Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 944: Mặc Cảnh Thâm, anh đứng lại đó cho em (242)

Bữa tiệc diễn ra trong không khí hào nhoáng nhưng đầy rẫy những toan tính ngầm.

An Thư Ngôn cầm ly rượu, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía Mặc Cảnh Thâm.

"Cảnh Thâm, lâu rồi không gặp." Cô ta tiến lại gần, giọng nói ngọt ngào đến mức khiến người ta nổi da gà.

Mặc Cảnh Thâm chỉ khẽ gật đầu, thái độ vô cùng xa cách.

Quý Noãn đứng bên cạnh, mỉm cười nhìn màn kịch này.

Cô biết An Thư Ngôn đang cố tình khiêu khích mình.

Nhưng cô không hề tức giận, ngược lại còn cảm thấy nực cười.

"Cô An, hình như cô có vẻ rất quan tâm đến chồng tôi?" Quý Noãn lên tiếng, giọng điệu đầy mỉa mai.

An Thư Ngôn hơi khựng lại, rồi mỉm cười: "Chúng tôi là bạn cũ, quan tâm nhau một chút cũng là chuyện thường mà."

"Bạn cũ sao? Tôi lại thấy giống như cô đang có ý đồ khác thì đúng hơn."

"Phu nhân Mặc nói đùa rồi, tôi có thể có ý đồ gì chứ?"

"Ý đồ gì thì chỉ có cô mới biết rõ nhất." Quý Noãn nhấp một ngụm rượu, ánh mắt sắc lẹm.

An Thư Ngôn cảm thấy áp lực từ phía Quý Noãn, cô ta vội vàng chuyển chủ đề.

"Nghe nói Mặc thị dạo này đang gặp chút khó khăn về tài chính?"

"Khó khăn sao? Tôi lại thấy Mặc thị đang phát triển rất tốt đấy chứ." Quý Noãn bình thản đáp.

"Vậy sao? Vậy chắc là tôi lại nghe nhầm rồi."

"Cô An có vẻ hay nghe nhầm nhỉ? Có lẽ cô nên đi kiểm tra lại thính giác của mình đi."

An Thư Ngôn tức tối nhưng không thể làm gì được, cô ta đành hậm hực bỏ đi.

Mặc Cảnh Thâm nhìn Quý Noãn, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng.

"Vợ anh giỏi thật đấy."

"Tất nhiên rồi, em không thể để cô ta bắt nạt được."

"Nhưng em phải cẩn thận, cô ta sẽ không dừng lại ở đây đâu."

"Em biết."

Đúng như dự đoán, ngay sau đó, một nhóm người lạ mặt bất ngờ xông vào buổi tiệc.

Bọn chúng đều mang theo vũ khí, khiến khách mời vô cùng hoảng loạn.

"Tất cả đứng yên!" Một tên cầm đầu quát lớn.

Quý Noãn nhìn Mặc Cảnh Thâm, anh vẫn vô cùng bình tĩnh.

"Bọn chúng đến rồi." Anh thì thầm.

"Anh đã chuẩn bị chưa?"

"Rồi."

Ngay lập tức, lực lượng an ninh của Mặc thị xuất hiện, bao vây nhóm người lạ mặt kia.

Hai bên xảy ra xô xát kịch liệt.

Khách mời chạy tán loạn, tiếng la hét vang lên khắp nơi.

Mặc Cảnh Thâm ôm chặt Quý Noãn, che chở cho cô khỏi những mảnh vỡ bay tứ tung.

"Đừng sợ, có anh ở đây."

"Em không sợ."

Trận chiến diễn ra nhanh chóng, nhóm người lạ mặt bị khống chế hoàn toàn.

An Thư Ngôn đứng ở một góc, sắc mặt tái mét.

Cô ta không ngờ Mặc Cảnh Thâm lại có sự chuẩn bị kỹ lưỡng đến vậy.

"Cô An, cô định đi đâu sao?" Quý Noãn bước đến trước mặt cô ta.

"Tôi... tôi không liên quan đến chuyện này!" An Thư Ngôn lắp bắp.

"Không liên quan sao? Vậy những người này là ai? Tại sao bọn chúng lại có danh sách khách mời của buổi tiệc này?"

"Tôi không biết!"

"Cô không biết, nhưng cảnh sát sẽ biết." Quý Noãn lạnh lùng nói.

Ngay sau đó, tiếng còi cảnh sát vang lên bên ngoài.

An Thư Ngôn ngã quỵ xuống sàn, cô ta biết mình đã thua cuộc.

Mặc Cảnh Thâm bước đến bên cạnh Quý Noãn, nắm lấy tay cô.

"Mọi chuyện kết thúc rồi."

"Vâng, kết thúc rồi."

Quý Noãn nhìn An Thư Ngôn bị cảnh sát giải đi, trong lòng không hề có chút thương hại.

Đây là cái giá mà cô ta phải trả cho những gì mình đã gây ra.

"Chúng ta về nhà thôi." Mặc Cảnh Thâm nói.

"Vâng, về nhà."

Dưới ánh đèn đường, hai bóng người đổ dài trên mặt đất, trông vô cùng gắn bó.

Dù sóng gió có lớn đến đâu, chỉ cần họ ở bên nhau, mọi thứ đều sẽ ổn.

Đề xuất Hiện Đại: Sốc! Thiên Kim Thật Là Vô Thường Đại Nhân
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện