Pháo trúc trong sân đã đốt hết, bụi bay tứ tung. Thôi Giao phủi quần áo, chỉ vào lớp bụi bám trên người Phù Diễm, nói: “Điện hạ cũng có ngày rơi xuống trần gian nhỉ.”
Nàng cười, cầm khăn tay phủi bụi khắp người chàng.
Nàng xoay quanh người Phù Diễm. Dù mặc váy bông dày cũng không che giấu được thân hình mảnh mai yêu kiều. Đôi môi son mỉm cười, bàn tay trắng ngọc chu đáo vuốt phẳng vạt áo, tay áo, thắt lưng, tua rua của chàng, ngay cả gấu áo cũng không bỏ sót.
Phù Diễm nhìn nàng, thấy nàng giống hệt một tiểu phụ nhân hiền thục, một lòng vì phu quân, trong lòng trong mắt chỉ có phu quân.
Trong cái sân nhỏ tồi tàn này, không còn những lễ nghi phiền phức của Đông Cung, cũng chẳng cần lo lắng miệng lưỡi thế gian, càng không phải bận tâm đến những nữ nhân sẽ bước vào Đông Cung trong tương lai.
Họ như một đôi vợ chồng dân thường bình dị nhất, lời nói cử chỉ đều tình cảm sâu đậm, tương kính như tân.
Khoảnh khắc này, Phù Diễm thoáng nghĩ, nếu hắn không làm Thái tử mà chỉ là một thường dân, có lẽ Thôi Giao thật sự có thể làm thê tử của hắn.
Hắn nghĩ nếu có một tiểu thê tử như Thôi Giao, trong nhà nhất định sẽ ngăn nắp, tiếng cười không ngớt. Sẽ không giống như chốn thâm cung lạnh lẽo kia, nơi hắn chẳng thấy ai cười thật lòng với mình, cũng chẳng thấy ai một lòng hướng về mình. Ai ai cũng đeo mặt nạ, đeo quá lâu đến mức quên cả cách tháo xuống.
Nên Thôi Giao mới đáng quý biết bao.
Nhưng Thôi Giao không thể làm chính thê của hắn. Việc tuyển chọn Thái tử phi của Đông Cung xưa nay đều chọn tiểu thư thế gia vọng tộc để có thể phò trợ Thái tử nơi triều đình.
Thôi Giao không đủ tư cách ngồi vào vị trí đó.
Nhưng cũng chẳng sao, trước tiên nàng cứ làm Thừa huy của hắn. Nếu huynh trưởng nàng có thể đỗ Tiến sĩ trong kỳ thi Xuân, hắn sẽ nâng vị trí của nàng lên. Tuy không thể làm Thái tử phi, nhưng Lương đệ thì có thể. Họ đã bái thiên địa, vào động phòng, là phu thê được trời đất tổ tiên chứng giám.
Tuy danh phận có chút thiệt thòi, nhưng trong lòng hắn chỉ nhận nàng là thê tử của mình.
Thôi Giao nhẹ nhàng hỏi: “Điện hạ có mang thuốc tránh thai cho thiếp không?”
Thực ra nàng cũng có thể tìm thầy lang mua thuốc, nhưng dân gian đa số là phương thuốc truyền miệng, y thuật thầy lang chưa chắc đã tinh thông, thuốc kê ra không biết có hại sức khỏe hay không. Trước đây ở nhà họ Thôi, nàng từng nghe hạ nhân nói, để phòng ngừa thị thiếp của Thôi đại lang mang thai, họ đều bắt uống thuốc tránh thai. Thuốc đó do thầy lang kê, dược tính rất mạnh, thị thiếp uống xong không thể sinh con được nữa, còn mắc đủ thứ bệnh tật.
Thôi Giao quyết không lấy thân thể mình ra đánh cược. Có Phù Diễm ở đây, đương nhiên phải để Phù Diễm lo liệu. Y sư Đông Cung đều là cao thủ, thuốc tránh thai họ kê mới không hại thân thể nàng. Cho dù đã qua một ngày, nàng vẫn muốn uống cho yên tâm.
Phù Diễm ngập ngừng, rồi thản nhiên nói: “Cô quên mất chuyện này rồi.”
Hắn còn mặt mũi mà nói quên sao? Rõ ràng đêm đó nói còn hay hơn hát, nào là đợi cưới Thái tử phi xong sẽ để nàng sinh một đôi nam nữ, chẳng phải ý là muốn mang thuốc tránh thai cho nàng sao? Mặc quần vào là quên ngay! Hắn đường đường là Thái tử, lời nói nặng tựa ngàn cân mà cũng nuốt lời, thật là gian xảo!
Thôi Giao lại không thể chỉ vào mũi hắn mà mắng, đành phải giả vờ cười như không có gì: “Vậy lần sau Điện hạ đến, nhớ mang thuốc tránh thai cho thiếp nhé.”
Phù Diễm gật đầu. Nàng liền cầm chổi đi quét sạch đống vụn xác pháo trên đất.
Bữa trưa ăn bánh canh bột thác, chỉ ăn qua loa, quan trọng nhất là bữa cơm tất niên.
Bên ngoài lại náo nhiệt hẳn lên, đâu đâu cũng thổi sáo đánh trống trừ tà. Thôi Giao chạy vào bếp gọi Thôi Trọng Ung, lại gọi Phù Diễm ra khiêng giá trống. Loại lễ trừ tà này trong cung còn long trọng hơn, mỗi năm cuối năm trong cung đều tổ chức Đại lễ trừ tà, có người chuyên múa điệu trừ tà, ý là xua đuổi ma bệnh, cầu mong năm sau thuận lợi an khang.
Nhưng lễ trừ tà thường tổ chức vào đêm giao thừa, dân gian lại khác trong cung, ban ngày đã bắt đầu trừ tà rồi.
Thôi Giao nhét dùi trống gỗ vào tay Phù Diễm, nói: “Điện hạ đánh trống đi, có Điện hạ trấn giữ, chắc chắn sẽ đuổi hết bệnh tật. A huynh thổi sáo nhé, muội vào bếp xem lửa đây.”
Nàng tung tăng chạy đi.
Phù Diễm muốn mắng một câu hoang đường. Hắn đường đường là Thái tử, sao có thể làm cái nghề nhạc công này? Nhưng trong sân này chẳng có ai, ngày Tết tốt lành, thả lỏng một chút cũng không sao.
Đứng bên cạnh hắn, Thôi Trọng Ung im lặng không nói lời nào.
Phù Diễm thấy hắn tay đút trong tay áo, sáo trúc cài bên hông. Nếu không để ý đến vẻ nghèo túng, thì hắn cũng là một lang quân tuấn tú như ngọc. Phù Diễm đối với vị huynh trưởng này của Thôi Giao có chút coi thường. Thư sinh xưa nay vốn nhu nhược, hắn ngay cả bản thân cũng không lo xong, càng khó lo cho Thôi Giao. Nhưng dù sao hắn cũng là huynh trưởng của nàng, theo tục lệ dân gian cũng được coi là anh vợ① của Phù Diễm. Phù Diễm bây giờ đã có ý định nâng vị thế cho Thôi Giao, thì cũng phải nâng đỡ ông anh vợ này một chút.
Nhưng Phù Diễm cũng sẽ không lạm dụng chức quyền. Nếu anh vợ này là kẻ vô dụng, bụng rỗng tuếch, thì quyết không thể cho vào triều đình. Vị trí của Thôi Giao cũng chỉ có thể đợi nàng sinh con, hắn sẽ lại xin phong tấn thăng. Tuy có trắc trở, nhưng chắc cũng không khác biệt nhiều.
Phù Diễm liền đánh trống. Tiếng trống dồn dập, khí thế như cầu vồng. Thôi Giao từ trong bếp ló đầu ra, thấy Thôi Trọng Ung cũng từ từ cầm sáo lên thổi. Tiếng sáo du dương hòa cùng tiếng trống vang dội, át đi những âm thanh hỗn loạn bên ngoài. Một lúc sau, tất cả đều dừng lại, chỉ có tiếng nhạc trong sân này vượt qua tường vách, vang xa khiến người ta say mê.
Phù Diễm đánh trống xong, Thôi Giao gọi: “Điện hạ mau giúp thiếp khiêng bàn ra ngoài, thiếp làm món thịt cừu hầm hoàng kỳ cho chàng.”
Phù Diễm ném dùi trống lên mặt trống, vào bếp giúp Thôi Giao khiêng bàn. Thôi Giao bưng một chậu thịt cừu ra, lén nhìn Thôi Trọng Ung. Thôi Trọng Ung mặt buồn bã khiêng trống cất đi.
Có Phù Diễm ở đây, cái Tết năm nay của hắn chẳng vui vẻ gì.
