Trong căn phòng kín, Sokha vẫn chưa hết bàng hoàng.
Hắn ta nhìn Mặc Cảnh Thâm với ánh mắt đầy vẻ kiêng dè, dường như đang cố gắng đoán xem thân phận thật sự của người đàn ông này là gì.
Mặc Cảnh Thâm thong thả ngồi xuống ghế, phong thái vô cùng ung dung tự tại.
Quý Noãn đứng bên cạnh anh, cô cũng đang tò mò không biết Mặc Cảnh Thâm đã nói gì với Sokha mà khiến hắn ta sợ hãi đến vậy.
"Nói đi, ai là người đã chỉ thị anh nhận khoản tiền đó?" Mặc Cảnh Thâm vào thẳng vấn đề.
Sokha ngập ngừng: "Tôi... tôi không biết anh đang nói gì."
Mặc Cảnh Thâm cười lạnh: "Đừng giả vờ nữa, tôi biết rõ mọi chuyện. Nếu anh không hợp tác, tôi không chắc anh có thể rời khỏi đây an toàn đâu."
Sokha run rẩy, hắn ta biết Mặc Cảnh Thâm không hề nói đùa.
"Là... là một người đàn ông tên là K." Hắn ta cuối cùng cũng khai ra.
"K đã chết rồi." Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng nói.
Sokha sững sờ: "Chết rồi sao? Vậy... vậy tôi phải làm sao đây?"
"Anh chỉ cần nói cho tôi biết, K làm việc cho ai?"
Sokha lắc đầu: "Tôi thật sự không biết, tôi chỉ liên lạc với K qua điện thoại thôi."
Mặc Cảnh Thâm nhíu mày, manh mối lại một lần nữa bị đứt đoạn.
"Vậy anh có biết gì về tổ chức XI không?"
Sokha gật đầu: "Tôi có nghe nói qua, đó là một tổ chức vô cùng bí ẩn và tàn nhẫn. Họ hoạt động ở khắp nơi trên thế giới, nhưng trụ sở chính thì không ai biết ở đâu."
"Anh có biết ai là người đứng đầu tổ chức đó không?"
Sokha lại lắc đầu: "Không ai biết cả, người ta chỉ gọi ông ta là Boss."
Mặc Cảnh Thâm im lặng, anh biết mình không thể khai thác thêm được gì từ Sokha nữa.
"Được rồi, anh có thể đi." Anh nói.
Sokha như mở cờ trong bụng, vội vàng đứng dậy định rời đi.
"Đợi đã." Mặc Cảnh Thâm gọi lại.
Sokha giật mình, quay lại nhìn anh: "Còn... còn chuyện gì nữa không?"
"Nếu có bất kỳ thông tin gì mới, hãy báo ngay cho tôi. Nếu không, anh biết hậu quả rồi đấy."
"Vâng, vâng, tôi biết rồi." Sokha vội vàng gật đầu rồi chạy biến mất.
Quý Noãn nhìn Mặc Cảnh Thâm, lo lắng hỏi: "Cảnh Thâm, giờ chúng ta phải làm gì?"
Mặc Cảnh Thâm đứng dậy, ôm lấy vai cô: "Chúng ta về khách sạn trước đã, chuyện này cần phải bàn bạc kỹ hơn."
Họ rời khỏi sòng bạc, trở về khách sạn.
Trên đường đi, Quý Noãn cứ suy nghĩ mãi về cái tên "Boss".
Kẻ đứng sau tất cả mọi chuyện rốt cuộc là ai?
Tại sao hắn ta lại nhắm vào họ?
Về đến khách sạn, Mặc Cảnh Thâm lập tức gọi điện cho A Tam.
"Điều tra về tất cả những người có liên quan đến K, đặc biệt là những người có liên hệ với tổ chức XI." Anh ra lệnh.
"Vâng, thưa Mặc tổng."
Mặc Cảnh Thâm cúp máy, anh ngồi xuống sofa, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.
Quý Noãn đi lại phía sau anh, nhẹ nhàng bóp vai cho anh.
"Cảnh Thâm, anh đừng quá lo lắng, chúng ta nhất định sẽ tìm ra sự thật mà."
Mặc Cảnh Thâm nắm lấy tay cô, kéo cô vào lòng: "Anh không lo lắng cho mình, anh chỉ lo cho em thôi."
Quý Noãn mỉm cười: "Em không sao mà, em sẽ luôn ở bên cạnh anh."
Hai người ôm nhau, cảm nhận hơi ấm của nhau giữa thành phố xa lạ.
Đột nhiên, có tiếng gõ cửa.
Mặc Cảnh Thâm cảnh giác, anh ra hiệu cho Quý Noãn lùi lại phía sau, rồi tiến lại gần cửa.
"Ai đó?" Anh hỏi.
"Là tôi, người của A Tam đây." Giọng nói quen thuộc vang lên.
Mặc Cảnh Thâm mở cửa, người đàn ông lúc chiều bước vào, gương mặt đầy vẻ hớt hải.
"Mặc tổng, có chuyện rồi, Sokha vừa bị ám sát ngay sau khi rời khỏi sòng bạc."
Mặc Cảnh Thâm và Quý Noãn đều sững sờ.
Kẻ đứng sau ra tay thật nhanh chóng và tàn nhẫn.
Họ đang đối đầu với một đối thủ vô cùng đáng sợ.
Đề xuất Hiện Đại: Để Gả Vào Hào Môn, Em Gái Hại Chết Người Trong Mộng Của Tổng Tài