Cái chết của Sokha như một gáo nước lạnh dội vào cuộc điều tra của Mặc Cảnh Thâm.
Mọi manh mối dường như đều bị cắt đứt một cách tàn nhẫn.
Quý Noãn cảm thấy rùng mình trước sự tàn độc của kẻ đứng sau.
Hắn ta sẵn sàng giết chết bất cứ ai có nguy cơ làm lộ bí mật của mình.
Mặc Cảnh Thâm đứng bên cửa sổ, ánh mắt anh sâu thẳm như đại dương, không ai biết anh đang nghĩ gì.
Bầu không khí trong phòng trở nên vô cùng nặng nề.
"Cảnh Thâm, chúng ta phải làm sao đây?" Quý Noãn khẽ hỏi.
Mặc Cảnh Thâm quay lại nhìn cô, ánh mắt anh bỗng trở nên kiên định: "Họ càng muốn che giấu, chúng ta càng phải tìm ra sự thật."
"Nhưng giờ chúng ta không còn manh mối nào cả."
"Không, vẫn còn một manh mối." Mặc Cảnh Thâm nói, giọng đầy bí ẩn.
"Manh mối nào?" Quý Noãn tò mò.
"Đó chính là khoản tiền đã được chuyển vào tài khoản của Sokha. Anh sẽ cho người truy tìm nguồn gốc của khoản tiền đó."
Quý Noãn gật đầu, cô biết đây là hy vọng duy nhất của họ lúc này.
------
Những ngày sau đó, Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn vẫn ở lại Campuchia để tiếp tục điều tra.
Họ phải đối mặt với rất nhiều khó khăn và nguy hiểm.
Những kẻ lạ mặt luôn bám theo họ, rình rập chờ thời cơ ra tay.
Nhưng với sự bảo vệ nghiêm ngặt của Mặc Cảnh Thâm và đội ngũ an ninh, họ vẫn bình an vô sự.
Một buổi tối, khi họ đang đi dạo trên bờ sông Mekong, Quý Noãn bỗng nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
"Cảnh Thâm, nhìn kìa, đó chẳng phải là trợ lý của K sao?" Cô chỉ tay về phía một người đàn ông đang vội vã bước đi.
Mặc Cảnh Thâm nhìn theo hướng tay cô chỉ, ánh mắt anh bỗng chốc trở nên sắc lạnh.
"Đúng là hắn ta, đuổi theo!"
Họ nhanh chóng đuổi theo người đàn ông đó.
Hắn ta chạy vào một con hẻm nhỏ, rồi biến mất sau một cánh cửa gỗ cũ kỹ.
Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn đứng trước cánh cửa, họ nhìn nhau, rồi Mặc Cảnh Thâm nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Bên trong là một căn phòng tối tăm, nồng nặc mùi thuốc súng.
Người đàn ông đó đang ngồi ở một góc phòng, trên tay cầm một khẩu súng.
Thấy họ bước vào, hắn ta giật mình, định bóp cò.
Nhưng Mặc Cảnh Thâm đã nhanh hơn, anh lao tới tước lấy khẩu súng trên tay hắn.
"Nói đi, anh đang làm gì ở đây?" Mặc Cảnh Thâm gằn giọng.
Người đàn ông run rẩy: "Tôi... tôi chỉ làm theo lệnh thôi."
"Lệnh của ai?"
"Lệnh của Boss."
Quý Noãn tiến lại gần: "Boss là ai? Hắn ta hiện đang ở đâu?"
Người đàn ông lắc đầu: "Tôi không biết, tôi chưa bao giờ gặp mặt ông ta."
"Vậy làm sao anh liên lạc được với ông ta?"
"Qua một trang web bí mật."
Mặc Cảnh Thâm nhíu mày: "Trang web nào?"
Người đàn ông đọc ra một địa chỉ web lạ.
Mặc Cảnh Thâm lập tức ghi lại địa chỉ đó.
"Đưa hắn đi." Anh ra lệnh cho đàn em.
Sau khi người đàn ông bị đưa đi, Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn đứng lại trong căn phòng vắng lặng.
Họ đã tìm thấy một manh mối mới, một manh mối vô cùng quan trọng.
"Cảnh Thâm, anh nghĩ chúng ta có thể tìm ra Boss qua trang web này không?" Quý Noãn hỏi.
Mặc Cảnh Thâm gật đầu: "Anh sẽ cố gắng hết sức."
Anh ôm lấy cô, cảm nhận hơi ấm của cô giữa màn đêm lạnh lẽo.
"Đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi."
Quý Noãn tựa đầu vào ngực anh, lòng cô bỗng cảm thấy bình yên lạ thường.
Dù hành trình phía trước còn nhiều gian nan, nhưng chỉ cần có anh ở bên, cô tin mình có thể vượt qua tất cả.
(Hết chương 839)
Đề xuất Cổ Đại: Khóa Mỹ Nhân