Sau khi tiêu diệt tổ chức Hắc Long, Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn trở về Hải Thành.
Họ được mọi người chào đón nồng nhiệt như những vị anh hùng.
Mặc Cảnh Thâm tiếp tục điều hành Mặc thị, đưa công ty ngày càng phát triển lớn mạnh.
Quý Noãn cũng quay lại với công việc của mình, cô trở thành một nữ doanh nhân thành đạt và được nhiều người ngưỡng mộ.
Cuộc sống của họ tràn ngập niềm vui và hạnh phúc.
Một ngày nọ, Quý Noãn bỗng cảm thấy không được khỏe.
Cô đi khám và bác sĩ thông báo một tin vui: cô đã mang thai.
Mặc Cảnh Thâm vui mừng khôn xiết khi nghe tin này.
Anh bế thốc cô lên, xoay vài vòng: "Quý Noãn, cảm ơn em! Anh sắp được làm cha rồi!"
Quý Noãn mỉm cười hạnh phúc, nước mắt rơi vì xúc động.
Họ bắt đầu chuẩn bị mọi thứ để chào đón thiên thần nhỏ sắp ra đời.
Mặc Cảnh Thâm chăm sóc Quý Noãn vô cùng chu đáo, anh không cho cô làm bất cứ việc gì nặng nhọc.
Anh còn tự tay trang trí phòng cho em bé, mua sắm rất nhiều quần áo và đồ chơi.
Quý Noãn cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Chín tháng mười ngày trôi qua, Quý Noãn hạ sinh một bé trai kháu khỉnh.
Cậu bé có đôi mắt to tròn giống mẹ và chiếc mũi cao giống cha.
Mặc Cảnh Thâm đặt tên cho con là Mặc Thiên Ân, với ý nghĩa là món quà vô giá mà ông trời đã ban tặng cho họ.
Sự xuất hiện của Thiên Ân khiến gia đình họ càng thêm ấm cúng và tràn ngập tiếng cười.
Mặc Cảnh Thâm dù bận rộn với công việc nhưng luôn dành thời gian để chơi đùa cùng con.
Anh dạy con tập đi, tập nói, và kể cho con nghe những câu chuyện về lòng dũng cảm và sự chính trực.
Quý Noãn nhìn hai cha con chơi đùa bên nhau, lòng tràn đầy mãn nguyện.
Cô biết mình đã chọn đúng người đàn ông của đời mình.
Một buổi tối, khi Thiên Ân đã ngủ say, Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn ngồi bên nhau ngoài ban công, ngắm nhìn bầu trời đầy sao.
"Cảnh Thâm, anh có cảm thấy chúng ta thật may mắn không?" Quý Noãn khẽ hỏi.
Mặc Cảnh Thâm ôm lấy cô: "Đúng vậy, anh cảm thấy mình là người đàn ông may mắn nhất thế giới vì có em và con ở bên."
"Em cũng vậy."
Họ im lặng một lúc, tận hưởng không gian yên bình và hạnh phúc.
Đột nhiên, Quý Noãn nhớ lại những sóng gió đã qua.
"Anh nói xem, nếu ngày đó chúng ta không dũng cảm đối mặt với kẻ thù, thì giờ này chúng ta sẽ ra sao?"
Mặc Cảnh Thâm hôn lên tóc cô: "Đừng nghĩ về những chuyện đã qua nữa. Quan trọng là chúng ta đang ở đây, bên nhau, và hạnh phúc."
Quý Noãn gật đầu: "Anh nói đúng. Chúng ta hãy trân trọng những gì mình đang có."
Họ trao nhau một nụ hôn ngọt ngào dưới ánh sao đêm.
Hạnh phúc thật sự không phải là đích đến, mà là hành trình mà họ đã cùng nhau trải qua.
Và họ sẽ tiếp tục hành trình đó, mãi mãi bên nhau, không bao giờ xa rời.
Vì họ có tình yêu làm sức mạnh.
Và vì họ có nhau.
(Hết chương 849)
Đề xuất Cổ Đại: Kiêm Thừa Hai Phòng? Ta Gả Nhiếp Chính Vương, Ngươi Hối Hận Cũng Đã Muộn!