"Cảnh Thâm, anh có sao không?" Quý Noãn lo lắng hỏi khi thấy sắc mặt anh không được tốt.
Mặc Cảnh Thâm lắc đầu, anh vừa mới kết thúc cuộc gọi với đội ngũ kỹ thuật về trang web bí mật kia.
"Trang web đó được bảo mật vô cùng nghiêm ngặt, họ vẫn chưa thể xâm nhập vào được." Anh nói, giọng đầy vẻ mệt mỏi.
Quý Noãn nắm lấy tay anh, truyền cho anh chút hơi ấm: "Đừng quá nôn nóng, chúng ta sẽ tìm ra cách mà."
Mặc Cảnh Thâm mỉm cười, kéo cô vào lòng: "Cảm ơn em đã luôn ở bên cạnh anh."
Hai người ngồi bên nhau trong không gian yên tĩnh của phòng khách khách sạn.
Đột nhiên, Quý Noãn nảy ra một ý tưởng: "Cảnh Thâm, anh có nghĩ rằng chúng ta có thể dùng chính trang web đó để dẫn dụ Boss ra mặt không?"
Mặc Cảnh Thâm nhướng mày: "Ý em là sao?"
"Chúng ta có thể đóng giả làm một khách hàng muốn thuê tổ chức XI thực hiện một phi vụ nào đó."
Mặc Cảnh Thâm trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu: "Ý tưởng này không tồi, nhưng rất nguy hiểm. Nếu họ phát hiện ra chúng ta giả mạo, hậu quả sẽ khôn lường."
"Chúng ta sẽ phải chuẩn bị thật kỹ lưỡng." Quý Noãn kiên định nói.
Mặc Cảnh Thâm nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ khâm phục: "Bà xã của anh thật thông minh."
Họ bắt đầu lên kế hoạch chi tiết cho phi vụ giả mạo này.
Mặc Cảnh Thâm sẽ đóng vai một doanh nhân giàu có đang gặp rắc rối với đối thủ cạnh tranh, và muốn thuê tổ chức XI để "giải quyết" đối thủ đó.
Quý Noãn sẽ đóng vai thư ký của anh.
Họ tạo một tài khoản trên trang web bí mật kia và gửi đi yêu cầu của mình.
Vài ngày sau, họ nhận được phản hồi.
Tổ chức XI đồng ý thực hiện phi vụ, nhưng yêu cầu một khoản tiền đặt cọc khổng lồ.
Mặc Cảnh Thâm không ngần ngại chuyển tiền đi.
Anh biết, đây là cái giá phải trả để dẫn dụ con cá lớn ra mặt.
Họ được hẹn gặp mặt tại một địa điểm bí mật ở ngoại ô thành phố.
Đúng giờ hẹn, Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn đến nơi.
Đó là một nhà kho bỏ hoang, không gian vô cùng u ám và lạnh lẽo.
Một người đàn ông đeo mặt nạ bước ra từ bóng tối.
"Các người là ai?" Hắn ta hỏi, giọng nói đã được qua xử lý điện tử nên nghe rất lạ.
"Tôi là người đã gửi yêu cầu trên trang web." Mặc Cảnh Thâm bình tĩnh đáp.
Người đàn ông đeo mặt nạ nhìn họ một lúc, rồi ra hiệu cho họ đi theo.
Họ bước vào sâu bên trong nhà kho.
Ở đó, có một chiếc màn hình lớn đang hiển thị một bóng người mờ ảo.
"Chào mừng các người đến với tổ chức XI." Giọng nói từ màn hình vang lên.
Quý Noãn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, cô biết mình đang đối mặt với Boss.
"Ông là Boss sao?" Mặc Cảnh Thâm hỏi.
"Đúng vậy, tôi chính là người mà các người đang tìm kiếm."
Mặc Cảnh Thâm nhếch môi cười: "Ông thật sự nghĩ mình có thể trốn mãi sau cái màn hình đó sao?"
Boss cười lớn: "Mặc Cảnh Thâm, anh thật sự rất thú vị. Anh nghĩ mình có thể dẫn dụ tôi ra mặt bằng cái phi vụ giả mạo này sao?"
Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn đều sững sờ.
Hóa ra Boss đã biết tất cả.
"Ông biết từ khi nào?" Mặc Cảnh Thâm hỏi, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh.
"Từ lúc anh tạo tài khoản trên trang web của tôi. Anh nghĩ tôi là ai mà dễ bị lừa như vậy?"
Boss ra lệnh cho đàn em bao vây lấy họ.
"Mặc Cảnh Thâm, hôm nay sẽ là ngày tàn của anh."
Quý Noãn siết chặt tay Mặc Cảnh Thâm, cô không sợ hãi, chỉ cảm thấy lo lắng cho anh.
Mặc Cảnh Thâm nhìn xung quanh, ánh mắt anh sắc lạnh như dao.
"Ông nghĩ mình có thể giữ chân tôi ở đây sao?"
Nói rồi, anh rút ra một thiết bị nhỏ, nhấn nút.
Một tiếng nổ lớn vang lên, khói trắng mịt mù bao trùm lấy căn phòng.
Mặc Cảnh Thâm nhanh chóng nắm lấy tay Quý Noãn, kéo cô chạy ra ngoài.
Đám đàn em của Boss bị bất ngờ, không kịp phản ứng.
Họ thoát ra khỏi nhà kho, lên xe và nhanh chóng rời đi.
"Cảnh Thâm, anh không sao chứ?" Quý Noãn hỏi, giọng vẫn còn run.
Mặc Cảnh Thâm thở phào nhẹ nhõm: "Anh không sao, chúng ta an toàn rồi."
Anh nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ hối lỗi: "Xin lỗi em, anh đã quá chủ quan."
Quý Noãn lắc đầu: "Không, là em đã đưa ra ý tưởng đó mà."
Hai người nhìn nhau, trong lòng đều dâng lên một cảm giác phức tạp.
Họ biết, cuộc chiến với tổ chức XI sẽ còn cam go hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng.
Nhưng họ sẽ không bao giờ lùi bước.
Đề xuất Cổ Đại: Sau Cuộc Trốn Chạy, Hoàng Hậu Nương Nương Muốn Tái Giá