Thôi Giao cũng hết cách, Phù Diễm lì lợm không chịu đi. Vốn tưởng hắn sẽ bị giữ lại trong cung, ai ngờ Hoàng đế lại tái phát bệnh phong thấp. Tính tình Hoàng đế nàng đã từng chứng kiến, ông ta không thoải mái thì người khác cũng đừng hòng thoải mái. Trong cung còn muốn đón năm mới sao? E rằng có chuyện vui mừng làm ông ta chướng mắt, lại bị phạt cũng nên.
Vừa rồi Thôi Giao cố ý để họ hợp tấu là mong Phù Diễm có thể nói chuyện với Thôi Trọng Ung vài câu, phát hiện ra tài năng của huynh ấy. Không mong Phù Diễm sẽ đề bạt ngay, nhưng ít nhất cũng phải để hắn có lòng quý trọng nhân tài.
Tiếc cho tấm lòng của nàng, hai người này vẫn như nước với lửa.
Thôi Trọng Ung quay vào bếp, thấy Phù Diễm ngồi bên cạnh Thôi Giao. Thôi Giao tay chân thoăn thoắt, bận rộn xoay vòng, miệng còn chỉ huy Phù Diễm làm gói gia vị. Phù Diễm mặt đen sì nhét hoàng kỳ, hoa tiêu, quế bì vào túi vải, nhét đầy ắp, lại bị Thôi Giao càm ràm cái này nhiều cái kia ít. Thấy mặt Phù Diễm ngày càng đen, Thôi Trọng Ung chỉ sợ hắn nổi giận, vội đi qua định nhận lấy gói gia vị trong tay hắn, nói: “Điện hạ vất vả rồi, để bộc làm cho.”
Thôi Giao biết huynh ấy không thật lòng muốn làm thay Phù Diễm, chỉ là sợ nàng bị Phù Diễm trách mắng. Huynh ấy lo lắng thái quá rồi, Phù Diễm rõ ràng là cam tâm tình nguyện. Việc hắn không muốn làm, chẳng ai ép được.
Quả nhiên sắc mặt Phù Diễm càng khó coi, không đưa gói gia vị cho hắn mà nói: “Cô không mệt. Ngươi đã rảnh rỗi như vậy thì làm một bài thơ về không khí Tết cho Cô nghe xem.”
Là muốn khảo nghiệm học vấn của Thôi Trọng Ung.
Thôi Giao trong lòng đập thình thịch. Thơ từ là sở trường của Thôi Trọng Ung, điều này không làm khó được huynh ấy.
Thôi Trọng Ung sững lại một chút, rồi ngâm:
“Đồng long khán khước tống xuân lai, mạc tích điên cuồng tửu bách bôi②...”
Phù Diễm nói một tiếng "Thôi", hắn liền dừng lại. Đây là hắn tùy tiện nghĩ ra, mang theo niềm vui năm mới, nhưng lại có vẻ vô cùng nhạt nhẽo.
Tầm thường, giống như gân gà, ăn thì vô vị, bỏ thì tiếc.
Thơ văn như vậy, trong Sùng Văn quán của hắn, bất kỳ thực khách nào cũng có thể làm ra được. Có thể thấy ông anh vợ này tài năng chỉ ở mức thường thường, không thể trọng dụng.
Thôi Giao thấy ánh mắt Phù Diễm lộ vẻ khinh thường, nàng mím môi, lo lắng Thôi Trọng Ung lại làm hắn phật ý. Vừa định chuyển chủ đề thì ngoài cửa có tiếng gõ.
Họ ở đây cũng không nói cho ai biết, nhưng nếu Phù Diễm có thể tìm được đến đây thì tự nhiên cũng sẽ có người khác tìm được.
Thôi Trọng Ung đang định ra mở cửa thì Phù Diễm đã đứng dậy.
Thôi Giao biết người đến có lẽ là người của Đông Cung, Phù Diễm phải đi rồi.
Thôi Giao vội vàng dặn dò: “Điện hạ đừng quên mang thuốc cho thiếp nhé.”
Phù Diễm liếc nhìn nàng, rồi tự mình ra cửa.
Thôi Trọng Ung đóng cửa lại.
Thôi Giao mới thở dài: “Cơ hội tốt như vậy, a huynh nên đưa ra những bài thơ hay để đối đáp chứ.”
Thôi Trọng Ung buộc chặt gói gia vị, cười với nàng: “Nha Nha, ta không muốn dùng máu thịt của muội để đổi lấy tiền đồ của mình. Không dựa vào Thái tử, ta cũng có thể tự mình nổi bật.”
Hắn đứng dậy đi vào bếp.
Thôi Giao vừa buồn vừa cảm thấy phấn chấn. Xem ra Thôi Trọng Ung rất tự tin vào kỳ thi Xuân năm sau, như vậy nàng cũng bớt lo lắng. Dựa vào Phù Diễm cũng chưa chắc đã tốt. Hoàng đế thiên vị Vương quý phi và Tương vương, chưa chắc Phù Diễm đã có thể thuận lợi lên ngôi. Tương lai nếu có biến, những vị quan thẳng thắn như Thôi Trọng Ung tự mình bước vào quan trường mới có thể bảo toàn bản thân.
--
Sau khi Phù Diễm ra ngoài liền chạy về Đông Cung. Thiên Ngưu vệ tìm hắn báo cáo giữa đường rằng Lục Như Ý bái kiến Hoàng hậu xong đã về. Hoàng hậu lại phái người đến Đông Cung gọi hắn sang Bồng Lai Điện đón năm mới. Lục Như Ý không ở đó, hắn không có cớ từ chối, đành phải quay về.
Phù Diễm vào Đông Cung, thay lại thường phục Thái tử rồi tức tốc đến Bồng Lai Điện.
Đến Bồng Lai Điện lúc hoàng hôn. Đang dịp năm mới, Bồng Lai Điện cũng tràn ngập không khí Tết, các cửa cung đều dán chữ Phúc, hạ bộc cũng thay quần áo mới. Nhưng Phù Diễm đi dọc đường lại cảm thấy không bằng sự náo nhiệt trong tiểu viện của Thôi Giao.
Phù Diễm vào điện, Hoàng hậu vội bảo hắn ngồi xuống.
Năm nay không cần phải xoay quanh Hoàng đế, tuy nói thiếu náo nhiệt, nhưng ba mẹ con họ cũng hiếm khi có một cái Tết yên tĩnh bên nhau.
Phù Diễm và Đại công chúa ngồi hai bên Hoàng hậu. Không bày biện bàn tiệc cầu kỳ, đồ ăn đều đặt chung trên một bàn. Hoàng hậu tự tay múc cho hai chị em mỗi người một bát canh thịt cừu, nói: “Đây là thịt cừu hầm hoàng kỳ, ta đặc biệt dặn Ngự thiện phòng làm đậm đà hơn, các con ăn thử xem.”
Phù Diễm nghĩ đến lúc đi, Thôi Giao cũng nói muốn làm thịt cừu hoàng kỳ cho hắn. Gói gia vị là do hắn tự tay làm, vậy mà lại không được ăn, ngược lại về Bồng Lai Điện lại được ăn món này.
Hắn nếm thử một ngụm canh. Cũng giống như những món ngon vật lạ khác trong cung, ngon thì có ngon, chỉ là ăn quen rồi nên chẳng thấy gì mới lạ. Đại công chúa khen ngon, hắn cũng phụ họa theo.
Hoàng hậu mặt mày rạng rỡ nhìn họ: “Nhiều năm rồi không ngồi cùng nhau đón năm mới. Năm nay nếu không phải Bệ hạ tái phát bệnh phong thấp thì cũng không có được khoảnh khắc này.”
Hoàng hậu không lo lắng bệnh tình của Hoàng đế, nhưng Đại công chúa lại lo. Hoàng đế rất sủng ái nàng, nàng nói với Hoàng hậu: “A nương, con muốn mang một ít canh thịt cừu hoàng kỳ này cho A da. Ngài uống canh này, biết đâu sẽ đỡ hơn.”
Hoàng hậu không vui nói: “Còn cần con mang canh đến sao? Vương quý phi hầu hạ tận tình, ngài muốn uống canh gì mà chẳng có. Con đừng lo chuyện bao đồng.”
Đại công chúa liền im lặng.
Hoàng hậu lại quay sang Phù Diễm, nói: “Tam lang, chuyện con đề cập hôm trước, ta đã nói với Bệ hạ rồi. Ý của Bệ hạ là đợi qua năm mới hãy tiến hành tấn phong. Bây giờ đang dịp Tết nhất, chuyện này cũng không vội.”
Đại công chúa cúi đầu ăn. Trước khi Phù Diễm đến, Hoàng hậu đã dặn nàng ít lời. Hoàng hậu chưa hề nói với Hoàng đế chuyện Phù Diễm muốn nạp Thôi Giao làm Thừa huy, bây giờ bà đang lừa Phù Diễm.
