Thời gian thấm thoát thoi đưa, Mặc Thiên Ân đã lên ba tuổi.
Cậu bé vô cùng thông minh và hiếu động, luôn là tâm điểm chú ý của mọi người.
Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn dành tất cả tình yêu thương cho con trai.
Họ thường xuyên đưa con đi du lịch, khám phá những vùng đất mới.
Một mùa hè nọ, họ quyết định đưa Thiên Ân về thăm lại vùng biển nơi Quý Noãn từng bị rơi xuống vách đá.
Nơi đó giờ đây đã trở thành một khu du lịch nổi tiếng với những cảnh đẹp mê hồn.
Họ đứng trên vách đá, nhìn xuống mặt biển xanh ngắt.
"Thiên Ân, con có biết đây là nơi cha và mẹ đã từng cùng nhau vượt qua thử thách lớn nhất không?" Mặc Cảnh Thâm hỏi con trai.
Cậu bé ngước nhìn cha, đôi mắt đầy vẻ tò mò: "Thử thách gì vậy cha?"
Mặc Cảnh Thâm mỉm cười, bế con lên: "Đó là thử thách về lòng dũng cảm và tình yêu thương. Nhờ có nó mà cha mẹ mới có được hạnh phúc như ngày hôm nay."
Quý Noãn đứng bên cạnh, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Cô nhớ lại những giây phút sinh tử năm nào, và cảm thấy trân trọng hơn bao giờ hết cuộc sống bình yên hiện tại.
Họ cùng nhau đi dạo trên bãi cát, Thiên Ân thích thú chạy nhảy, nhặt những vỏ ốc xinh xắn.
Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn nắm tay nhau, bước đi chậm rãi.
"Cảnh Thâm, anh có bao giờ hối hận vì đã chọn em không?" Quý Noãn bỗng hỏi.
Mặc Cảnh Thâm dừng bước, nhìn sâu vào mắt cô: "Tại sao em lại hỏi vậy? Em là điều tuyệt vời nhất đã đến với cuộc đời anh."
Quý Noãn mỉm cười, tựa đầu vào vai anh: "Em chỉ muốn nghe anh nói vậy thôi."
Họ trao nhau một nụ hôn nồng nàn giữa không gian bao la của biển trời.
Đột nhiên, Thiên Ân chạy lại, ôm lấy chân cha mẹ: "Cha mẹ ơi, nhìn kìa! Có một con rùa nhỏ đang bò ra biển!"
Họ cùng nhau nhìn theo hướng tay chỉ của con trai.
Một chú rùa nhỏ đang cố gắng vượt qua những con sóng để trở về với đại dương.
Hình ảnh đó khiến họ cảm thấy vô cùng xúc động.
Nó giống như hành trình của họ, dù có bao nhiêu khó khăn thử thách, chỉ cần kiên trì và có niềm tin, cuối cùng cũng sẽ đạt được mục đích.
Họ đứng đó, nhìn chú rùa nhỏ biến mất trong làn nước xanh thẳm.
"Thiên Ân, sau này con cũng phải giống như chú rùa nhỏ kia nhé, luôn mạnh mẽ và không bao giờ bỏ cuộc." Quý Noãn dặn dò con trai.
Cậu bé gật đầu dứt khoát: "Vâng ạ, con sẽ là một người đàn ông dũng cảm giống như cha!"
Mặc Cảnh Thâm cười lớn, bế con lên vai: "Đúng vậy, con trai của cha nhất định sẽ làm được!"
Họ cùng nhau cười vang, tiếng cười hòa cùng tiếng sóng biển rì rào.
Hạnh phúc thật sự là khi được ở bên những người mình yêu thương, cùng nhau chia sẻ những khoảnh khắc giản đơn nhưng đầy ý nghĩa.
Và họ biết, dù tương lai có ra sao, họ cũng sẽ luôn nắm chặt tay nhau, cùng nhau bước tiếp trên con đường đời.
Vì họ có tình yêu làm sức mạnh.
Và vì họ có nhau.
(Hết chương 850)
Đề xuất Hiện Đại: Đại Thần Ngươi Nhân Thiết Băng