Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 843: Một đời một kiếp (111)

Cuộc tấn công vào sào huyệt của Hắc Long được chuẩn bị vô cùng kỹ lưỡng.

Mặc Cảnh Thâm phối hợp chặt chẽ với cảnh sát quốc tế và đội ngũ an ninh của mình.

Họ xác định được sào huyệt của chúng nằm trên một hòn đảo hẻo lánh ở Thái Bình Dương.

Quý Noãn cũng tham gia vào việc lập kế hoạch, cô sử dụng kiến thức về công nghệ của mình để xâm nhập vào hệ thống an ninh của hòn đảo.

"Cảnh Thâm, em đã vô hiệu hóa được hệ thống radar của họ rồi." Cô thông báo.

"Tốt lắm, chúng ta sẽ xuất phát ngay bây giờ."

Họ lên một chiếc tàu ngầm bí mật để tiếp cận hòn đảo.

Khi tàu ngầm cập bến, họ lặng lẽ đổ bộ lên đảo.

Hòn đảo được canh phòng vô cùng nghiêm ngặt với hàng trăm tay súng và hệ thống camera giám sát dày đặc.

Nhưng với sự dẫn dắt của Mặc Cảnh Thâm và sự hỗ trợ của Quý Noãn, họ đã vượt qua được các chốt chặn và tiến sâu vào bên trong.

Họ tìm thấy một căn hầm bí mật, nơi Lão Đại đang ẩn náu.

Mặc Cảnh Thâm đạp cửa xông vào.

Bên trong là một căn phòng sang trọng, một người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế bành lớn, quay lưng về phía họ.

"Lão Đại, trò chơi kết thúc rồi." Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng nói.

Người đàn ông từ từ quay ghế lại.

Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn đều sững sờ khi nhìn thấy gương mặt của hắn ta.

Đó chính là người đàn ông đã từng cứu mạng Mặc Thiệu Đình năm xưa, và cũng là người mà Mặc Cảnh Thâm hằng kính trọng.

"Bác Lâm? Tại sao lại là bác?" Mặc Cảnh Thâm thốt lên, giọng đầy vẻ bàng hoàng.

Lão Đại, hay còn gọi là bác Lâm, mỉm cười cay nghiệt: "Cảnh Thâm, con thật sự rất thông minh, nhưng con vẫn còn quá non nớt."

"Tại sao bác lại làm vậy? Cha cháu đã luôn coi bác là ân nhân, là người anh em tốt nhất của mình!"

"Ân nhân? Anh em tốt? Tất cả chỉ là một màn kịch thôi." Bác Lâm cười lớn.

Hắn ta kể rằng, hắn ta cứu Mặc Thiệu Đình chỉ để lợi dụng ông ta, biến ông ta thành một quân cờ để thực hiện những âm mưu đen tối của mình.

Và khi Mặc Thiệu Đình không còn giá trị lợi dụng nữa, hắn ta đã nhẫn tâm trừ khử ông ta.

Mặc Cảnh Thâm nghe mà lòng tràn đầy phẫn nộ.

"Bác thật là một con quỷ!"

"Quỷ hay người thì có quan trọng gì? Quan trọng là ai là kẻ chiến thắng cuối cùng."

Bác Lâm rút súng ra, định bắn Mặc Cảnh Thâm.

Nhưng Quý Noãn đã nhanh hơn, cô ném một quả lựu đạn khói về phía hắn ta.

Khói trắng mịt mù bao trùm lấy căn phòng.

Mặc Cảnh Thâm lao tới khống chế bác Lâm.

Hai người vật lộn dữ dội trên sàn nhà.

Bác Lâm tuy đã già nhưng vẫn còn rất khỏe và ngoan cố.

Hắn ta dùng mọi thủ đoạn để thoát thân.

Đúng lúc đó, cảnh sát quốc tế ập vào, nhanh chóng khống chế bác Lâm và đám đàn em của hắn.

Trận chiến cuối cùng kết thúc với thắng lợi thuộc về phe chính nghĩa.

Hắc Long bị xóa sổ hoàn toàn.

Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn đứng trên bờ biển, nhìn ánh bình minh đang dần ló rạng.

Họ cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.

Mọi sóng gió cuối cùng cũng đã qua đi.

Hạnh phúc thật sự đã trở về bên họ.

Mặc Cảnh Thâm ôm chặt lấy Quý Noãn: "Cảm ơn em đã luôn ở bên cạnh anh."

Quý Noãn mỉm cười, tựa đầu vào ngực anh: "Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, đúng không anh?"

"Đúng vậy, mãi mãi không bao giờ xa rời."

Họ trao nhau một nụ hôn nồng cháy dưới ánh nắng ban mai rực rỡ.

Một chương mới của cuộc đời đang mở ra trước mắt họ, đầy hứa hẹn và hạnh phúc.

Và họ biết, dù tương lai có ra sao, họ cũng sẽ luôn nắm chặt tay nhau, cùng nhau bước tiếp trên con đường đời.

Vì họ có tình yêu làm sức mạnh.

Và vì họ có nhau.

(Hết chương 848)

Đề xuất Điền Văn: Con Đường Khoa Cử Làm Giàu Của Con Trai Nhà Nông
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện