Thôi Giao và Thôi Trọng Ung kinh ngạc. Căn nhà họ thuê thông với sân trước, Thôi Trọng Ung về đã cài then cửa, chẳng ngờ vẫn có người vào được, càng không ngờ người đến lại là Phù Diễm.
Thôi Giao thấy Phù Diễm nhìn mình chằm chằm, biết chuyện đã bại lộ, trong lòng không khỏi hoảng hốt.
Thôi Trọng Ung không biết mặt Phù Diễm, đặt bát xuống, lên tiếng trước: “Tự ý xông vào nhà dân là phạm pháp, xin vị huynh đài này mau chóng rời đi.”
Thôi Giao kéo tay áo huynh trưởng, lí nhí: “... Là Thái tử.”
Nghe hai chữ Thái tử, Thôi Trọng Ung bật dậy, trong lúc hoảng loạn chẳng biết nên quỳ xuống hành lễ hay đuổi người ra ngoài.
Ánh mắt Phù Diễm dừng lại trên bàn tay trắng nõn của Thôi Giao đang kéo Thôi Trọng Ung. Bàn tay ấy từng níu tay áo hắn, từng mười ngón đan cài với hắn, giờ đây lại kéo y phục gã đàn ông khác một cách tự nhiên như vậy, chẳng còn chút vương vấn nào với hắn.
Phù Diễm bước vào. Căn nhà tồi tàn này còn chẳng bằng chuồng chim trong Đông Cung. Họ rúc trong cái ổ nhỏ bé, ngồi bên chiếc bàn rách nát, ăn những thứ hắn coi là rác rưởi, vậy mà đứng ngoài cửa, hắn lại nghe thấy tiếng cười của họ, nghe thấy nàng được kẻ khác cưng chiều.
Trong lồng ngực hắn, ghen tuông và căm hận đan xen cuộn trào.
Hắn vừa đến gần, Thôi Trọng Ung liền chắn trước mặt Thôi Giao. Dù đối phương là Thái tử, Thôi Trọng Ung cũng quyết không để hắn làm tổn thương nàng nữa.
Phù Diễm liếc nhìn Thôi Trọng Ung. Dù hận đến đâu, hắn cũng phải thừa nhận tên gian phu này có dung mạo khiến phụ nữ xiêu lòng, mày mắt dáng vóc thanh tao như trúc xanh, rõ ràng là thư sinh mà lại làm chuyện quyến rũ phụ nữ đã có chồng!
Thôi Trọng Ung vốn đã cao lớn, nhưng hắn còn cao hơn một cái đầu. Khi hắn nhìn xuống, cả hai đều không khỏi sợ hãi. Đây là kẻ từng ra chiến trường, tay đã nhuốm máu, thư sinh trói gà không chặt như Thôi Trọng Ung sao có thể chống lại.
Phù Diễm cười lạnh: “Ngươi cũng xứng đứng cùng Cô sao? Thấy Cô không quỳ, ngươi có biết mình đã phạm pháp không?”
Mặt Thôi Trọng Ung trắng bệch, còn chưa kịp nghĩ xem có nên quỳ hay không thì Phù Diễm đã đá mạnh vào đầu gối. Đau điếng người, chàng lập tức quỳ rạp xuống.
Phù Diễm rút đao hoàn thủ, kề lưỡi sắc lạnh lên cổ chàng.
Thôi Giao lao tới quỳ xuống, run giọng hỏi: “Điện hạ cớ gì phải động đao?”
Phù Diễm nhếch mép, nụ cười đầy vẻ hung tàn: “Dụ dỗ đào thiếp của Cô, ngươi nói xem hắn có đáng chết không?”
Cố nén nỗi sợ hãi, Thôi Giao lấy tờ xuất cung ngoại điệp trong túi thơm bên người ra, mở rộng cho hắn xem con dấu đỏ chót của Thượng Cung Cục: “Thiếp có giấy tờ của Thượng Cung Cục, là được thả ra theo đúng quy định, không phải đào thiếp như lời Điện hạ nói. Thiếp và Điện hạ đã không còn quan hệ gì, Điện hạ muốn vô cớ giết người sao?”
Hay cho câu “không còn quan hệ gì”.
Nàng chỉ vào tờ giấy đó, coi nó là bùa hộ mệnh cho nàng và tên gian phu kia. Nàng không nhắc một chữ đến gian phu, nhưng câu nào cũng là bao che, câu nào cũng muốn vạch rõ giới hạn với hắn.
Phù Diễm cúi người định cầm tờ điệp thư, nàng hoảng hốt giấu đi, chỉ sợ hắn xé nát. Hắn nheo mắt cười: “Thôi thị, ngươi có biết trước khi bước vào đây, Cô đã nghĩ gì không?”
Thôi Giao không muốn biết. Rời khỏi Đông Cung, nàng đã quyết tâm quên hết mọi thứ ở đó, muốn cùng Thôi Trọng Ung sống lại những ngày tháng yên bình xưa cũ, không muốn nhớ đến con người hắn nữa.
Phù Diễm gằn từng chữ: “Cô muốn lăng trì xử tử đôi gian phu dâm phụ các ngươi.”
Cả Thôi Giao và Thôi Trọng Ung đều sững sờ. Thôi Giao lập tức hiểu ra, chắc chắn Lục Như Ý đã nói nàng có người trong lòng, nên hắn mới giận dữ đến mất kiểm soát, cho rằng nàng lén lút tư thông sau lưng hắn.
Thôi Giao vội vàng giải thích: “Xin Điện hạ đừng vu khống huynh muội chúng thiếp. Đây là a huynh của thiếp, Thôi Trọng Ung. Thiếp từng cầu xin Điện hạ nhận huynh ấy làm thực khách nhưng bị từ chối, sau đó huynh ấy bị nhà họ Thôi hãm hại đuổi đi. Thiếp còn cầu xin Điện hạ viết thư bảo cử, những chuyện này chẳng lẽ Điện hạ đều không nhớ sao?”
Đôi mắt Phù Diễm lạnh băng, không tin lời nàng. Từ khi nàng tự ý rời cung, hắn đã tự nhủ lời nàng nói một chữ cũng không thể tin. Nàng chính là kẻ lừa đảo! Hắn nhất định phải khiến nàng đau khổ!
Phù Diễm vung đao chém về phía cổ Thôi Trọng Ung.
Thôi Giao hét lên thất thanh: “Dù thiếp có ngàn vạn lỗi lầm, thiếp chưa bao giờ nghĩ đến việc làm tổn thương Điện hạ! Điện hạ đã thành thân rồi! Thiếp đi là nguyện vọng của mọi người. Thiếp không đi, chẳng lẽ Điện hạ muốn thiếp chết rục trong cung sao!”
Tay cầm đao của Phù Diễm khựng lại.
Thôi Giao hoảng hốt đẩy Thôi Trọng Ung ra xa lưỡi đao, run giọng bảo: “A huynh, huynh đi lấy thư tiến cử của huyện úy và giải trạng ra cho Điện hạ xem.”
Thôi Trọng Ung còn đang ngơ ngác, bị Thôi Giao đẩy một cái mới bừng tỉnh, vội vàng đứng dậy: “Xin Điện hạ theo bộc đến đây.”
Thôi Giao cẩn thận chạm vào mu bàn tay Phù Diễm, cảm thấy toàn thân hắn căng cứng vì cơn thịnh nộ tột độ. Nếu nàng không kịp thời biện giải, đầu Thôi Trọng Ung lúc này đã lìa khỏi cổ.
Thôi Giao từ dưới đất đứng dậy, mặt trắng bệch cười gượng với hắn: “Xin Điện hạ theo a huynh qua xem. Nếu thiếp có nửa lời giả dối, muốn giết muốn lóc thịt tùy Điện hạ xử trí.”
Trong lòng Phù Diễm giằng xé. Hắn đến để giết gian phu, vốn chẳng muốn nghe nàng giảo biện, nhưng nghe nàng nói tên gian phu này là huynh trưởng, hắn lại có chút dao động.
Thôi Giao mím môi chớp mắt, thăm dò đẩy nhẹ hắn một cái.
Phù Diễm càng thêm dao động, thầm nghĩ đi xem một lần thì có sao. Nếu vẫn là lừa gạt, hắn nhất định sẽ tự tay giết gian phu tại chỗ, đối với Thôi Giao cũng sẽ không mềm lòng nữa!
