Phù Diễm bận rộn suốt cả buổi chiều, mãi đến chạng vạng mới giải quyết xong mấy việc vặt vãnh. Hắn hỏi Gia lệnh giờ giấc, Gia lệnh bẩm báo chỉ còn một khắc nữa là đến giờ giới nghiêm.
Phù Diễm liền sai Gia lệnh xuống chuẩn bị ngựa, hắn muốn xuất cung.
Gia lệnh nhắc hắn chưa dùng bữa tối liền bị lườm một cái, không dám khuyên nữa. Trong lòng y đoán chắc hắn đang vội đi gặp Thôi Giao nên chẳng màng ăn uống. Nhưng dù có giới nghiêm thì hắn là Thái tử, có lệnh bài Thái tử, lúc nào mà chẳng đi gặp Thôi Giao được, sao cứ phải vội vàng như thể chậm một khắc là người ta chạy mất vậy.
Sớm biết thế này, thà rằng ban đầu đừng thả Thôi Giao đi. Nước cờ này của Hoàng hậu quả thực đã đi sai, giờ đây Thái tử một lòng hướng về Thôi Giao, tâm trí đều theo nàng bay ra ngoài cung. Nàng một ngày không vào Đông Cung, Thái tử một ngày chẳng thể yên lòng.
Cho dù sau này có lập Thái tử phi, cũng chưa chắc có thể khiến Thái tử hồi tâm chuyển ý.
Nghĩ thì hơi bất kính, nhưng Thôi Giao ở ngoài cung chẳng khác nào miếng mỡ treo trước miệng mèo. Tuy không thể đại nghịch bất đạo ví Thái tử là chó mèo, nhưng tình cảnh cũng chẳng khác là bao. Thái tử lúc này đã hoàn toàn bị Thôi Giao nắm trong lòng bàn tay, sau này e còn nhiều chuyện phiền phức, chẳng ai khuyên can nổi nữa. Càng ngăn cản chỉ càng khiến Thái tử thêm yêu thương Thôi Giao, càng không nỡ buông tay nàng.
Gia lệnh thầm thở dài, đành phải ra ngoài sai người chuẩn bị ngựa.
Khi cửa Gia Đức sắp khóa, Phù Diễm cưỡi ngựa lao ra khỏi cổng cung, phi nước đại về phía phường Vĩnh Hòa.
Trong phường Vĩnh Hòa, hai huynh muội Thôi Giao cũng vừa nấu cơm xong, mới bưng lên bàn thì ngoài cửa có tiếng gõ.
Thôi Trọng Ung định đi mở cửa, Thôi Giao nói: "Chắc là Thái tử đến đấy, để muội đi cho."
Thôi Trọng Ung muốn nói lại thôi. Đã giới nghiêm rồi mà Thái tử còn chạy đến, chẳng lẽ muốn ở lại đây qua đêm sao?
Thôi Giao bảo huynh trưởng lấy thêm một đôi đũa rồi đi ra cửa. Qua khe cửa đã thấy Phù Diễm đứng bên ngoài, gõ cửa đến mức mất cả kiên nhẫn.
Không kiên nhẫn như vậy để làm gì, cứ làm như nàng ở đây mong ngóng hắn lắm không bằng.
Thôi Giao mở cửa, thấy hắn liền nở nụ cười: "Muộn thế này rồi, sao Điện hạ còn đến?"
Phù Diễm thấy nàng vận áo vải, cài trâm gỗ nhưng vẫn đẹp tựa đóa sen mới nở, xinh xắn ôm lấy tay hắn. Trong lòng hắn khẽ động, cứ thế để nàng kéo tay vào sân.
Hắn một tay dắt ngựa, một tay được hương thơm mềm mại ôm lấy, không khỏi có chút vui vẻ. Bình thường hắn vào Đông Cung tự có người hầu đến dắt ngựa đi, nhưng cái sân rách nát này làm gì có bộc dịch sai khiến.
Phù Diễm tùy tiện buộc ngựa vào gốc cây quế trong sân.
Thôi Giao cười tươi nói: "Thiếp và a huynh đang định dùng bữa tối, Điện hạ có muốn ăn một chút không?"
Nàng nghĩ Phù Diễm chắc đã ăn tối rồi mới đến. Đồ ăn ở Đông Cung ngon lành như vậy, hắn sẽ chẳng thèm nhớ đến chút cơm rau đạm bạc của họ đâu.
Nào ngờ Phù Diễm kiêu ngạo "ừ" một tiếng: "Cũng được."
Thôi Giao khẽ bĩu môi. Đông Cung có vô số sơn hào hải vị, hắn lại cứ thích tranh ăn với họ, chẳng lẽ đồ ăn trong bát người khác thơm hơn sao!
Thôi Giao cũng chỉ dám thầm mắng vài câu, ngoài mặt vẫn tươi cười đón hắn vào bếp, mời ngồi ở chiếc bàn nhỏ đó. Hắn muốn ăn, hai huynh muội cũng không dám ngồi cùng bàn, chỉ có thể đợi hắn ăn xong mới được ăn. Thôi Giao còn phải đứng bên cạnh hầu hạ.
Nhìn cảnh này, Thôi Trọng Ung đau lòng khôn xiết. Hóa ra Nha Nha ở Đông Cung phải sống những ngày tháng như vậy. Thảo nào Nha Nha nói muốn đi, Thái tử hoàn toàn chỉ coi nàng như nô tỳ mà thôi.
Phù Diễm được Thôi Giao hầu hạ rất hưởng thụ. Những món ăn bình dân như vậy mà hắn cũng ăn được hơn nửa bát cơm. Đợi ăn uống no say, Thôi Giao bưng trà nước đến súc miệng. Kê thiệt hương quý giá trong cung không có, hắn cũng chỉ súc miệng qua loa hai ngụm trà, rồi mới được Thôi Giao mời vào phòng nàng nghỉ ngơi.
Vị đại thần này đi rồi, hai huynh muội mới miễn cưỡng ăn nốt cơm thừa canh cặn cho no bụng. Hai người cũng chẳng còn gì để nói, vội vàng dọn dẹp bát đĩa.
Thôi Giao chuẩn bị về phòng thì Thôi Trọng Ung gọi giật lại, hỏi: "Nha Nha, tối nay hắn không đi sao?"
Thôi Giao nóng bừng mặt, có chút ấp úng: "Muội cũng không biết."
Nhưng đã giới nghiêm rồi, Thái tử đến muộn như vậy chắc chắn là muốn ở lại qua đêm. Nam nữ thụ thụ bất thân, sao có thể ở chung? Thái tử rõ ràng có ý đồ bất chính với Nha Nha!
Thôi Trọng Ung lách qua người nàng định đi tìm Phù Diễm.
Thôi Giao kéo tay huynh trưởng lại, nhỏ giọng nói: "A huynh quên rồi sao? Muội vốn là thị thiếp của hắn mà."
"Nhưng muội đã rời khỏi Đông Cung rồi, bây giờ sống ở chốn dân dã này, sau này truyền ra ngoài chẳng phải làm hỏng danh tiếng của muội sao?"
Thôi Trọng Ung vô cùng phẫn uất, nhưng dưới sự phẫn uất lại là sự chán nản bất lực. Hắn làm huynh trưởng mà không thể bảo vệ được muội muội, càng nghĩ càng thấy mình vô dụng.
Trong phòng bên kia có tiếng động, Thôi Giao dặn dò Thôi Trọng Ung: "Muội qua đó đây, a huynh cũng đi ngủ sớm đi."
Thôi Trọng Ung vội nói: "Để huynh đi nói với hắn. Cho dù muốn qua đêm thì bảo hắn sang phòng huynh được không? Huynh nhường giường cho hắn, huynh ngủ dưới đất."
Mùa đông rét mướt thế này, ngủ dưới đất lạnh biết bao. Huống chi Phù Diễm đến là để ôn tồn ân ái với nàng, huynh ấy mạo muội qua đó chỉ khiến Phù Diễm phật ý.
"Muội một ngày ở đây cũng không khác gì ở Đông Cung. A huynh lo lắng cho danh tiếng của muội thì hãy nghĩ theo hướng tốt hơn. Hộ tịch và văn kiện xuất cung đều ở trong tay muội, đây cũng là nơi chúng ta thuê, là nhà của hai chúng ta. Hắn cũng sẽ không đến thường xuyên. Đêm hôm khuya khoắt cũng chẳng ai biết hắn là ai, cứ coi như hắn là ngoại thất muội nuôi đi. Một ngày nào đó muội đi rồi, hắn cũng chẳng tìm được muội đâu," Thôi Giao cười nói.
Lời này chua chát và tự giễu đến mức ai cũng nghe ra. Thôi Trọng Ung tức đến xanh mặt nhưng chẳng có cách nào.
Thôi Giao khom lưng đi ra khỏi bếp, nghiêng đầu cười tít mắt với huynh trưởng rồi chạy biến vào phòng.
Vừa vào trong, nàng đã bị Phù Diễm ôm chầm lấy. Hắn cúi đầu phủ lên đôi môi đỏ mọng mà mình ngày đêm mong nhớ.
Thôi Giao khẽ ưm một tiếng, y phục bị cởi bỏ từng lớp, gáy bị bàn tay to lớn khẽ xoa nắn. Eo mềm nhũn không đứng vững liền bị hắn một tay bế bổng lên, trời đất quay cuồng, cả người rơi vào trong chăn ấm.
Chiếc giường nhỏ chỉ đủ cho một mình nàng nằm, đột nhiên có thêm một lang quân cao lớn tay dài chân dài chen lên, vừa hung hãn vừa vội vàng khiến chiếc giường rung lên bần bật như sắp sập.
Thôi Giao lí nhí bảo nhẹ một chút, nếu không giường sập thì người chịu tội cũng là nàng. Nhưng kẻ đang được nếm mật ngọt đâu quản được lời nàng nói, cứ ra sức yêu thương, giày vò khiến nàng khóc lóc đến tận canh ba, lấp đầy sự trống rỗng bao ngày qua.
Nhưng ân ái xong lại nảy sinh vấn đề. Thôi Giao bĩu môi hồng cắn tai hắn nói: "Ở đây không có thuốc tránh thai..."
Phù Diễm nhíu mày, véo cằm bắt nàng nhìn mình, ngón tay điểm vào đôi môi sưng đỏ của nàng: "Ngươi muốn uống thuốc tránh thai đến thế sao?"
Thôi Giao lẩm bẩm: "Điện hạ chưa cưới Thái tử phi, thiếp sao dám có thai."
Phù Diễm hỏi vặn lại: "Không phải là không muốn mang thai con của Cô đấy chứ?"
Thôi Giao vùi đầu vào cổ hắn như rất xấu hổ: "Thiếp nếu có thai sẽ không thể hầu hạ Điện hạ nữa..."
Phù Diễm chợt tỉnh ngộ. Hắn cố nhiên muốn có con với nàng, nhưng như nàng nói, có thai sẽ không thể hầu hạ, họ không thể thân mật, cũng sẽ mất đi nhiều thú vị. Nàng quấn quýt hắn như vậy, chắc chắn không muốn nhường hắn cho nữ nhân khác. Đây chính là chút tâm tư nhỏ nhen của nàng, nhưng lại kiều khí đáng yêu, rất được lòng hắn. Hắn cũng không định trách tội nàng ghen tuông, ghen tuông mới chứng tỏ nàng chỉ yêu một mình hắn.
Phù Diễm hôn lên má nàng, nói: "Làm Thừa huy đi. Đợi Thái tử phi vào Đông Cung rồi hãy mang thai con cho Cô, sinh một đôi nam nữ, Cô rất thích."
Sinh con dễ dàng như vậy sao, lại còn đòi một đôi nam nữ? Sao hắn không tự đi mà sinh, nói nghe nhẹ nhàng quá.
Thôi Giao muốn bĩu môi nhưng kìm lại được, khẽ "vâng" một tiếng, nhún đôi vai trắng ngần dán mặt vào mặt hắn. Eo bị hắn siết chặt, cả người nằm trên người hắn, khó rời khó bỏ.
Đợi hắn âu yếm chán chê mới nhớ ra phải tắm rửa. Căn phòng đơn sơ này không giống Đông Cung có thiên điện ôn trì riêng. Ở đây đun nước cũng phải tự làm, phòng tắm chỉ là một gian phòng nhỏ, bên trong đặt thùng tắm, còn phải khiêng nước vào.
Thôi Giao mềm nhũn không dậy nổi để đun nước. Nàng một thân hương cơ ngọc cốt, xương thịt mềm mại cũng chẳng làm được việc này. Phù Diễm liền xuống giường, Thôi Giao níu lấy ngón tay hắn nói: "Thiếp đi nhóm lửa đun nước cho Điện hạ tắm rửa nhé."
Trời lạnh, tay nàng vừa thò ra khỏi chăn liền lạnh toát. Phù Diễm nhét tay nàng lại vào trong chăn, nói: "Cô bảo huynh trưởng ngươi đi đun nước."
Thôi Giao suýt nữa ngất xỉu. Quả nhiên là Thái tử điện hạ cao quý, ngủ với muội muội nhà người ta xong còn bắt người ta làm bộc dịch sai khiến. Thôi Giao có thể tưởng tượng được, nếu Thôi Trọng Ung thật sự đi đun nước, nhất định sẽ ngồi dưới bếp mà uất ức. Nàng thì không sao, nhưng Thôi Trọng Ung là người đọc sách, thư sinh có lòng kiêu hãnh, làm vậy còn khó chịu hơn cả giết huynh ấy.
Thôi Giao mở to đôi mắt ngấn nước nói: "A huynh ngủ rồi. Điện hạ gọi huynh ấy dậy, huynh ấy biết thiếp và Điện hạ..."
Vế sau có lời khó nói, nhưng Phù Diễm hiểu. Dù sao thư sinh đó cũng là huynh trưởng của nàng. Nàng và hắn chung chăn chung gối lại bảo huynh trưởng đi đun nước, chẳng phải là nói rõ cho huynh trưởng biết họ vừa làm gì trong phòng sao.
Đây là chuyện vui phòng the của hắn và Thôi Giao, cho dù là huynh trưởng của nàng thì hắn cũng không muốn bị dòm ngó.
Phù Diễm liền nói: "Cô không gọi hắn nữa, ngươi cứ nằm yên đấy, Cô đi đun nước."
Thôi Giao ngoan ngoãn đáp ứng, lại hỏi: "Điện hạ có biết đun nước không?"
Đây không phải là coi thường Phù Diễm. Phù Diễm không phải là kẻ lười biếng tứ chi bất cần, hắn đã từng ra chiến trường, còn từng đi trị thủy, việc nhỏ như nhóm lửa sao có thể làm khó được hắn.
Phù Diễm tùy tiện khoác một chiếc áo bào, mở cửa đi vào bếp.
Thôi Giao nằm trên giường một lúc vẫn cảm thấy không yên tâm. Con cháu hoàng thất có mấy người biết làm việc nặng, lại còn nhóm lửa nữa, đừng có đốt cháy bếp của nàng là được.
Thôi Giao bò dậy, khoác chiếc áo khoác của hắn nhìn ra ngoài. Dưới bếp có ánh lửa, nàng mò đến đẩy cửa vào liền thấy Phù Diễm đang ngồi đó, vững vàng nhóm lửa. Trong nồi nước đã đầy, sôi sùng sục. Ánh lửa trong bếp chiếu lên ngũ quan lạnh lùng tuấn tú của Phù Diễm. Hắn ngồi trên chiếc bồ đoàn rách nát, thân hình thẳng tắp khiến căn phòng chật chội hẳn đi. Người làm Thái tử, toàn thân toát ra quý khí khiến ai ở trước mặt cũng phải thấp đi một bậc.
Thôi Giao rón rén đi vào không một tiếng động.
Phù Diễm thấy nàng đến, nhíu mày nói: "Còn dậy đi lại được, xem ra là Cô thương yêu chưa đủ rồi."
Thôi Giao đỏ bừng mặt đứng trước bếp: "Điện hạ không ở đó, thiếp nằm một mình lạnh lắm."
Phù Diễm vẫy tay, nàng lại gần hơn. Hắn đưa tay ôm nàng lên đùi, sờ sờ hai bàn chân nhỏ mềm mại không xương đang lạnh ngắt. Xem ra là lạnh thật, lạnh đến mức có thể nhịn đau chân mà mò đến tìm hắn. Không có hắn trong căn phòng rách nát đó cũng chẳng có hơi ấm, những đêm hắn vắng mặt e rằng nàng cũng gối chiếc khó ngủ.
Hai người chen chúc trước bếp lửa ấm áp, hơi lạnh trên người đều bị xua tan.
Thôi Giao dựa vào vai hắn, ngơ ngẩn nhìn lửa bếp, hỏi: "Điện hạ là thân ngàn vàng, sao lại biết làm việc nặng nhọc này?"
Phù Diễm bình tĩnh đáp: "Chẳng qua là nhóm lửa thôi, ngươi đừng có coi thường Cô."
Thật không phải Thôi Giao coi thường hắn, chỉ là trước đây ở nhà họ Thôi, Thôi đại lang đừng nói là nhóm lửa, ngay cả trứng gà cũng phải bóc vỏ xong mới được bưng lên bàn. Nghe nói Thôi đại lang ngay cả vỏ trứng gà cũng không biết bóc. Thôi Giao cũng từng nghe nói có rất nhiều quý nhân chưa bao giờ làm việc nặng, ngay cả lúa má ngoài đồng cũng không nhận ra, nên việc Phù Diễm biết nhóm lửa thật sự khiến nàng kinh ngạc.
Nàng nghĩ một lúc, thấy có lẽ nên khen hắn một câu liền chớp mắt long lanh nói: "Điện hạ thật lợi hại, nhóm lửa cũng biết. Vậy Điện hạ có biết nấu ăn không?"
Phù Diễm hừ cười: "Ngươi coi Cô là đầu bếp à? Có phải còn muốn Cô rửa tay nấu canh cho ngươi ăn không?"
Thôi Giao lí nhí nói không dám, nhưng quả thực bụng đang đói cồn cào. Trên người dính dớp, bụng lại đói, có hắn ở đây đúng là ngày tháng khổ sở.
Nước đã sôi.
Phù Diễm đặt Thôi Giao lên bồ đoàn, tự mình đi xách thùng nước nóng sang phòng bên, lại bế nàng vào tắm. Bồn tắm quá nhỏ, hai người tắm làm ướt cả sàn. Lúc ra ngoài, Thôi Giao nằm trong lòng Phù Diễm ngủ gật, bụng còn kêu ùng ục.
Phù Diễm véo má nàng: "Đói rồi à?"
Thôi Giao thành thật gật đầu. Là đói thật, bữa tối hôm nay đều bị hắn ăn hết. Nàng và Thôi Trọng Ung có tâm sự nên đều ăn ít. Thôi Trọng Ung nếu ngủ rồi chắc không thấy đói, còn nàng bị Phù Diễm giày vò đến bây giờ, chút thức ăn trong bụng đã tiêu sạch sành sanh.
Mắt nàng sáng long lanh: "Điện hạ muốn vào bếp vì thiếp sao?"
Phù Diễm mặt lạnh tanh: "Nghĩ hay lắm, Cô thân là nam nhi đại trượng phu, sao có thể vào bếp?"
Quân tử xa nhà bếp, truyền ra ngoài chuyện hắn vào bếp nấu ăn cho một tiểu phụ nhân thì thể diện Thái tử để đâu.
Thôi Giao nghiêng đầu, ôm cái bụng đang kêu ùng ục, nói: "Vậy thiếp tự mình vào bếp."
Phù Diễm đặt nàng xuống, chân nàng mềm nhũn không đứng nổi, lại bị hắn bế lên. Nàng lí nhí nói: "Làm phiền Điện hạ đưa thiếp xuống bếp."
Bộ dạng cẩn thận từng li từng tí, chỉ sợ hắn không đưa đi thì nàng sẽ chết đói.
Phù Diễm thấy nàng đáng thương, vẫn hạ mình bế nàng về bếp. Nhưng nàng đứng không vững, đặt xuống là ngã. Cuối cùng Phù Diễm đành đặt nàng ngồi trên ghế, định bỏ đi thì chưa được mấy bước đã nghe thấy tiếng khóc thút thít. Đói đến phát khóc rồi.
Phù Diễm nghiến chặt răng, đột ngột hỏi: "Ngươi muốn ăn gì?"
Thôi Giao sững sờ.
Phù Diễm bực bội: "Nói mau."
Thôi Giao vội vàng nói: "Có bánh hồ làm sẵn, hâm nóng là ăn được."
Phù Diễm liếc nàng: "Không cần rau à?"
Thôi Giao lắc đầu nói không cần, nhưng lại lén lút được đằng chân lân đằng đầu: "Nếu Điện hạ biết nấu ăn thì xào thêm ít đậu bắp cũng được."
"Cô không biết nấu ăn," Phù Diễm nói.
Nhóm lửa thì dễ. Trong quân doanh ban đêm đều phải đốt lửa trại sưởi ấm. Đêm hắn vây tiễu Ngưu Công Vi ở Lĩnh Nam đạo trời cũng lạnh thế này. Hắn dồn Ngưu Công Vi đến bờ Tây Giang. Lúc đó không chỉ kẻ địch kiệt sức mà hắn cũng rã rời. Họ chém giết cả ngày bên bờ sông, cuối cùng bắt sống được Ngưu Công Vi, nhưng cái giá phải trả là mạng sống của vô số tướng sĩ. Trước khi đi, hắn tế điện vong linh tử sĩ bên bờ Tây Giang, cũng là tự tay châm ngọn lửa đầu tiên.
