Mãi cho đến khi bà Từ cuối cùng cũng bị nói đến phát phiền, ý cười trên mặt dần dần không còn kiên nhẫn như vậy nữa, Quý Noãn mới thích hợp nói: "Thưa bà, tập đoàn MN đã đầu tư hai trường tiểu học Hy Vọng trong tỉnh, ngày mai nếu bà có thời gian, cháu đưa bà đi thăm những đứa trẻ ở trường tiểu học Hy Vọng nhé?"
Ánh mắt bà Từ lập tức kinh ngạc nhìn về phía Quý Noãn: "Công ty các cô còn làm từ thiện sao?"
Quý Noãn cười nhạt: "Mặc dù tập đoàn MN như bà nói, đều chiếm được một phương giang sơn trong các ngành nghề lớn, nhưng ngành từ thiện không phải ai cũng làm được, tập đoàn MN lại vẫn luôn kiên trì làm từ thiện, số trẻ em được tài trợ ở nước ngoài cũng không ít, hai năm gần đây trong nước cũng xây dựng không ít trường tiểu học Hy Vọng mang tên tập đoàn MN, nhưng không phải đều ở Hải Thành, chúng cháu có tổ công tác từ thiện chuyên biệt, phân bố ở khắp nơi trên cả nước."
Ý cười trong mắt bà Từ lúc này mới quay lại, cười gật đầu: "Không tồi không tồi."
Quý Mộng Nhiên thấy chủ đề lại bị dẫn đi rồi, ngay lập tức cười lạnh nói một câu: "Đã là tập đoàn MN ngay cả tiền làm từ thiện cũng có, chắc cũng không thiếu khoản đầu tư này."
Quý Noãn liếc ngược lại cô ta: "Dựa vào việc Mộng Nhiên cô ra tay là có thể mua một chiếc đồng hồ hơn một triệu, cả bộ cánh trên người cộng lại cũng vượt quá cả triệu giàu có như vậy mà xem, studio của cô cũng không phải thiếu tiền đến mức như cô nói, mọi người cũng như nhau cả thôi."
Rõ ràng ưu thế của tập đoàn MN nằm ở đây, Quý Noãn lại cố tình khiêm tốn nói một câu cũng như nhau cả thôi.
Hàm ý chê bai trong đó không cần nói cũng biết.
Bà Từ không nhìn Quý Mộng Nhiên nữa, mà đặc biệt hứng thú nhìn Quý Noãn: "Làm từ thiện quả thực là chuyện tốt, có điều giống như Mộng Nhiên nói, công ty các cô cũng không thiếu tiền, hà tất phải đến xin đầu tư của chúng tôi?"
Quý Noãn liếc nhìn xấp tài liệu trên tay bà Từ, những tài liệu đó đều là vừa rồi Quý Mộng Nhiên vừa đi vừa nói chuyện với bà lấy ra, trên đó viết đầy đủ loại viễn cảnh tương lai của studio và đủ loại chí hướng vĩ mô không biết là thuộc hạ có tài nào viết ra, khiến người ta nhìn vào liền cảm thấy studio này có lẽ thực sự có thể có sự phát triển tốt, đáng để đầu tư.
Nhưng bà Từ vừa rồi cũng chỉ tùy tiện lật xem một chút rồi không còn hứng thú xem tiếp nữa.
Quý Noãn không lấy ra tài liệu gì, chỉ là đúng lúc các cô đi đến một khu vực trong trung tâm thương mại do vài sản phẩm điện tử thuộc danh nghĩa tập đoàn MN thầu, nhìn thấy trạng thái làm việc vô cùng tích cực của tất cả nhân viên thuộc danh nghĩa tập đoàn MN, còn có sản phẩm điện tử và các gian hàng thương hiệu lớn đều có không ít khách hàng, có thể thấy tất cả những thứ thuộc danh nghĩa tập đoàn MN đều tràn đầy cơ hội kinh doanh, quả thực không thiếu tiền, cũng không thiếu việc để làm.
Bà Từ nhìn cảnh tượng này, trong lòng liền hiểu rõ, lại quay sang nhìn Quý Noãn.
Quý Noãn cũng quay sang đối diện với bà Từ, trong mắt không có bất kỳ ý tứ cầu xin khoản đầu tư này, mà dùng tư thái bàn chuyện hợp tác khách sáo cười nói: "Tiền bạc thứ này, càng nhiều càng tốt, có thể có nhiều đầu tư hơn chúng cháu mới có thể thực hiện cùng thắng, thực lực hiện tại của tập đoàn MN không cần cháu nói nhiều, bà tự nhiên cũng nhìn thấy, tiền đầu tư vào đâu có thể thu được lợi nhuận hậu hĩnh hơn bà cũng rõ hơn cháu, dù sao với tư cách là thương nhân chuyên về đầu tư, bà nhìn xa trông rộng hơn, cháu sẽ không làm ảnh hưởng đến phán đoán của bà Từ. Số tiền này đối với cháu mà nói quả thực chưa đến mức bắt buộc phải có được, nhưng hiện tại rất nhiều doanh nghiệp trong nước không vững lắm, muốn thực hiện cùng thắng chuyện này cũng không phải ai cũng có thể làm được, nhưng tập đoàn MN thì nhất định có thể làm được."
