo chết mất.”
Cô khóc.
Cô nói: “Tớ bị hắn nhốt rồi. Cứu tớ với, Tiểu Vy.”
“Cái gì? Hắn dám nhốt cậu? Báo cảnh sát đi?”
“Không được.”
“Tại sao?”
Hắn có thế lực rất lớn, cảnh sát không làm gì được đâu.
Cô tuyệt vọng.
Cô nói: “Cậu... cậu có quen ai giúp được tớ không?”
“Để tớ nghĩ...”
Cô chờ đợi, tim đập thình thịch.
Cô sợ hắn quay lại.
“Có rồi!” Tiểu Vy reo lên.
Cô mừng rỡ.
Cô hỏi: “Ai vậy?”
Cô ấy nói: “Anh họ tớ, anh ấy làm trong quân đội.”
“Thật sao?”
“Ừ, anh ấy rất giỏi võ. Để tớ nhờ anh ấy.”
Cô gật đầu: “Nhanh lên nhé, tớ sợ lắm.”
“Yên tâm.”
Cô cúp máy, lòng tràn trề hy vọng.
Cô xóa lịch sử cuộc gọi.
Cô ngồi xuống giường, cố gắng trấn tĩnh.
“Tư Tư, mày làm được mà.”
Cô tự động viên.
Cánh cửa mở ra.
Cô giật mình.
Người làm bước vào: “Tiểu thư, đến giờ ăn trưa rồi.”
Cô gật đầu, giả vờ bình tĩnh.
Cô đi xuống nhà ăn.
Cô ăn rất nhiều, cô cần có sức để bỏ trốn.
Người làm nhìn cô ngạc nhiên.
“Tiểu thư, hôm nay cô ăn ngon miệng thế?”
“Ừ.” Cô đáp, “Đồ ăn ngon.”
Cô cười gượng.
Cô hỏi: “Thiếu gia bao giờ về?”
“Thiếu gia nói tối nay có tiệc, sẽ về muộn.”
Cô mừng thầm.
Tốt quá!
Tối nay là cơ hội tốt nhất.
Cô ăn xong, lên phòng chuẩn bị.
Cô xé ga trải giường, nối lại thành dây.
Cô giấu nó dưới gầm giường.
Cô chờ đợi.
Thời gian trôi qua thật chậm.
Trời tối dần.
Cô nhìn đồng hồ. 8 giờ tối.
Hắn chưa về.
Cô bắt đầu hành động.
Cô buộc dây vào chân giường, thả đầu kia xuống cửa sổ.
Cô leo ra ngoài.
Gió đêm lạnh buốt.
Cô run rẩy.
“Cố lên Tư Tư.” Cô tự nhủ.
“Sắp thoát rồi.” Cô thì thầm: “Tự do ơi, ta đến đây.”
“Xuống đến nơi rồi.”
“An toàn.”
“Chạy mau!” Cô lao vào màn đêm.
Cô chạy thục mạng về phía cổng sau.
Tiểu Vy nói sẽ đợi ở đó.
Cô nhìn thấy ánh đèn xe.
Là Tiểu Vy!
Cô mừng rỡ, chạy nhanh hơn.
“Tư Tư, bên này!” Tiểu Vy vẫy tay.
Cô lao tới.
“Lên xe mau!”
Cô mở cửa xe, chui tọt vào trong.
“Chạy đi, nhanh lên!”
Xe lao vút đi.
Cô quay lại nhìn căn biệt thự xa dần.
Thoát rồi!
Cô thở phào nhẹ nhõm.
Cô ôm chầm lấy Tiểu Vy, khóc nức nở.
“Cảm ơn cậu, Tiểu Vy.”
Tiểu Vy vỗ lưng cô: “Không sao rồi, an toàn rồi.”
“Chúng ta đi đâu đây?” Cô hỏi.
“Về nhà tớ trước đã. Anh họ tớ đang đợi ở đó.”
“Ừ, được.”
“Tư Tư, cậu gầy đi nhiều quá.”
“Tớ... tớ sợ lắm.”
“Đừng sợ, có tớ ở đây rồi. Hắn không làm gì được cậu đâu.”
“Hy vọng là vậy.”
“Cậu nghĩ hắn có tìm được chúng ta không?”
“Chắc chắn hắn sẽ tìm.” Cô rùng mình: “Hắn là kẻ điên.”
“Đừng lo.” Tiểu Vy trấn an: “Anh họ tớ sẽ bảo vệ cậu.”
“Cảm ơn cậu.”
“Ngủ một chút đi.”
Cô nhắm mắt lại.
Cô mệt quá.
Nhưng cô không dám ngủ sâu.
Cô sợ mở mắt ra lại thấy hắn.
“Tư Tư, dậy đi. Đến nơi rồi.”
Cô mở mắt.
“Đây là đâu?”
“Nhà tớ.” Tiểu Vy nói: “Xuống xe đi, anh họ tớ đang đợi.”
“Ừ, được.”
“Vào nhà thôi.”
“Khoan đã.” Cô khựng lại: “Có gì đó không ổn.”
“Sao thế?”
“Cậu nhìn kìa.”
“Đó là... xe của hắn?”
“Không thể nào!” Tiểu Vy tái mặt: “Sao hắn biết được?”
“Chạy mau!”
“Không kịp rồi.”
Cửa nhà mở ra.
Hắn bước ra, trên tay cầm ly rượu vang đỏ.
Hắn mỉm cười, nụ cười như tử thần.
“Chào em, bảo bối. Đi chơi vui không?”
“Anh... sao anh lại ở đây?”
“Tôi đã nói rồi, em không thoát được đâu.”
Đề xuất Cổ Đại: Tứ Hoàng Tử Bảo Ta Thầm Thương Trộm Nhớ Chàng
[Pháo Hôi]
Đã lưu lại để đọc sau ạ