Phù Diễm hất tay Thôi Giao ra, quay người bước ra khỏi bếp.
Thôi Giao thở phào, trong lòng buồn bã đi theo sau.
Thôi Trọng Ung tìm ra thư tiến cử và giải trạng, mở ra cho Phù Diễm xem. Trên đó đều có con dấu đỏ của huyện úy các châu phủ, không thể làm giả. Họ không lừa hắn, người này quả thực là huynh trưởng của Thôi Giao. Đã là huynh muội thì không thể có gian tình, quả thực là hiểu lầm.
Cơn tức giận bao ngày qua của Phù Diễm đã tiêu tan hơn nửa.
Thấy sắc mặt hắn dịu đi, Thôi Giao ra hiệu cho Thôi Trọng Ung ra ngoài. Nhưng chàng vẫn đứng thẳng tắp trong phòng, không chịu đi, sợ Thái tử đột nhiên nổi giận, không muốn muội muội lại bị bắt nạt.
Thôi Giao đành phải nắm tay Phù Diễm, khẽ kéo hắn, ý bảo đi theo mình.
Phù Diễm đã bớt giận, mặt mày âm u đi theo nàng, lần này không hất tay ra nữa. Hai người đi ra, Thôi Giao đưa hắn vào phòng mình, đóng cửa lại.
Thôi Trọng Ung đứng bên ngoài, không nhìn thấy cũng không nghe thấy động tĩnh bên trong. Chàng ra mở cửa sân, chỉ thấy ngoài ngõ đứng đầy Thiên Ngưu vệ vây kín như nêm. Chàng vội đóng cửa, lo lắng đi đi lại lại trong sân, vẫn không hiểu sao lại bị lộ. Mấy ngày nay chàng ra ngoài rất cẩn thận, chỉ gặp Quách Thủ Sơn ở thư trai nói vài câu.
Chẳng lẽ Quách Thủ Sơn đã theo dõi chàng...
Thật sự có khả năng!
Chàng biết rõ Quách Thủ Sơn không đáng tin mà còn bắt chuyện, giờ hại khổ Nha Nha, đều là lỗi của chàng.
Thôi Trọng Ung hối hận không thôi, nhưng lực bất tòng tâm, chỉ có thể chờ đợi người trong phòng bước ra.
--
Vào phòng rồi, Phù Diễm mới cảm thấy nơi này khác hẳn phòng ngủ đầy sách của Thôi Trọng Ung. Tuy không có mấy món đồ trang trí ra hồn, nhưng trên bàn có hai bình hoa đất nung cắm mấy cành mai tuyết, tô điểm cho căn phòng đơn sơ thêm vài phần màu sắc khuê phòng.
Nơi này không giống Đông Cung mùa đông có lò sưởi ấm áp. Căn phòng lạnh lẽo, Thôi Giao lại sợ lạnh sợ tối, không biết nàng sống ở đây thế nào.
Thôi Giao đưa tay muốn ôm Phù Diễm nhưng bị hắn vô tình tránh đi. Nàng thất vọng buông tay, quay người nghẹn ngào: “Điện hạ vẫn không tin thiếp.”
Phù Diễm vốn định mắng nàng còn mặt mũi nào mà khóc, nhưng khi thấy nước mắt nàng rơi, trông thật đáng thương, vai gầy run rẩy. Rõ ràng làm sai mà còn tủi thân như thể bị ai bắt nạt.
Phù Diễm mặt lạnh tanh để mặc nàng khóc, không hề có ý dỗ dành.
Thôi Giao khóc đến khô cả họng cũng không thấy hắn nói lời mềm mỏng, biết hắn giận vì mình không từ mà biệt. Thấy hắn vẫn lăm lăm thanh đao hoàn thủ, chắc là không còn muốn giết nàng nữa, nàng bèn tìm cách lấy đao đi trước.
Thôi Giao cẩn thận cầm lấy tay hắn, giúp hắn tra đao vào vỏ rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng lại đẩy đẩy kéo kéo hắn ngồi xuống giường, nhỏ giọng nói: “Thiếp nghe nói Điện hạ bị đánh, để thiếp xem vết thương có nặng không.”
Phù Diễm mím môi thành một đường thẳng.