Thôi Giao thấy hắn cũng không giống người biết nấu nướng, nhưng nàng bị hắn làm cho mệt lử rồi, chẳng muốn động đậy.
Phù Diễm đột nhiên quay người đi đến giá để rau củ, mặt trầm xuống hỏi: "Đậu bắp ở đâu?"
Hắn chịu ra tay, Thôi Giao sao lại không vui, lập tức chỉ cho hắn cái rá đựng đậu bắp. Hắn bưng cái rá định đổ tuốt vào nồi, Thôi Giao vội kêu lên: "Phải rửa đã!"
Phù Diễm trừng mắt nhìn, nàng rụt cổ tủi thân nói: "Thật sự phải rửa mà, trên đó không sạch, ăn vào sẽ bị bệnh đấy."
Phù Diễm nghĩ nếu nàng bị bệnh cũng rất phiền phức, đến lúc đó sẽ không thể quấn lấy hắn nữa.
Phù Diễm liền đi múc nước lạnh, rửa qua loa rồi đổ vào nồi, lại nhóm lửa. Hắn không biết chỉnh lửa to nhỏ nên đậu bắp cháy gần hết. Thôi Giao vội kêu được rồi hắn mới múc ra, ngay cả muối cũng quên cho. Cuối cùng vẫn là Thôi Giao tự mình rắc ít muối lên. Bánh hồ hâm nóng thành một cục mềm nhũn. Thôi Giao cũng chẳng còn hơi sức đâu mà kén chọn, có ăn là tốt rồi, còn mong chờ gì hắn làm món ngon vật lạ.
Trên bàn đặt một ngọn đèn dầu nhỏ, hai cái đĩa bánh và rau dính đầy dầu mỡ. Thôi Giao thấy hắn chưa đi, biết hắn bận rộn cả buổi chắc cũng đói liền hào phóng chia cho hắn một nửa bánh hồ và đậu bắp.
"Bữa khuya này là do Điện hạ làm, Điện hạ cũng nếm thử tay nghề của mình đi."
Lúc này chẳng còn câu nệ chuyện ngồi cùng bàn nữa. Phù Diễm ngồi đối diện nàng, nếm thử bánh hồ dính dớp, lại ăn miếng đậu bắp khét lẹt. Hắn nhìn Thôi Giao đang ăn ngon lành, nhét đầy cả hai má, chắc là đói lắm rồi. Tâm trạng Phù Diễm lập tức tốt lên, cũng miễn cưỡng nuốt trôi miếng bánh và rau.
Đêm khuya yên tĩnh, chỉ có hai người trốn trong bếp ăn vụng. Cảnh tượng này khiến Phù Diễm nhớ đến chuyện cũ mà Tả bổ khuyết Tôn viện trưởng từng kể trong một lần trực đêm. Khi đó Tôn viện trưởng và người vợ quá cố mới thành hôn không lâu. Cũng vào một đêm khuya, hai vợ chồng đói bụng bèn rủ nhau xuống bếp ăn vụng thịt cừu, bị cha ông bắt gặp mắng cho một trận. Nhưng khi nhắc lại, Tôn viện trưởng lại vô cùng hoài niệm, nói đó là ký ức tươi đẹp nhất của ông và phu nhân.
Bây giờ Phù Diễm mới cảm nhận được, quả thực rất tốt đẹp. Hắn và Thôi Giao như một đôi vợ chồng bình thường ngồi ăn cơm cùng nhau, rũ bỏ mọi lễ nghi sáo rỗng, khiến hắn vô cùng vui vẻ.
Thôi Giao ăn no rồi cũng không tiếc lời khen ngợi: "Tài nấu nướng của Điện hạ thật tốt, tốt hơn nhiều so với lần đầu thiếp vào bếp."
Phù Diễm cười như không cười: "Ngươi tưởng Cô không nghe ra ngươi đang chế giễu Cô à?"
Thôi Giao nói thẳng là không dám.
Đĩa cũng chưa dọn, Phù Diễm định bế nàng về thì nàng nhắc: "Bát đĩa ăn xong cũng phải rửa."
Phù Diễm mặt đen như đáy nồi, ném hai cái đĩa vào chậu nước rồi mặc kệ.
Thôi Giao thở dài một hơi. A huynh nàng sáng mai nếu nhìn thấy lại suy nghĩ lung tung cho xem.
Phù Diễm vỗ vỗ sau gáy nàng, không cho nàng thở dài.
Thôi Giao liền ngoan ngoãn thì thầm: "Thiếp sẽ không nói với ai là Điện hạ đã vào bếp đâu, Điện hạ vẫn là quân tử xa nhà bếp."