Đại công chúa thực ra khá thích Thôi Giao, nhưng như Hoàng hậu nói, Thôi Giao đã làm Phù Diễm động lòng, điều này là cấm kỵ. Phù Diễm tương lai sẽ làm Hoàng đế, sao có thể bị một tiểu nương tử làm rối loạn tâm trí.
Phù Diễm khẽ gật đầu. Thôi Giao đang ở trong tiểu viện đợi hắn, hắn cũng không vội.
Hoàng hậu cười nói: “Năm đó ta bằng tuổi Tam lang, dưới gối đã có Huệ Nô và Nhị lang rồi.”
Bà nhắc đến Nhị lang, không khỏi đau lòng. Nhị lang sinh thiếu tháng đã mất, nếu còn sống, e rằng cũng đã cưới vợ sinh con.
Bà kìm nén nỗi buồn, tiếp tục cười: “Hai chị em các con đều chưa thành gia thất, thật khiến ta lo lắng.”
Đại công chúa múc cho bà món tôm nướng, cười nói: “A nương cũng ăn đi. Con đã ly hôn rồi, thành gia lại sợ gặp phải một Trịnh Hiếu Nhiêu nữa.”
Hoàng hậu chỉ vào Phù Diễm: “Có Tam lang ở đây, Phò mã của con nó sẽ không nhìn nhầm đâu.”
Bà nói với Phù Diễm: “Tam lang, con làm việc ở Môn Hạ tỉnh, sau kỳ thi Xuân năm tới, con giúp Huệ Nô để ý xem xét, chọn cho nó một Phò mã hợp ý. Cần người phẩm hạnh cao quý, tuyệt đối không được có thói trăng hoa.”
Phù Diễm đáp vâng.
Đại công chúa hai má đỏ bừng, đứng dậy nói: “Con đi mang một ít canh thịt cừu hoàng kỳ cho A da, A nương và Tam lang ăn trước đi.”
Hoàng hậu không ngăn cản nữa, chỉ bảo người múc một nồi canh mới cho Đại công chúa mang đi.
Trong điện chỉ còn lại hai mẹ con.
Hoàng hậu mới hỏi Phù Diễm: “Qua năm mới con sẽ hai mươi mốt tuổi. Các đại thần trong triều đều đang để ý đến chuyện nội cung của con. Vẫn là nên sớm định Thái tử phi mới có thể khiến họ hoàn toàn yên tâm.”
Phù Diễm hơi trầm mày. Thái tử phi quả thực phải định. Hắn hỏi: “Mẫu hậu có người nào ưng ý không?”
Hoàng hậu bảo người mang tranh chân dung các tiểu thư quý tộc đến, chọn ra ba người cho hắn xem. Đều là con gái của các trọng thần trong triều, trông đều đoan trang đại khí, có chút giống với khí chất của Lục Như Ý.
Thái tử phi là mẫu nghi thiên hạ trong tương lai, người được chọn đều phải là những nữ lang ổn trọng có thể gánh vác việc lớn. Nếu Lục Như Ý không xen vào chuyện Thôi Giao ra cung, nàng ta rất thích hợp làm Thái tử phi. Mấy người này trông cũng được, nhưng phải do hắn tự mình gặp mặt, tra xét gia thế bối cảnh mới có thể quyết định.
Hoàng hậu nói: “Sau năm mới vào ngày Nhân nhật, các mệnh phụ vào cung bái kiến, mẫu thân của họ sẽ đưa người đến, con xem qua nhé?”
Phù Diễm gật đầu ưng thuận.
Một lúc sau, Đại công chúa mặt mày cau có quay về. Hoàng hậu hỏi gặp chuyện gì, nàng nói: “Canh thịt cừu hoàng kỳ con mang đến, A da không uống, nói đau đầu không uống được, bảo Vương quý phi uống!”
Đúng là tự chuốc lấy bực mình.
Hoàng hậu cười mỉa mai: “Bệ hạ càng già càng hồ đồ, canh con mang đến lại cho tiện phụ kia uống. Bệ hạ đây là sớm đã quên hết chuyện trước đây rồi.”
Nhưng bà cũng chẳng thèm vì chuyện nhỏ này mà đến Tử Thần Điện gây sự. Bà bảo người làm một chung chích lư nữa, rắc thật nhiều hoa tiêu vào, rồi mang đến Tử Thần Điện.
