Mãi cho đến chiều, bà Từ hài lòng thỏa mãn lại cười ha hả tạm biệt các cô.
Quý Mộng Nhiên đứng trên con phố thương mại, nhìn Quý Noãn xoay người lại dùng ánh mắt hơi lạnh lùng quét qua cô ta, trong lòng có một luồng khí đen khó phát tiết, tức đến mức sắc mặt cũng trắng bệch.
Vừa rồi trước khi bà Từ rời đi đã không nói thêm với Quý Mộng Nhiên câu nào, ngược lại cứ nắm tay Quý Noãn trò chuyện, từ nội dung các cô nói chuyện sau đó có thể khẳng định, khoản đầu tư này bà Từ định giao cho tập đoàn MN rồi.
"Quý Noãn, cái công phu mê hoặc người này của chị học ở đâu thế, bà Từ sao chỉ vài câu đã bị chị thu hút sự chú ý rồi?" Quý Mộng Nhiên vẻ mặt phẫn nộ chất vấn.
Quý Noãn lại đi đến bên đường đứng đợi, vừa đợi vừa giọng nhàn nhạt nói: "Thực ra lúc đầu bà Từ muốn giúp cô dựng studio lên, cô không nhìn ra bà ấy vốn dĩ có ấn tượng rất tốt với cô lúc nhỏ, mà tập đoàn MN quả thực không thiếu tiền, cho nên bà ấy vốn dĩ muốn giúp cô sao?"
Quý Mộng Nhiên ngẩn ra một chút, thái độ lúc đầu của bà Từ đối với cô ta quả thực khá tốt, nhưng sau đó lại...
"Chỉ trách bản thân cô không hiểu chuyện, biết rõ khoản đầu tư này quan trọng với cô thế nào, cô cũng không biết đường tìm hiểu cho kỹ, ngay cả sở thích riêng tư của bà Từ là gì cũng không biết." Quý Noãn nhếch môi nói: "Bà ấy trước đây cùng chồng làm đầu tư, nhưng chồng bà ấy vì một vụ án lớn chấn động giới đồ cổ mấy năm trước mà mất mạng, cho nên bà Từ đặc biệt bài xích những thứ như đồ cổ thư pháp. Bà ấy một mình quản lý công ty đầu tư bao năm nay, cô nghĩ xem, bà ấy sẽ thiếu cái đồng hồ đó của cô sao? Cô tặng thứ đó vừa vô nghĩa lại chỉ khiến người ta thấy được sự con buôn của cô, khiến người ta sinh lòng không vui."
"Ngoài ra..." Quý Noãn lại liếc nhìn bộ cánh trên người Quý Mộng Nhiên: "Mặc dù tôi biết hiện tại cô không thiếu tiền, dù sao có Thịnh Dịch Hàn nuôi, nhưng cô cũng không cần thiết phải thể hiện hào phóng như vậy trước mặt bà Từ, ăn mặc cố ý như thế có ý nghĩa gì? Bà ấy là nể tình studio của cô hiện tại quả thực rất cần tiền nên mới muốn giúp cô, nhưng cô chỗ nào cũng phô trương mình giàu có thế nào, chút lòng trắc ẩn vốn có của bà ấy đối với cô đều bị chính cô làm cho tiêu tan rồi."
Nghe thấy những lời này, ánh mắt Quý Mộng Nhiên ngay lập tức trừng trừng nhìn Quý Noãn, đầy bụng không cam lòng: "Dựa vào đâu chị chắc chắn như vậy bà Từ lúc đó đang nghĩ gì?"
Quý Noãn nghe vậy, môi nhếch lên, nghiêng đầu, ý cười lại không chạm tới đáy mắt: "Tôi đương nhiên không biết bà ấy đang nghĩ gì, nhưng lăn lộn lâu như vậy, tôi vẫn biết đạo lý phải làm theo sở thích của người khác, tặng quà ấy mà, ai chẳng biết? Không thấy tôi cũng tặng sao?"
"Chỉ bằng hai món đồ rách nát chị tặng đó?" Quý Mộng Nhiên dè bỉu.
"Rách nát?" Quý Noãn lạnh lùng liếc cô ta: "Rách nát hay không rách nát cái này không phải cô có thể kết luận, nói cô chưa tìm hiểu kỹ là chưa tìm hiểu kỹ, không chỉ hoàn toàn không biết gì về chuyện của bà Từ, ngay cả sở thích của bà ấy cũng không rõ. Cô không biết bà Từ không có con cái sao? Bà ấy luôn rất thích trẻ con, cho nên thường xuyên làm từ thiện, tài trợ cho những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn, từ thiện mới là sự nghiệp bà ấy yêu thích nhất, mà tập đoàn MN mấy năm nay cũng thực sự giống như bà ấy tham gia vào ngành từ thiện, giữa chúng tôi có tiếng nói chung, điểm này chính là chỗ cô không chen lời vào được."
Tay Quý Mộng Nhiên siết chặt, bấm ngón tay đến tím tái, khó khăn lắm mới khiến bản thân bình tĩnh lại, mới không đến mức chửi ầm lên ngay giữa đường cái.