Thôi Giao liền đưa tay cởi y phục của hắn. Tấm lưng rắn chắc lộ ra mấy vết bầm tím do gậy trượng, nhìn mà Thôi Giao cũng muốn nhăn mặt. Hoàng đế ra tay quá ác, con trai ruột mà cũng đánh như vậy, đây là muốn đánh chết người ta mà.
Thôi Giao tìm ra lọ thuốc trị thương bôi lên lưng hắn, rồi dùng ngón tay thon dài vuốt ve bờ vai, mạnh dạn dựa vào lòng hắn. Thấy không bị đẩy ra, nàng liền ngẩng mặt hôn hắn, đưa đầu lưỡi đỏ tươi khẽ gõ vào đôi môi mỏng đang mím chặt. Gõ vài cái, đôi môi ấy hé mở, cuốn lấy đầu lưỡi nhỏ vào trong.
Trong phòng tuy lạnh nhưng cũng không thể dập tắt được ngọn lửa tình cảm bùng lên sau thời gian xa cách. Thôi Giao và hắn trao nhau nụ hôn sâu triền miên. Đến khi bị hắn một tay ôm eo, một tay luồn xuống dưới chân định bế lên giường, Thôi Giao mới dùng chóp mũi cọ vào mặt hắn, khẽ nói: “Ban ngày ban mặt, a huynh ở ngoài sẽ nghe thấy mất.”
Phù Diễm đã được nàng dỗ dành, giọng trầm xuống: “Theo Cô về cung.”
Thôi Giao cười khổ: “Thiếp đã là thân tự do, Điện hạ còn muốn bắt thiếp về, Hoàng hậu điện hạ sẽ không vui đâu.”
Hoàng hậu có vui hay không, Phù Diễm đã chẳng còn quan tâm đến cảm nhận của bà.
Thôi Giao nhẹ giọng: “Quy củ mà Điện hạ thường treo ở miệng, sao đến chỗ thiếp lại không tính? Điện hạ bây giờ đưa thiếp về, bị người có tâm biết được sẽ nói là cường đoạt dân nữ. Nếu có ai dâng sớ tâu lên, thiếp chẳng phải là hại Điện hạ sao.”
Phù Diễm sa sầm mặt mày, ngồi dậy.
Thôi Giao dựa vào thành giường, thấp giọng dỗ dành: “Thiếp ở Trường An cũng không chạy đi đâu được. Điện hạ nếu nhớ thiếp thì đến tìm thiếp không tốt sao? Đông Cung có nhiều người như vậy, ở đây chỉ có mình thiếp.”
Phù Diễm thấy trong mắt nàng tràn đầy tình ý, chợt nghĩ đến việc nàng rời cung, có phải cũng vì hắn sắp cưới Thái tử phi, nàng buồn bã ghen tuông nên mới quyết định bỏ đi.
“Ngươi quá tùy hứng,” hắn rốt cuộc cũng mở miệng.
Thôi Giao biết hắn có ý thỏa hiệp, liền nói: “Thiếp có tùy hứng cũng là cậy vào sự sủng ái của Điện hạ...”
“Nếu Cô không đến tìm ngươi thì sao?” Phù Diễm nhìn chằm chằm vào nàng hỏi.
Nếu hắn không đến tìm nàng, vậy thì tốt quá, nàng sẽ hoàn toàn thoát khỏi hắn. Nhưng bây giờ hắn đã tìm đến nơi, lời này đương nhiên không thể nói ra.
Thôi Giao nhỏ giọng: “Điện hạ không đến tìm thiếp, thiếp giận dỗi sẽ gả cho người khác.”
Phù Diễm đột nhiên nắm chặt vai nàng, hung dữ nói: “Ngươi dám gả cho người khác, cứ thử xem.”
Thôi Giao run rẩy, hốc mắt đỏ hoe: “Lại dọa thiếp.”
Tay Phù Diễm nới lỏng, vuốt ve vai nàng. Nàng cắn môi sà vào lòng hắn, lại nghe hắn nói: “Ngươi không thể ở lại nơi này.”
Mi mắt Thôi Giao khẽ run.
Phù Diễm khẽ bóp má bắt nàng quay lại nhìn mình: “Cô đã từng bàn bạc với Mẫu hậu, đợi Cô cưới Thái tử phi xong sẽ tấn phong ngươi làm Thừa huy.”
Thừa huy ngũ phẩm, hắn quả là hào phóng một lần. Nhưng Thôi Giao cũng chẳng ham hố. A huynh nàng được Lục Lệnh công thưởng thức, Xuân vi năm sau có cơ hội đỗ cao. Chỉ cần a huynh vào quan trường, hai huynh muội họ sẽ có chỗ đứng, hà cớ gì phải bám víu vào hắn? Hắn không chỉ khó hầu hạ mà còn động một chút là muốn giết người. Hôm nay còn sủng ái mà đã đòi chém giết, ngày nào đó thất sủng, cho dù là Thừa huy cũng sẽ mất mạng.
Thôi Giao lí nhí: “Thiếp không dám nhận ân phong này.”
Phù Diễm phán: “Ngươi tạm thời ở đây, đợi Cô giải quyết xong việc trong cung sẽ đón ngươi về. Lúc đó ngươi chính là Thừa huy của Cô.”
Thật là vinh dự lớn lao. Thôi Giao muốn lườm hắn một cái, nhưng tình hình hiện tại địch mạnh ta yếu, chỉ có thể ẩn nhẫn. Ít nhất không bị hắn bắt về cung ngay lập tức, chỉ cần ở ngoài cung là sẽ có cơ hội trốn thoát.
Thôi Giao im lặng.
Phù Diễm liền cho rằng vị trí Thừa huy đã an ủi được nàng. Làm thị thiếp cho hắn hơn nửa năm, chắc chắn trong lòng nàng có nhiều uất ức không thể giãi bày, chỉ có thể chôn chặt trong lòng. Nhưng có vị trí Thừa huy cũng đồng nghĩa với việc tuyên bố cho thiên hạ biết nàng là nữ nhân của Thái tử Đông Cung, vị trí này cũng là chỗ dựa để nàng yên tâm ở lại.
Trước đây hắn định đợi Thái tử phi vào Đông Cung mới đề cập chuyện này. Bây giờ nghĩ lại, thà sớm cho danh phận cũng bớt đi nhiều phiền phức. Từ xưa đến nay cũng không phải không có chuyện Thái tử nạp Lương đệ, Lương viện, Thừa huy trước khi cưới chính thất.
Thôi Giao thẳng lưng, sửa sang lại y phục cho hắn, hỏi: “Điện hạ đã dùng bữa sáng chưa?”
Thường thì sau buổi chầu sớm, trong cung sẽ cung cấp bữa sáng cho các triều thần. Thấy Phù Diễm không lên tiếng, nàng liền biết hắn bãi triều xong chưa kịp ăn uống đã chạy thẳng đến đây.
“Nếu Điện hạ không chê thì ở đây dùng bữa sáng rồi hãy về.”
Thôi Giao vén lại lọn tóc buông lơi, mở cửa cùng hắn ra ngoài. Lần này vẻ mặt hắn đã khôi phục sự bình thản thường ngày.
Thôi Trọng Ung cả người không tự nhiên, mắt cũng không dám nhìn lung tung. Nghe Thôi Giao bảo: “A huynh, Điện hạ chưa dùng bữa sáng, huynh nấu thêm chút bột thác đi.”
Thôi Trọng Ung không nói gì, lẳng lặng vào bếp nhóm lửa.
Chưa đến một khắc, bột thác đã nấu xong.
Thôi Giao và Phù Diễm ngồi trước chiếc bàn nhỏ. Bát bột thác nóng hổi bưng đến tay, mùi thơm kích thích vị giác, hắn mới cầm đũa miễn cưỡng nếm thử, không ngờ hương vị rất khá. Ăn hết một bát bột thác, hắn lại ăn thêm ít đề hồ và cự thắng nô mới no bụng.
Thôi Giao tiễn Phù Diễm ra cửa, vẻ mặt quyến luyến không rời. Phù Diễm đi được vài bước quay đầu lại, thấy nàng vẫn đứng bên cửa nhìn theo, không khỏi nhớ đến những lời khoe khoang của các đại thần có vợ chồng ân ái, nói mỗi lần họ ra ngoài, thê tử đều sẽ đứng ở cửa bịn rịn tiễn đưa.
Phù Diễm nghĩ, có lẽ chính là cảnh tượng như vậy. Nếu ở Đông Cung, Thôi Giao không được phép đi lại tùy tiện, cảnh tượng vọng phu cũng sẽ không có, lại mất đi thú vị. Sau này có thể phá lệ cho nàng đến Gia Đức Môn tiễn hắn đi làm.
Phù Diễm lên ngựa, nhìn nàng lần cuối rồi dẫn Thiên Ngưu vệ rời đi.
Thôi Giao ôm ngực thở phào nhẹ nhõm, nhìn dáo dác xung quanh, không chắc có người ẩn nấp theo dõi hay không liền vội đóng cửa lại.
Quay lại bếp thấy Thôi Trọng Ung đã rửa xong bát đũa, mặt mày sầu não: “Hành tung của chúng ta bây giờ đã bị Điện hạ phát hiện, sau này phải làm thế nào?”
Thôi Giao ngồi xuống ghế, thở dài thườn thượt liên tiếp mấy tiếng: “Thái tử muốn đưa muội về cung, muội tạm thời khuyên được rồi. Nhưng hắn chưa từ bỏ, hắn nói sẽ tấn phong muội làm Thừa huy.”
Thôi Trọng Ung lộ vẻ rối rắm. Trước đây là thị thiếp không danh không phận, bây giờ Thái tử đã mở miệng hứa hẹn danh phận Thừa huy, nhưng chàng cũng chẳng vui nổi. Thái tử có nhiều nữ nhân như vậy, hành sự lại hung ác, giao Thôi Giao vào tay hắn, chàng hoàn toàn không yên tâm. Đã rời khỏi Đông Cung, Thôi Trọng Ung càng muốn tìm cho muội muội một lang quân chu đáo biết yêu thương nàng.
Thôi Giao nhẹ giọng: “Muội vừa nghĩ đến việc phải làm trâu làm ngựa cả đời, bị người ta gọi tới quát lui là đã thấy sợ rồi.”
Thôi Trọng Ung nghiến chặt răng: “Nha Nha, hay là chúng ta rời khỏi Trường An đi.”
Thôi Giao siết chặt ngón tay: “Muội không thể làm lỡ kỳ thi Xuân vi của a huynh. Muội muốn tự mình đi.”
Thôi Trọng Ung buồn bã: “Năm nào cũng có Xuân vi, năm nào cũng có thể thi.”
“Làm dân thường khổ lắm, ở nhà họ Thôi bị bắt nạt còn chưa đủ sao? Nếu a huynh có quan chức, chúng ta sẽ không còn sợ bị ai ức hiếp nữa. Muội ở ngoài trốn vài năm rồi về Trường An, Thái tử cũng chẳng thể nhớ muội lâu đến vậy đâu,” Thôi Giao khuyên giải.
Thôi Trọng Ung vẫn lắc đầu: “Cho dù muội đi rồi, ta cũng chưa chắc đã đỗ cao. Nếu Thái tử ghi hận...”
“Hắn sẽ không ghi hận,” Thôi Giao quả quyết. Nàng rất hiểu Phù Diễm. Sự yêu thích của hắn đối với nàng cũng chẳng khác gì con chim ưng trắng Phi Tướng quân đã chết năm đó. Phi Tướng quân chết rồi, viện chim ưng trong Đông Cung lại nuôi thêm mấy con chim quý khác. Nàng không ở Trường An nữa, hắn cũng sẽ lại nuôi nhiều thị thiếp xinh đẹp.
Tình yêu của Thái tử còn rẻ mạt hơn cỏ dại ven đường, chỉ có kẻ hồ đồ mới đâm đầu vào Đông Cung.
“Sùng Văn quán của Đông Cung thu nạp hiền tài trong thiên hạ. A huynh có tài học, hắn là người yêu tài, sẽ không vì chuyện riêng mà bỏ việc công.”
Hoặc có thể nói, so với nhân tài, nàng chẳng phải vật gì quan trọng, có thể tùy ý đánh giết. Nàng đến nay vẫn nhớ như in vẻ mặt đáng sợ của Phù Diễm khi nói muốn đánh chết nàng.
