Vài ngày sau, Quý Noãn nhận được thông tin từ người bạn.
An Thư Ngôn đang cấu kết với một thế lực ngầm để hạ bệ Mặc thị.
Và kẻ đứng đầu thế lực đó chính là người đàn ông ở căn cứ XI hôm nọ.
"Hóa ra là vậy." Cô lẩm bẩm.
Bọn chúng muốn dùng căn cứ XI làm bàn đạp để tấn công Mặc thị.
Thật là một kế hoạch hoàn hảo.
Nhưng tiếc là, bọn chúng đã đánh giá thấp Mặc Cảnh Thâm.
Và cả cô nữa.
Quý Noãn tìm đến văn phòng của Mặc Cảnh Thâm.
"Cảnh Thâm, em có chuyện muốn nói."
Anh ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô: "Chuyện gì vậy? Em tìm thấy gì rồi sao?"
"An Thư Ngôn đang hợp tác với căn cứ XI để đối phó với anh." Cô đưa xấp tài liệu cho anh.
Anh xem qua, sắc mặt không hề thay đổi: "Anh biết rồi."
"Anh biết rồi?" Cô ngạc nhiên: "Vậy sao anh không làm gì?"
"Anh đang đợi bọn chúng tự sa lưới." Anh bình thản nói: "Nếu anh ra tay quá sớm, bọn chúng sẽ cảnh giác."
"Nhưng như vậy rất nguy hiểm!"
"Không sao, anh đã bố trí người ở khắp nơi rồi."
"Anh lúc nào cũng vậy, chuyện gì cũng tự mình gánh vác." Cô giận dỗi.
"Anh xin lỗi, anh không muốn em phải lo lắng."
"Em là vợ anh, lo lắng cho anh là chuyện đương nhiên mà!"
"Được rồi, anh sai rồi." Anh kéo cô ngồi vào lòng: "Vậy em muốn anh làm gì?"
"Em muốn tham gia vào kế hoạch của anh."
"Không được, nguy hiểm lắm."
"Em đã nói là em không sợ mà!" Cô kiên quyết: "Hơn nữa, em có cách để tiếp cận An Thư Ngôn."
"Cách gì?"
"Cô ta vẫn luôn muốn thắng em, vậy thì em sẽ cho cô ta một cơ hội."
"Em định làm gì?"
"Em sẽ tổ chức một buổi tiệc, và mời cô ta đến."
"Em muốn dùng chính mình làm mồi nhử sao?" Anh nhíu mày.
"Đúng vậy, chỉ có như vậy cô ta mới lộ diện."
"Anh không đồng ý."
"Cảnh Thâm, tin em đi, em sẽ không sao đâu."
"Nhưng..."
"Không nhưng nhị gì hết, anh phải tin tưởng vợ mình chứ."
Anh nhìn cô hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu: "Được, nhưng anh phải đi cùng em."
"Tất nhiên rồi, anh là chồng em mà."
Buổi tiệc được chuẩn bị nhanh chóng.
Quý Noãn gửi thiệp mời cho An Thư Ngôn, kèm theo một lời nhắn đầy thách thức.
Cô biết, với tính cách của An Thư Ngôn, cô ta chắc chắn sẽ đến.
Đêm đó, Quý Noãn diện một chiếc váy đỏ lộng lẫy, trông cô vô cùng quyến rũ và quyền lực.
Mặc Cảnh Thâm đứng bên cạnh, bộ vest đen lịch lãm càng tôn lên vẻ cao ngạo của anh.
"Em đẹp lắm." Anh thì thầm vào tai cô.
"Cảm ơn anh." Cô mỉm cười.
Khách mời bắt đầu đến đông đủ.
Và cuối cùng, An Thư Ngôn cũng xuất hiện.
Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, trông như một đóa bạch liên hoa thanh khiết.
Nhưng Quý Noãn biết, đằng sau vẻ ngoài đó là một trái tim đầy rắn rết.
"Chào phu nhân Mặc, cảm ơn cô đã mời tôi." An Thư Ngôn mỉm cười giả tạo.
"Không có gì, tôi chỉ muốn xem cô dạo này thế nào thôi." Quý Noãn đáp lại bằng một nụ cười sắc sảo.
"Tôi vẫn ổn, cảm ơn cô đã quan tâm."
"Vậy sao? Tôi nghe nói cô đang bận rộn với một dự án lớn ở căn cứ XI?"
Sắc mặt An Thư Ngôn hơi biến đổi, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
"Cô nghe nhầm rồi, tôi không biết căn cứ XI là gì cả."
"Vậy sao? Vậy chắc là tôi nhầm thật rồi." Quý Noãn nhún vai: "Mời cô dùng rượu."
Trận chiến tâm lý đã bắt đầu.
Và Quý Noãn biết, cô đang chiếm ưu thế.
Đề xuất Cổ Đại: Dịch Thủy Quy Yến, Thanh Lăng Canh Noãn