Quý Noãn nói: "Còn nữa, một điểm cơ bản nhất, bà Từ tin Phật, bà ấy thường lễ Phật tại nhà, trong nhà bà ấy có một Phật đường được xây dựng chuyên biệt, có thể thấy sự chấp nhất của bà ấy trong phương diện tin Phật. Những thứ tôi tặng đều không đắt tiền, cộng lại thậm chí chưa đến năm mươi tệ, so với chiếc đồng hồ hơn một triệu của cô đúng là kém xa, nhưng tôi cứ là tiêu năm mươi tệ đánh trúng sở thích đấy, sao nào, cô không phục?"
Nói xong, cũng không nhìn sắc mặt không dám tin của Quý Mộng Nhiên nữa, Quý Noãn trực tiếp mở cửa chiếc taxi dừng trước mặt, lên xe, đi người, vẫy tay, không để lại một áng mây.
Quý Mộng Nhiên cả người cứng đờ như xác chết.
-------
Vài ngày sau, tập đoàn MN nhận được văn bản mới từ phía chính phủ gửi xuống.
Dù sao hiện tại ngành bất động sản và rất nhiều cơ quan chính phủ đều có liên quan, có quan hệ với các bên cải tạo địa phương và cục xây dựng, tập đoàn MN khi ở nước ngoài còn khá tự do, nhưng đã chuyển trụ sở chính về nước, lại là mới về nước, hiện tại chính phủ chỉ đâu họ phải đánh đó, bảo cải tạo chỗ nào thì phải cải tạo chỗ đó, bảo tham gia dự án nào thì phải tham gia dự án đó.
Quý Noãn nhìn văn bản mới gửi xuống này, rơi vào trầm tư.
Địa vị của tập đoàn Shine ở Mỹ và Hải Thành thì không cần phải nói rồi, tập đoàn MN hiện tại tuy cũng khá, nhưng so với tập đoàn Shine còn kém xa, thế mà cấp trên lại để tập đoàn MN và tập đoàn Shine hợp vốn cải tạo nhà thi đấu Hải Thành, muốn xây dựng nó thành nhà thi đấu lớn nhất trong tất cả các tỉnh thành trong nước.
Ý của lãnh đạo cấp trên thực ra rất rõ ràng, tập đoàn Shine bọn họ không áp chế được, tập đoàn MN cũng không dễ áp chế, muốn trong một thời gian nhất định ổn định mối quan hệ giữa hai công ty này và chính phủ, thì phải nghĩ cách để hai công ty này ở cùng nhau kiềm chế lẫn nhau.
Lần này chính là một cơ hội kiềm chế lẫn nhau.
Nhưng người ở trên căn bản không biết, cho dù tập đoàn Shine đã đến mức không ai áp chế được, Quý Noãn cũng chưa từng nghĩ đi áp chế họ, càng không muốn có cơ hội kiềm chế lẫn nhau gì với tập đoàn Shine, cô chỉ muốn giữ vững một công ty này của mình là đủ rồi.
Nhưng lãnh đạo chính phủ lại không nghĩ như vậy, bọn họ tất nhiên vẫn không hy vọng có người có thể quá mức đứng trên mọi người.
Đặc biệt là Mặc gia và tập đoàn Shine, tùy tiện giậm chân một cái cũng có thể khiến các thành phố ven biển lân cận rung chuyển ba cái, người ở trên có đủ loại lo lắng, cho nên vẫn ngấm ngầm muốn gây sức ép một chút, nhưng lại không dám làm quá rõ ràng, cho nên mới đặt mục tiêu này lên tập đoàn MN, cũng coi như lấy tập đoàn MN làm súng sai đâu đánh đó.
Quý Noãn biết rõ mục đích của cấp trên, nhưng nếu cô muốn đặt tập đoàn MN đứng vững ở Hải Thành, chuyện này cô không thể từ chối.
Hạ Thu Thủy hai ngày nay đã về nhà chuẩn bị sinh, không đến công ty, Tiểu Bát đứng trong văn phòng thấy Quý Noãn nhận được văn bản gửi xuống xong thì vẻ mặt trầm mặc không nhìn ra cảm xúc, cẩn thận dè dặt sán lại gần, muốn biết hiện tại cô có dự tính gì.
Nhưng Quý Noãn thần sắc như thường, không nhìn ra là tức giận hay thế nào, nhưng từ hành động cô ném văn bản lên bàn làm việc mà xem, cũng biết tâm trạng cô lúc này chắc là không vui lắm.
Bị chính phủ lấy làm súng sai đâu đánh đó như vậy cũng thôi đi, dù sao đối phương là tập đoàn Shine, sẽ không làm gì tập đoàn MN.
Nhưng khổ nỗi đối phương là tập đoàn Shine, chuyện này đối với Quý Noãn mà nói vấn đề lại lớn rồi.
Dù cho chuyện này căn bản không cần Mặc Cảnh Thâm ra mặt, nhưng dù sao hai ông lớn công ty, chung quy vẫn có lúc ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy.
Đề xuất Trọng Sinh: Góc Khuất Thái Dương Chẳng Thể Soi Tới