Thôi Trọng Ung do dự không quyết: “Cha mẹ từng dặn phải chăm sóc muội thật tốt. Huynh muội chúng ta trải qua bao gian khó mới đoàn tụ, ta thực sự không thể để muội một mình phiêu bạt nữa.”
Thôi Giao cười: “Không phải phiêu bạt. Muội muốn đến Ích Châu. A nương là người Ích Châu, muội muốn về quê ngoại. Hộ tịch của chúng ta chẳng phải cũng ở Ích Châu sao?”
Thôi Trọng Ung chấn động. Ích Châu và Trường An cách nhau ngàn dặm, đến đó rồi, tương lai có ngày về lại Trường An hay không cũng chưa biết.
Thôi Trọng Ung đột nhiên ôm mặt.
Thôi Giao biết huynh trưởng đau lòng, nhưng không còn cách nào khác. Nàng ra khỏi Đông Cung vẫn bị Phù Diễm tìm thấy, chứng tỏ nếu ở lại Trường An, kết cục chỉ có thể là về Đông Cung làm Thừa huy, ngày ngày như đi trên băng mỏng. Thái tử phi Đông Cung đã không phải Lục Như Ý, đổi thành người khác, nếu lỡ lời đắc tội, kết cục chỉ có chết.
Nàng không muốn chết. Tất cả những gì nàng làm đều là vì muốn sống một cuộc đời thoải mái, vô lo vô nghĩ. Trường An không dung, thì đi đến nơi dung chứa được mình.
Thôi Giao an ủi: “A huynh đừng buồn, nơi này đã bị Thái tử phát hiện, hắn là người thông minh, không chừng đã phái người theo dõi. Muội muốn rời đi cũng chẳng dễ dàng. Nếu thật sự không đi được, muội sẽ chấp nhận số phận về Đông Cung làm Thừa huy vậy.”
Câu sau là nói đùa.
Thôi Trọng Ung vừa buồn vừa bị nàng chọc cười, thở dài: “Vẫn là ta làm liên lụy muội.”
Thôi Giao lắc đầu.
Thôi Trọng Ung liền kể lại chuyện sáng nay ra ngoài gặp Quách Thủ Sơn.
Thôi Giao ngẫm nghĩ rồi nói: “Vị Quách phu tử đó có lẽ cũng mong muội không ở bên cạnh Thái tử làm thị thiếp.”
Thị thiếp như nàng tuy không danh không phận nhưng cũng có lợi cho Thôi Trọng Ung. Nàng không làm thị thiếp của Thái tử nữa, Thôi Trọng Ung cũng mất chỗ dựa. Xuân vi năm sau, chàng sẽ không còn là mối đe dọa lớn với Quách Thủ Sơn. Lợi hại rõ ràng, kẻ ngốc mới đến Đông Cung vạch trần nàng.
Thôi Trọng Ung cũng hiểu ra khúc mắc trong đó, chợt nhớ đến tờ giấy có nét chữ của mình trong thư trai. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ manh mối nằm ở tờ giấy đó.
Chàng vào phòng lấy tờ giấy ra xem, thấy trên giấy có vết nến, vừa nhìn đã biết viết vào ban đêm. Vậy là giấy rơi ở tiểu viện trước đây, Thái tử tìm đến đó, mới mượn tờ giấy này để dụ chàng ra mặt.
Thôi Trọng Ung tự trách rất lâu. Sự đã đến nước này, nếu Thôi Giao muốn đi một mình, chàng cũng không cản, chỉ sợ nàng đi không thoát.
--
Sau khi Phù Diễm về Đông Cung còn một đống chính sự phải lo. Đến trưa, Bồng Lai Điện có người đến mời hắn qua dùng bữa.
Phù Diễm đến Bồng Lai Điện, trong điện chỉ có một mình Hoàng hậu đang dùng bữa. Bà ra lệnh cho người thêm một đôi đũa.
Phù Diễm ngồi xuống.
Hoàng hậu hỏi: “Tam lang, con tìm được Thôi Giao rồi à?”
Bà có tai mắt ở Đông Cung, chút động tĩnh nhỏ đều truyền đến tai bà. Nhưng bà cài người không phải để làm chuyện xấu. Những năm trước Phó mẫu hại Phù Diễm không ít, bà lại không ở Thái Cực Cung, cách quá xa không thể chăm sóc con, nên mới phải làm vậy.
Sáng nay Phù Diễm hạ triều liền vội vã xuất cung, rõ ràng là có tin tức của Thôi Giao.
Quả nhiên Phù Diễm khẽ ừ một tiếng. Hắn ngừng đũa, nói: “Mẫu hậu, nhi thần muốn nạp Thôi thị làm Thừa huy trước.”
Hoàng hậu cười gượng: “Đông Cung còn chưa có Thái tử phi đã có Thừa huy, không hợp quy củ.”
Phù Diễm đáp: “Nhi thần nhớ A da lúc là Thái tử cũng từng có Lương viện, Thừa huy trước.”
Hắn nhắc đến Hoàng đế khiến Hoàng hậu suýt nữa buột miệng mắng “thượng bất chính hạ tắc loạn”. Nhưng quả thực trước khi cưới bà, Hoàng đế đã có hai Lương viện, ba Thừa huy do Tiên hoàng ban cho. Lúc đó Hoàng hậu mới gả vào Đông Cung cũng có bất mãn, nhưng mấy vị đó đều hiền lành an phận, Hoàng đế cũng không vì họ mà gây chuyện. Còn Thôi Giao này lại khác, chỉ riêng việc nàng bỏ trốn khiến Phù Diễm không muốn cưới Lục Như Ý, nếu không phải bà nhanh trí nhận Lục Như Ý làm nghĩa nữ thì vị trí Trữ quân của hắn đã lung lay rồi.
Trước đây bà còn cảm thấy Thôi Giao là tiểu nương tử cung kính thông minh, giờ mới thấy nàng chính là một tai họa. Để Thôi Giao quay lại, Đông Cung e rằng sẽ không bao giờ có ngày yên ổn.
Hoàng hậu nén giận: “Được, đợi ta quay lại nói với Bệ hạ rồi sẽ tiến hành sách phong.”
Phù Diễm cho rằng chuyện này đã định. Bữa trưa cũng ăn gần xong, hắn muốn về xử lý công vụ cho nhanh để còn ra cung tìm Thôi Giao. Hắn đã để lại mấy mật thám ở Vĩnh Hòa phường theo dõi. Nàng miệng ngọt quen rồi, tuy biết người ở cùng nàng là Thôi Trọng Ung, nhưng lúc nàng giận dỗi nói muốn gả cho người khác, hắn vẫn sợ nàng ra khỏi cung lòng dạ hoang dã, thật sự làm liều.
Hoàng hậu thấy hắn ăn uống qua loa, vẻ mặt vội vàng muốn đi, liền hỏi: “Thôi Giao bây giờ đang ở Đông Cung sao?”
Phù Diễm rửa tay súc miệng, ngậm một miếng kê thiệt hương, đáp: “Nàng đang ở cùng huynh trưởng. Đợi nhi thần dùng nghi lễ của Thừa huy đón nàng về.”
Nói rồi cáo lui rời đi.
Hoàng hậu không khỏi hừ lạnh. Quả là coi trọng thân phận. Đã coi trọng thân phận thì ban đầu sao lại chịu làm thị thiếp? Nói là an phận mà gây ra bao nhiêu chuyện. Theo bà thấy, cho dù phong làm Thừa huy, tiểu nương tử này cũng sẽ không thỏa mãn, e rằng còn nhòm ngó đến vị trí Thái tử phi.
Hoàng hậu nhớ đến lời Gia lệnh báo lại. Đêm đại hôn đó, Lục Như Ý bị Phù Diễm dọa đến mức khai hết chuyện Thôi Giao có người trong lòng, tình cảm sâu đậm, bỏ trốn cũng vì người này. Nhưng nghe Phù Diễm nói, nàng bây giờ lại ở cùng huynh trưởng.
Hoàng hậu ra lệnh cho trung quan đi dò hỏi chuyện nhà của Thôi Giao. Bà muốn xem thử người ở cùng Thôi Giao rốt cuộc là huynh trưởng hay là tình lang cũ của nàng.
Trang web này không có quảng cáo pop-up.
Đề xuất Trọng Sinh: Tái Sinh Một Kiếp, Ta Đoạn Tuyệt Mẫu Thân, Nàng Mới Hay Hối Hận.
[Pháo Hôi]
Hay ạ