Bà Từ cười lên, không nói nữa, Quý Noãn cũng không tiến thêm bước nữa để nói nhiều, đều là thương nhân, ai có thể mang lại cho mình nhiều lợi nhuận hơn, bà Từ đương nhiên rõ ràng.
Quý Mộng Nhiên không phục, kéo bà Từ hỏi bà có mệt không, kéo bà Từ định đi xuống nhà hàng Tây dưới lầu ngồi một lát, lại bị bà Từ từ chối.
Đúng lúc này đã là buổi trưa, đến khu ẩm thực trong trung tâm thương mại, Quý Noãn nhìn thấy bên trong có một nhà hàng chay, khẽ hỏi: "Nhà hàng chay thế nào ạ?"
Bà Từ gật đầu: "Được."
Quý Mộng Nhiên: "..."
Sau khi vào gọi vài món ăn đơn giản, bà Từ không để ý đến Quý Mộng Nhiên nữa, mà vẫn luôn thảo luận với Quý Noãn về những thay đổi thương mại mấy năm nay và một số chuyện của tập đoàn MN, rõ ràng trong thâm tâm đã nghiêng về phía tập đoàn MN.
Quý Mộng Nhiên mấy lần muốn nói chuyện nhưng đều không chen vào được, chỉ có thể ngồi một bên trố mắt nhìn.
Trước khi lên món, Quý Noãn và bà Từ vừa nói xong một chủ đề, nhận lấy nước chanh phục vụ đưa tới, sau đó cười nói: "Đúng rồi, nhắc tới quà cáp, thực ra cháu cũng chuẩn bị cho bà Từ hai món quà."
"Ồ? Cô cũng có quà?" Bà Từ cười nhìn Quý Noãn.
Nghe thấy Quý Noãn cũng có quà, Quý Mộng Nhiên ở bên cạnh trực tiếp trợn trắng mắt, vừa rồi còn dùng vẻ mặt khinh bỉ nhìn cô ta, bây giờ không phải vẫn muốn tìm cách dùng quà cáp để lấy lòng bà Từ sao?
Quý Noãn lấy từ trong túi ra mấy bức thư trông rất cũ kỹ lại có chút bẩn, đặt trước mặt bà Từ.
"Tập đoàn MN ngoài việc quyên góp xây dựng không ít trường tiểu học Hy Vọng, hàng năm hàng tháng còn cố định tài trợ một số trẻ em gia đình nghèo khó, đây là thư cảm ơn do những đứa trẻ được tài trợ đó gửi tới cách đây không lâu, đều là do chính tay bọn trẻ viết. Điều kiện gia đình các em rất kém, không có phong bì và giấy viết thư tốt gì, thư cũng dùng bút chì viết, nét chữ đều có chút mờ rồi, nhưng từng chữ đều mang theo tràn đầy sự cảm kích và hy vọng, cháu nhận được xong vẫn luôn trân trọng cất giữ."
Nói đến đây, Quý Noãn lại từ trong túi lấy ra một chuỗi tràng hạt trông rất bình thường đặt bên cạnh phong thư.
"Chuỗi tràng hạt này được mài từ gỗ đào vô cùng bình thường, cháu cũng không mời sư phụ chuyên nghiệp nào khắc kinh văn lên trên, mặc dù là tràng hạt gỗ đào vô cùng bình thường lại thô sơ, nhưng cây gỗ đào này là một cây cổ thụ ở sau núi chùa Nam Phạn ở Hải Thành, đây là cây gỗ đào nếu không phải ngàn năm thì ít nhất cũng có mấy trăm năm, lại ở sau núi chùa Nam Phạn hương hỏa thịnh vượng luôn được hương hỏa hun đúc, vô cùng có linh tính. Cách đây không lâu vì chùa cải tạo nên một số cây sau núi bắt buộc phải xử lý, cháu liền xin họ vài khúc gỗ đào, mài thành tràng hạt."
Quý Mộng Nhiên nhìn thấy hai món quà hoàn toàn không lên được mặt bàn mà Quý Noãn lấy ra, nghi ngờ cô đang nói đùa.
Cô lấy những thứ rách nát này tặng cho bà Từ giá trị con người mấy chục tỷ, điên rồi sao?
Tuy nhiên bà Từ khi nhìn thấy hai món đồ Quý Noãn lấy ra, hai mắt lại sáng rực lên, ngước mắt lại nghiêm túc nhìn Quý Noãn, cười lên: "Quý tổng, có lòng rồi, hai món này tôi nhận, tôi rất thích."
Quý Mộng Nhiên ngẩn người, không dám tin nhìn nụ cười còn vui vẻ hơn nhận được bất cứ thứ gì trên mặt bà Từ.
Quý Noãn bình thản ung dung cong môi tạo thành một độ cong tao nhã: "Bà thích là tốt rồi ạ."
Quý Mộng Nhiên ngồi bên cạnh nhìn mà khó chịu, rất muốn hỏi bà Từ tại sao lại thích những thứ rách nát này, nhưng lại thực sự không dám mở miệng.
Đề xuất Trọng Sinh: Mẹ Chồng Dùng Ảnh Của Tôi Để Hẹn Hò Qua Mạng Với Sinh Viên