Phù Diễm nhếch môi, bế nàng về ngủ.
--
Sáng hôm sau, bên ngoài có tiếng gà gáy.
Thôi Giao mơ màng bị Phù Diễm hôn tỉnh. Hắn xoa xoa mái tóc đen rối bù của nàng, nói: "Cô đi đây."
Thôi Giao đáp vâng, mong hắn mau đi. Nhưng hắn lại nói: "Phòng của ngươi chật quá, giường cũng bé, để Cô đổi cho ngươi một cái sân lớn hơn."
Cơn buồn ngủ của Thôi Giao lập tức tan biến quá nửa, thất vọng nói: "Phòng này, giường này tuy nhỏ nhưng là do thiếp tự bỏ tiền thuê, coi như là nhà của huynh muội thiếp. Nếu Điện hạ đổi nhà lớn, đó là do Điện hạ mua cho thiếp. Điện hạ muốn nuôi thiếp ở ngoài làm ngoại thất sao?"
Nàng vừa nói vừa đỏ hoe mắt, nước mắt chực trào.
Tiểu nương tử nhà lành nào lại muốn làm ngoại thất cho người ta chứ? Làm thị thiếp cho hắn đã là bất đắc dĩ rồi. Hắn còn muốn mua nhà lớn nuôi nàng? Đồ quỷ sứ, đợi nàng chạy rồi thì hắn tự đi mà ở!
Phù Diễm lau nước mắt cho nàng: "Cô đã nói với Mẫu hậu rồi, đợi thánh chỉ của Bệ hạ ban xuống, ngươi chính là Thừa huy của Cô."
"Vậy thiếp ở đây đợi Điện hạ đưa thiếp về Đông Cung, thiếp không cần sân lớn nhà cao gì cả," Thôi Giao kiên quyết nói.
Phù Diễm ánh mắt dịu dàng, khoảnh khắc đó hắn thực sự mềm lòng.
Thôi Giao nói tiếp: "Nhà lớn lạnh lẽo, không ấm áp bằng nhà nhỏ. Ngày kia là cuối năm rồi, a huynh đã sắm sửa rất nhiều đồ Tết. Năm nay đón năm mới ở đây nhất định sẽ rất vui."
Nàng ngoắc ngoắc ngón út của Phù Diễm, mời mọc: "Lúc đó nếu Điện hạ phải ở Đông Cung một mình, chi bằng đến đón năm mới cùng chúng thiếp."
Lời mời rất chân thành khiến Phù Diễm có chút động lòng. Nhưng năm mới trong cung đều phải dự yến tiệc ở Đại Minh Cung, ban đêm còn phải cùng Hoàng đế đón giao thừa. Hắn thân là Thái tử, phải có mặt mọi lúc, muốn đến đây đón năm mới cũng không được.
Phù Diễm nhét tay nàng vào trong chăn, thản nhiên mở cửa rời đi.
Thôi Giao chép miệng. Không đến mới tốt, có hắn ở đây hai huynh muội họ sao có thể đón năm mới vui vẻ được.
Thôi Giao đứng dậy cài cửa, lại ngủ một giấc ngon lành. Trời sáng hẳn dậy đã thấy Thôi Trọng Ung đang ngồi xổm trong bếp rửa hai cái đĩa kia. Thôi Giao có chút khó xử đi vào: "A huynh, để muội rửa cho, tối qua là muội đói..."
Thôi Trọng Ung nhỏ giọng nói không sao, rửa xong đĩa liền quay lại cười với nàng: "Mau đi rửa mặt đi, bữa sáng xong rồi đấy."
Thôi Giao biết trong lòng huynh trưởng buồn bã, nghĩ một lúc rồi nói: "A huynh, hắn không đến đón năm mới đâu, chúng ta có thể ăn Tết vui vẻ rồi."
Thôi Trọng Ung nghe lời an ủi này mà muốn cười cũng không nổi, chỉ nói: "Nha Nha, muội muốn đi, huynh không cản. Chỉ là muội đi một mình huynh không yên tâm. Huynh muốn đưa muội đến Ích Châu, hai tháng là đủ một chuyến đi về."
Thôi Giao nghĩ đến việc lúc này ngoài tường sân chắc chắn có người đang theo dõi. Nàng đi một mình đã khó, nếu cả hai cùng đi thì càng không thể.
"Bây giờ cũng không đi được, qua năm mới rồi tính," nàng nói qua loa.
