Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 846: Một đời một kiếp (114)

Cuộc sống của gia đình Mặc Cảnh Thâm cứ thế trôi qua trong bình yên và hạnh phúc.

Mặc Thiên Ân càng lớn càng giống cha, không chỉ ở ngoại hình mà còn ở tính cách trầm ổn và quyết đoán.

Cậu bé luôn đạt thành tích xuất sắc trong học tập và tích cực tham gia các hoạt động ngoại khóa.

Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn vô cùng tự hào về con trai.

Một ngày nọ, Mặc Cảnh Thâm nhận được một bức thư lạ.

Bên trong bức thư là một tấm bản đồ cũ và một lời nhắn: "Sự thật về cái chết của mẹ anh vẫn còn là một ẩn số. Hãy đến địa điểm này nếu anh muốn biết sự thật."

Mặc Cảnh Thâm nhíu mày, mẹ anh đã qua đời vì bệnh tật khi anh còn rất nhỏ.

Anh luôn tin rằng đó là sự thật, nhưng bức thư này lại khiến anh nảy sinh nghi ngờ.

Anh đem chuyện này nói với Quý Noãn.

Quý Noãn cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn: "Cảnh Thâm, anh nghĩ ai là người đã gửi bức thư này?"

"Anh không biết, nhưng anh cần phải tìm hiểu rõ chuyện này."

Họ quyết định đi theo chỉ dẫn của tấm bản đồ.

Địa điểm đó là một ngôi làng nhỏ hẻo lánh ở vùng núi phía Bắc.

Họ tìm đến một ngôi nhà cổ nằm sâu trong rừng.

Đón họ là một bà lão tóc trắng xóa, gương mặt đầy những nếp nhăn của thời gian.

"Các người tìm ai?" Bà lão hỏi, giọng run rẩy.

"Chúng tôi tìm người đã gửi bức thư này." Mặc Cảnh Thâm đưa bức thư ra.

Bà lão nhìn bức thư, rồi nhìn Mặc Cảnh Thâm, đôi mắt bà bỗng nhòe lệ.

"Cậu... cậu là con trai của Mặc Thiệu Đình sao?"

Mặc Cảnh Thâm gật đầu: "Đúng vậy, bà là ai?"

"Tôi là người hầu thân cận của mẹ cậu năm xưa."

Bà lão kể cho họ nghe một sự thật chấn động.

Mẹ của Mặc Cảnh Thâm không hề qua đời vì bệnh tật.

Bà đã bị chính Mặc Thiệu Đình đầu độc vì bà đã phát hiện ra những bí mật đen tối của ông ta.

Mặc Cảnh Thâm sững sờ, anh không thể tin vào tai mình.

"Tại sao... tại sao ông ta lại có thể tàn nhẫn đến thế?"

Bà lão thở dài: "Mặc Thiệu Đình là một kẻ tham vọng, ông ta sẵn sàng hy sinh bất cứ ai để đạt được mục đích của mình."

Quý Noãn nắm lấy tay Mặc Cảnh Thâm, cô cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của anh.

"Cảnh Thâm, anh đừng quá đau lòng, chuyện đã qua rồi."

Mặc Cảnh Thâm im lặng, đôi mắt anh đỏ ngầu vì giận dữ.

Anh không ngờ người cha mà anh hằng kính trọng lại là một kẻ giết người máu lạnh.

Anh quyết định sẽ tìm ra bằng chứng để vạch trần tội ác của Mặc Thiệu Đình, dù ông ta đã qua đời.

Anh muốn đòi lại công bằng cho mẹ mình.

Họ bắt đầu tìm kiếm những tài liệu cũ mà bà lão còn lưu giữ.

Họ tìm thấy một cuốn nhật ký của mẹ anh, trong đó ghi lại tất cả những gì bà đã trải qua.

Những dòng chữ đẫm nước mắt khiến Mặc Cảnh Thâm không khỏi xót xa.

Anh thề sẽ khiến linh hồn của mẹ được an nghỉ.

Sau khi thu thập đủ bằng chứng, Mặc Cảnh Thâm đã công khai sự thật trước công chúng.

Dư luận vô cùng bàng hoàng trước tội ác của Mặc Thiệu Đình.

Mặc Cảnh Thâm cũng đã tổ chức một buổi lễ tưởng niệm long trọng cho mẹ mình.

Anh đứng trước mộ mẹ, lòng tràn đầy xúc động: "Mẹ ơi, con đã đòi lại công bằng cho mẹ rồi. Mẹ hãy yên nghỉ nhé."

Quý Noãn đứng bên cạnh anh, cô cũng thầm cầu nguyện cho linh hồn của mẹ anh được siêu thoát.

Mọi chuyện cuối cùng cũng đã sáng tỏ.

Mặc Cảnh Thâm cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Anh biết mình đã làm đúng.

Hạnh phúc thật sự là khi chúng ta sống thật với lòng mình và đấu tranh cho lẽ phải.

Và anh sẽ tiếp tục sống như vậy, bên cạnh người vợ yêu quý và đứa con trai ngoan ngoãn của mình.

Vì anh có tình yêu làm sức mạnh.

Và vì anh có họ ở bên.

(Hết chương 851)

Đề xuất Xuyên Không: Sau Khi Mang Thai, Ta Chạy Trốn Khỏi Long Quân Phản Diện
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện