Quý Noãn nhìn anh: "Anh giấu em chuyện gì phải không?"
Mặc Cảnh Thâm im lặng một lúc rồi nói: "Chỉ là một số rắc rối nhỏ trong việc làm ăn thôi, em đừng lo."
"Rắc rối nhỏ mà phải đến tận căn cứ XI sao?" Cô không tin.
"Thật mà, anh xử lý được."
"Cảnh Thâm, em không phải là đứa trẻ." Cô nghiêm túc: "Em muốn cùng anh gánh vác, anh hiểu không?"
Anh nhìn sâu vào mắt cô, thấy được sự kiên định và tình yêu chân thành.
"Anh biết." Anh thở dài: "Nhưng anh không muốn em phải đối mặt với những thứ đen tối này."
"Em không sợ." Cô nắm chặt tay anh: "Chỉ cần có anh bên cạnh, em không sợ bất cứ điều gì."
Anh mỉm cười, nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán cô.
"Được rồi, anh sẽ kể cho em nghe, nhưng không phải bây giờ."
"Hứa nhé?"
"Anh hứa."
Xe chạy về phía biệt thự, nhưng Quý Noãn vẫn cảm thấy có điều gì đó đang rình rập.
"Cảnh Thâm, anh có thấy chiếc xe phía sau không?"
Anh nhìn qua gương chiếu hậu, mắt nheo lại: "Thấy rồi."
"Bọn chúng đang theo dõi chúng ta sao?"
"Có lẽ vậy."
"Chúng ta phải làm gì?"
"Cứ để bọn chúng theo." Anh bình thản: "Để xem bọn chúng muốn làm gì."
Chiếc xe phía sau vẫn giữ một khoảng cách nhất định, không tiến cũng không lùi.
"Bọn chúng thật kiên nhẫn." Quý Noãn nhận xét.
"Kẻ đứng sau bọn chúng còn kiên nhẫn hơn nhiều."
"Là ai?"
"Một kẻ mà em cũng biết đấy."
"Ai?"
"An Thư Ngôn."
Quý Noãn sững người: "Cô ta? Cô ta vẫn chưa từ bỏ sao?"
"Loại người như cô ta, nếu không đạt được mục đích thì sẽ không bao giờ dừng lại."
"Cô ta muốn gì? Muốn anh, hay muốn tập đoàn Mặc thị?"
"Cả hai."
"Nằm mơ!" Quý Noãn tức giận: "Em sẽ không để cô ta toại nguyện đâu."
"Anh cũng vậy."
Chiếc xe rẽ vào cổng biệt thự, chiếc xe phía sau cũng dừng lại từ xa.
"Vào nhà thôi." Mặc Cảnh Thâm dắt tay cô vào trong.
"Anh định xử lý cô ta thế nào?"
"Gậy ông đập lưng ông thôi."
"Em có thể giúp gì không?"
"Em chỉ cần ở bên cạnh anh là đủ rồi."
"Cảnh Thâm..."
"Ngoan, đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, hôm nay em đã vất vả rồi."
Quý Noãn gật đầu, nhưng trong lòng cô đã bắt đầu lên kế hoạch.
An Thư Ngôn, cô dám đụng đến người đàn ông của tôi, tôi sẽ khiến cô phải hối hận.
Sáng hôm sau, Quý Noãn dậy sớm, cô gọi điện cho một người bạn cũ.
"Giúp tôi điều tra một người."
"Ai vậy?"
"An Thư Ngôn."
"Được, chờ tin của tôi."
Cô cúp máy, ánh mắt sắc lạnh.
Trận chiến này, cô nhất định phải thắng.
Vì anh, và vì hạnh phúc của chính mình.
Mặc Cảnh Thâm bước vào phòng, thấy cô đang đứng bên cửa sổ.
"Đang nghĩ gì vậy?"
"Nghĩ về anh." Cô quay lại mỉm cười.
"Anh ở ngay đây mà." Anh ôm lấy eo cô.
"Em muốn anh mãi mãi ở đây."
"Anh sẽ mãi mãi ở đây."
Hai người ôm nhau, tận hưởng giây phút bình yên hiếm hoi.
Nhưng ngoài kia, cơn bão vẫn đang âm thầm tích tụ sức mạnh.
Và Quý Noãn biết, cô phải sẵn sàng để đối mặt với nó.
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Cha Của Nhóc Tì Là Đại Lão Ngầm