Vương quý phi thân thể kiều quý, không ăn được hoa tiêu, vừa chạm vào là toàn thân nổi mẩn.
Người trong cung đều biết điều kiêng kỵ của Vương quý phi. Chung chích lư này nếu Hoàng đế lại để Vương quý phi ăn, thì đó là ả ta đáng đời chịu khổ.
Bữa cơm tất niên này ăn sớm, ăn xong trời vẫn chưa tối hẳn. Đại công chúa ra ngoài xem người ta đốt pháo hoa. Phù Diễm cũng muốn cáo từ. Hoàng hậu vốn định giữ hắn ở Bồng Lai Điện đón giao thừa, nhưng giữa mẹ con cũng không có nhiều chuyện để nói. Phù Diễm còn phải đến Bắc Nha một chuyến. Dịp năm mới trong cung nhiều pháo hoa, hắn phải đi kiểm tra cấm quân, chỉ sợ họ lười biếng lơ là, để xảy ra hỏa hoạn trong cung thì lại sinh chuyện.
Hoàng hậu bảo hắn đợi, rồi ra lệnh cho trung quan gọi một cung nữ vào. Cung nữ đó thân hình rất đẹp, khuôn mặt nhu mì kiều diễm, đôi mắt long lanh nhìn người khiến ai nấy đều sinh tình.
Nàng ta và Thôi Giao có ít nhất sáu phần giống nhau, đặc biệt là đôi mắt hàm tình, chỉ là thiếu đi sự lạn mạn thuần khiết độc đáo của Thôi Giao.
“Nó là Thiền Nương. Thôi Giao chưa được sắc phong, tạm thời không thể về Đông Cung. Bên cạnh con luôn cần có người hầu hạ, trước tiên để nó theo con đi, nếu không thích thì trả về.” Hoàng hậu ôn hòa nói.
Bên cạnh Thái tử sao có thể không có thị thiếp? Triều đại nào Thái tử cũng có rất nhiều thị thiếp, Phù Diễm đã là ngoại lệ rồi. Nếu không có Phó mẫu làm tổn thương hắn, thì ngay sau khi hắn mười lăm tuổi, Đế Hậu đã ban thị thiếp cho hắn rồi.
Nên việc Hoàng hậu bảo hắn đưa người về là rất bình thường.
Phù Diễm liền đưa Thiền Nương rời đi.
Hoàng hậu cười nhìn họ đi ra. Khắp cung thượng hạ, bà tìm rất lâu mới thấy một cung nữ trông giống Thôi Giao, lại qua dạy dỗ kỹ càng, những chiêu trò dỗ người của Thôi Giao ả đều đã học được. Chỉ đợi ả chiếm được lòng Phù Diễm, Thôi Giao cũng không còn cơ hội về Đông Cung nữa. Qua năm mới lại nói với Hoàng đế một tiếng, phong hai Lương viện xinh đẹp hiền lành, Đông Cung từ đó có thể yên ổn.
Còn Thôi Giao cũng không gây ra được sóng gió gì. Đợi tra ra huynh trưởng của nàng rốt cuộc là ai, có khi còn có thể luận tội cũng nên.
--
Phù Diễm đưa Thiền Nương về Đông Cung. Gia lệnh thấy tiểu nương tử giống Thôi Giao này, trong lòng đã hiểu, vội hỏi Phù Diễm: “Điện hạ, Thiền Nương có phải được sắp xếp ở phòng bên không?”
Phòng bên là nơi Thôi Giao từng ở, sau khi nàng đi thì bỏ trống. Cho dù có người ở vào cũng không sao, sau này Thôi Giao về Đông Cung đã là Thừa huy, tự có chủ viện riêng, phòng bên này có hay không cũng chẳng quan trọng.
Phù Diễm đồng ý. Sau đó Thiền Nương được sắp xếp vào phòng bên. Ở đó còn có Nam Tinh và các nữ sử khác, thấy nữ lang giống Thôi Giao này đều cảm thấy chạnh lòng thay cho Thôi Giao. Thôi Giao mới đi chưa được mấy ngày, Thái tử đã tìm niềm vui mới, còn cho ở ngay trong chỗ cũ của nàng. Trách không được Thôi Giao muốn đi, Thái tử quả thực bạc tình bạc nghĩa.
Phù Diễm đến Bắc Nha một chuyến, về Đông Cung trời đã tối mịt. Hắn vào Mẫn Trai, lật xem mấy bản tấu sớ Binh bộ trình lên, cầm bút phê duyệt.
Lúc này, cửa Mẫn Trai mở ra, một làn hương thơm thoảng vào. Có người bước nhẹ đến, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh hắn.
Người vừa ngồi xuống, Phù Diễm đã cảnh giác quay đầu lại, sững sờ nhìn khuôn mặt giống Thôi Giao trước mặt.
Thiền Nương đó đã được chỉ điểm, hai mắt mềm như nước, nũng nịu nói: “Đêm khuya cô đơn, thiếp đến bầu bạn với Điện hạ.”
Nàng thấy Phù Diễm nhìn chằm chằm vào mình, tuy mày có vẻ âm u nhưng cũng là mỹ lang quân hiếm thấy. Nàng đến đây đã được Hoàng hậu chỉ thị, nhất định phải khiến Thái tử yêu thích. Nàng đã học ngôn hành cử chỉ nhiều ngày, trong lòng rất hiểu, nàng đang học theo người mà Thái tử yêu thương. Nếu có thể mượn điều này để được sủng ái, đứng vững ở Đông Cung, tương lai sinh một mụn con, thì nàng không cần phải quay về làm cung nữ thấp hèn nữa.
Nàng quả thực rất giống Thôi Giao, ngay cả giọng nói cũng giống. Phù Diễm có một thoáng hoảng hốt, tưởng Thôi Giao đến. Nhưng trên người Thôi Giao không có mùi hương nồng nặc như vậy. Thôi Giao quấn quýt hắn là tự nhiên phát ra từ trong lòng, còn ả này có vẻ quá cố ý.
Nàng nửa lộ vẻ e thẹn, nhớ đến những câu thơ mà Phó mẫu dạy nàng dùng để tán tỉnh.
“Ngũ canh chung lậu dục tương thôi, tứ khí thôi thiên vãng phục hồi.
Trướng lý tàn đăng tài khứ diễm, lô trung hương khí tẫn thành hôi.
Tiệm khán xuân bức phù dung chẩm, đốn giác hàn tiêu trúc diệp bôi③...”
Vừa đọc vừa định khoác tay lên vai hắn.
Chưa chạm vào người đã bị Phù Diễm một tay đẩy ra. Hắn đột nhiên lạnh lùng quát: “Đông Thi bắt chước, cũng xứng ở trước mặt Cô khoe khoang sao!”
Hắn gọi người vào.
Gia lệnh vội vàng chạy vào, run rẩy nói: “Điện... Điện hạ có gì phân phó?”
Phù Diễm ném bút trong tay xuống bàn: “Ai cho phép ả ta vào?”
Gia lệnh lí nhí nói: “Trước đây khi Thôi Chưởng thư còn ở đây, cũng là giờ này đến Mẫn Trai hầu hạ Điện hạ. Bộc tưởng... bộc tưởng Điện hạ cho phép vị tiểu nương tử này ở phòng bên, cũng là để thay Thôi Chưởng thư trực...”
Phù Diễm rất bực, không muốn nhìn Thiền Nương đang quỳ trên đất nữa, nói: “Đưa ả ta về Bồng Lai Điện.”
Gia lệnh vâng dạ liên tục, Thiền Nương trên đất khóc không ngừng.
Phù Diễm đột nhiên nổi giận: “Còn không đưa đi? Gia lệnh này ngươi cũng không cần làm nữa. Vừa hay ngươi cũng đã có tuổi, Cô cho phép ngươi mãn hạn về hưu!”
Gia lệnh thấy hắn nổi giận thì sợ mất mật, vội gọi hai nữ sử vào kéo Thiền Nương dậy dìu đi, đưa về Bồng Lai Điện ngay trong đêm. Hoàng hậu tức đến mức muốn gọi Phù Diễm đến mắng một trận, nhưng lại nghĩ đến lúc hắn đi mình đã nói "không thích thì đưa về", thật là tự mình làm khó mình, cơn tức này chỉ có thể tự mình nuốt xuống.
--
Ở Đông Cung, Phù Diễm tức giận khó nguôi, ra lệnh cho người dọn dẹp Mẫn Trai từ trong ra ngoài. Hắn quay đầu thay một bộ quần áo định ra cung. Trước khi đi, bảo Gia lệnh đến Dược Tàng cục kê thêm mấy thang thuốc tránh thai. Gia lệnh không dám không theo, lấy thuốc đến liền bị hắn mang hết ra khỏi cung.