Thôi Trọng Ung liền muốn ra ngoài mua thêm ít đồ Tết. Thôi Giao chạy ra cửa gọi với theo: "A huynh, nhớ mua một con dao găm về nhé."
Nếu nàng đi một mình còn có cái để phòng thân.
Thôi Trọng Ung đồng ý rồi đi.
Hôm đó Phù Diễm không đến. Thôi Giao đoán hắn ở trong cung bận tối mắt tối mũi. Hoàng đế còn trông cậy vào hắn kiêm quản chính sự, cuối năm càng bận rộn hơn.
Thôi Giao tự do được một ngày. Đến sáng sớm ngày ba mươi Tết, trời còn mờ sương thì Phù Diễm lại đến.
Thôi Giao hỏi mới biết bệnh phong thấp của Hoàng đế lại tái phát, năm nay yến tiệc trong cung bị hủy bỏ. Hoàng hậu muốn giữ hắn ở điện Bồng Lai đón năm mới, nhưng Lục Như Ý lại được Hoàng hậu triệu vào cung. Phù Diễm ghét Lục Như Ý nên mới trốn ra đây.
Trong sân nhỏ cũng bắt đầu bận rộn. Theo phong tục đón năm mới, Thôi Trọng Ung sớm đã đẽo một đôi tấm gỗ đào, bên trên viết tên hai vị môn thần Thần Đồ và Uất Lũy, định treo lên xà nhà để trừ tà.
Nhưng xà nhà rất cao, Thôi Trọng Ung vốn định khiêng ghế đến treo thì Thôi Giao lại quấn lấy Phù Diễm, khen hắn cao lớn khỏe mạnh, nài nỉ hắn giúp treo môn thần.
"Điện hạ là thân rồng cao quý, có Điện hạ treo môn thần, các vị thần này nhất định sẽ nể mặt Điện hạ mà phù hộ chúng ta."
Phù Diễm được khen mát lòng mát dạ, liền giúp nàng treo môn thần lên.
Câu đối các loại cũng đã viết xong. Thôi Giao người nhỏ, Thôi Trọng Ung lại đang bận dưới bếp, Thôi Giao liền lại nhờ hắn cùng mình dán câu đối.
Phù Diễm nhìn ra con ngõ, nhà nhà đều có người đang dán câu đối, đa số là phu thê cùng làm. Thôi Giao đứng bên cạnh hắn, họ cũng đã bái đường thành thân, cũng là phu thê, câu đối này quả thực nên để họ dán.
Hai người cùng nhau dán xong câu đối lại nghe thấy tiếng pháo nổ. Thôi Trọng Ung cũng mua pháo tre. Thôi Giao nhát gan, Thôi Trọng Ung định ra khỏi bếp đốt hộ nàng thì bị nàng nháy mắt ra hiệu, đành phải lui về. Sau đó nghe thấy nàng nịnh nọt Phù Diễm.
"Thiếp không dám đốt pháo, Điện hạ uy nghi hiển hách, cầu Điện hạ giúp thiếp đốt pháo, nhất định có thể xua đuổi hết tà ma bệnh tật."
Nàng ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy sự kính mộ, có lẽ trong lòng nàng, Phù Diễm chính là vị thần mà nàng ngưỡng mộ nhất.
Khuôn mặt sắc lạnh của Phù Diễm cũng không khỏi dịu đi, cầm lấy pháo tre đốt trong sân. Lập tức nghe thấy tiếng nổ lách tách, Thôi Giao bịt tai rúc sau lưng hắn, bị hắn một tay kẹp nách đưa ra hành lang đứng. Trong sân lập tức vang lên tiếng cười khúc khích của Thôi Giao, sau đó bị Phù Diễm véo má một cái.
Thôi Trọng Ung từ dưới bếp ló đầu ra, kinh ngạc không thôi. Sao hắn lại cảm thấy Nha Nha đang dùng lời ngon ngọt sai khiến Thái tử, mà Thái tử còn vui vẻ làm theo, không hề tức giận chút nào!
Thái tử chắc là thích Nha Nha thật rồi.
Nếu hắn biết Nha Nha vì trốn tránh hắn mà rời khỏi Trường An, liệu có tức giận đến mức giết người không?
[Hết chương]
Đề xuất Cổ Đại: Thần Y Đích Nữ Lộ Thân Phận, Phụ Thân Đêm Đó Vội Mua Quan Tài
[Pháo Hôi]
Hay ạ