Gia lệnh mặt mày sầu não. Đêm giao thừa này lẽ ra phải đón giao thừa, Thái tử cũng không muốn ở trong cung. Hoàng hậu lại đi một nước cờ sai. Thái tử và Thôi Giao đang như keo sơn, bà đưa đến một tiểu nương tử tương tự nhưng lại không bằng Thôi Giao, chẳng phải là chọc giận Thái tử sao? Hoàng hậu lúc này nên án binh bất động, để Thái tử đón Thôi Giao về cung. Chỉ cần Thái tử thỏa mãn, Thôi Giao thực ra không quan trọng như vậy. Hoàng hậu càng ra chiêu dở, Thái tử càng yêu thương Thôi Giao. Đợi đến khi yêu đến tận xương tủy thì đã hối hận không kịp.
--
Đêm giao thừa, Thôi Giao và Thôi Trọng Ung ăn xong bữa cơm tất niên, ngồi dưới hiên nhà trò chuyện, cùng nhau đón năm mới. Đây là cái Tết đầu tiên hai huynh muội họ đón một mình, yên tĩnh an lành, có cảm giác thanh thản như vừa trải qua kiếp nạn, ngỡ như cách thế. Những khổ nạn từng chịu ở nhà họ Thôi không còn nữa, họ cuối cùng cũng có thể bình an đón năm mới.
Thôi Trọng Ung mua mấy cây pháo hoa nhỏ, Thôi Giao đốt chơi trong sân. Pháo hoa rực rỡ trên bầu trời đêm, nhưng không đẹp được bao lâu đã tắt. Hôm nay trời cũng không đẹp, còn có tuyết rơi.
Thôi Trọng Ung vào nhà lấy tấm nỉ định che gió tuyết trên hiên. Vừa bước ra lại thấy dưới hiên Thôi Giao đã bị Thái tử ôm lấy. Thôi Giao đang thủ thỉ với hắn, không biết nói gì mà ngay cả khuôn mặt lạnh lùng của Thái tử cũng lộ ra chút ý cười.
Thôi Trọng Ung siết chặt năm ngón tay, cuối cùng lùi vào trong nhà, nhường lại hiên nhà cho họ.
Phù Diễm là trèo tường vào, dọa Thôi Giao tưởng có trộm. Kết quả hắn vào liền bước nhanh đến, ngang ngược ôm lấy nàng. A huynh nàng ở trong nhà, nếu thấy họ như vậy nhất định lại khó chịu.
Thôi Giao bảo hắn buông tay, hắn không buông. Sau đó nàng mềm giọng bảo hắn ôm mình về phòng, hắn cũng không chịu.
Thôi Giao sau đó mới nhận ra, hắn nhớ nàng. Không phải là muốn ân ái, mà là muốn tìm chút hơi ấm trên người nàng để sưởi ấm trái tim bị tổn thương trong cung cấm.
Thôi Giao khẽ khoác tay hắn, nhỏ giọng hỏi: “Điện hạ cố ý đến cùng thiếp đón giao thừa sao?”
Phù Diễm im lặng.
Thôi Giao dang tay ôm lại hắn, khẽ nói bên tai: “Đêm giao thừa sẽ có Niên thú đến ăn thịt người. Thiếp bảo vệ Điện hạ, quyết không để Niên thú ăn mất Điện hạ đâu.”
Tuyết rơi lả tả trên mặt, trên người họ, lành lạnh.
Phù Diễm nghe nàng kêu lạnh, muốn chế giễu nàng sợ lạnh như vậy sao bảo vệ được hắn. Nhưng cuối cùng hắn ôm nàng vào hiên nhà, họ dựa vào nhau sưởi ấm. Nàng vùi đầu vào lòng hắn, nhỏ giọng gọi "Tam lang". Tiếng gọi làm tan chảy trái tim hắn, khiến hắn nhớ đến bài thơ mà cung nữ kia đọc trong Mẫn Trai.
Bài thơ đó còn hai câu cuối.
Thủ tuế gia gia ứng vị ngọa, tương tư na đắc mộng hồn lai.③
Tương tư của hắn, đều dành cho Thôi Giao.
Trang web này không có quảng cáo pop-up
Đề xuất Hiện Đại: Trả lại bà nội NPD cho bạn trai, cả nhà anh ta hối hận đến phát điên
[Pháo Hôi]
Hay ạ