Nam Hành hừ cười: "Cái nơi như Tử Tinh Thành này, chưa bao giờ có nước ép nguyên chất, cái gọi là nước ép bên trong cũng đều chứa rượu nồng độ rất thấp, khoảng sáu đến mười độ, cơ bản đều không nếm ra được, nhưng nếu thế này mà cô cũng có thể say, thì tửu lượng của Quý tiểu thư rốt cuộc là tệ đến mức nào?"
Quý Noãn có chút mơ màng mở mắt nhìn Mặc Cảnh Thâm: "Vậy sao?"
Mặc Cảnh Thâm không nói gì, mà vừa đỡ cô đứng vững, giữ chặt bên người, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thẳng vào nửa cái bánh kem còn lại trên bàn trà.
Nam Hành cũng nghĩ đến điều gì đó, nhìn bộ dạng say nhẹ của Quý Noãn, rồi lại nhìn cái bánh kem kia, bước tới, cắt một miếng bỏ vào miệng ăn hai miếng, chịu đựng cái vị ngọt muốn chết kia, nuốt xuống.
Anh ta quay lại nhìn người trước cửa, cười nhạo: "Trong kem này có bỏ rượu trái cây, nồng độ không thấp, cộng với nước ép của cô ấy hai loại cộng lại, cô ấy say thành thế này cũng không lạ."
Quý Noãn cố gắng mở mắt, nhướng mày nói: "A, tôi nhớ ra rồi, ở Hải Thành đúng là có một tiệm bánh kem rất đặc biệt, mỗi ngày người xếp hàng mua bánh đông nghịt, nghe nói trong kem của tiệm đó thường sẽ cho thêm chút rượu trái cây cao cấp được ủ chế tinh tế, thảo nào mùi vị không giống bình thường, thật sự rất ngon..."
Nói rồi, cô lại cười hì hì áp mặt vào vai Mặc Cảnh Thâm, nói nhỏ: "Sau này còn muốn ăn... đợi đến sinh nhật em... còn muốn ăn bánh kem của tiệm này..."
Tính tới tính lui, kết quả cuối cùng vẫn để cô say vì bánh kem.
Mặc Cảnh Thâm đỡ cô đứng vững, giữ chặt bên người, lạnh lùng nói: "Tửu lượng kiểu này của em, sau này tránh xa tiệm bánh kem đó ra cho anh."
"Không chịu, sinh nhật em em muốn ăn." Quý Noãn ngước đôi mắt mơ màng lên, lại giơ một ngón tay ra, cười hì hì với anh: "Còn muốn ăn thêm một lần nữa, không cần hai tầng, một tầng thôi được không? Ăn ít một chút cũng được mà..."
Mặc Cảnh Thâm không nói gì, cô lại dán vào cánh tay anh, hai tay đều ôm lấy anh: "Được không anh... chỉ ăn vào sinh nhật thôi... chỉ ăn vào sinh nhật thôi mà..."
Mặc Cảnh Thâm bị cô dùng sức ôm cổ kéo đến mức buộc phải hơi cúi người xuống về phía cô, nhìn người phụ nữ nhỏ bé say mắt lờ đờ này, khẽ thở dài hôn lên chóp mũi cô: "Được."
Nam Hành day day mi tâm, khoanh tay dựa vào cột trang trí trong phòng bao.
Thật sự là quen biết Mặc Cảnh Thâm bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy anh dịu dàng kiên nhẫn với ai như vậy.
Phong Lăng từ cửa bước vào: "Mặc tiên sinh, tôi đưa ngài và Mặc phu nhân về?"
"Không cần, Ngự Viên cách đây rất gần." Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt nói: "Nam Hành cũng uống không ít rượu, cô đưa cậu ta về."
Biểu cảm của Phong Lăng không đổi, nhưng lại im lặng khoảng vài giây, mới đáp: "Vâng, Mặc tiên sinh."
...
Quý Noãn được Mặc Cảnh Thâm đưa lên xe, cô say không quá nghiêm trọng, chỉ là cả người lười biếng ngồi đó, rồi lại áp đầu vào cửa kính xe.
Ý thức được người đang lái xe là Mặc Cảnh Thâm chứ không phải Phong Lăng, Quý Noãn lại nheo mắt nhìn người đàn ông tuấn tú ở ghế lái hai lần, nghiêng người dựa vào anh.
"Ngồi yên, anh đang lái xe." Mặc Cảnh Thâm đang định đẩy cô về.
Quý Noãn lại ôm lấy cánh tay anh, sán lại gần anh, áp mặt vào cổ anh giọng mềm nhũn hỏi: "Tửu lượng của em kém thế sao?"
Mặc Cảnh Thâm liếc cô một cái, không cần nói cũng biết.
Tửu lượng cô kém hay không, nhìn trạng thái hiện tại của cô, còn cần anh phải nói sao?
Quý Noãn nhìn thấy ánh mắt này của anh, há miệng cắn nhẹ vào một bên cổ anh, lúc cắn không nỡ dùng sức quá mạnh, đầu lưỡi lơ đãng liếm qua cổ anh, vài giây sau đang định lui ra, kết quả người đàn ông đột nhiên rút một tay trên vô lăng ra, ôm chặt eo cô ấn về phía mình.
Giọng nói khàn khàn ghé vào tai cô: "Gan ngày càng lớn rồi, ở trên xe mà dám trực tiếp quyến rũ anh, hửm?"
Nhìn màu mắt thâm sâu của người đàn ông, Quý Noãn nheo mắt cười với anh, ghé vào tai anh nói nhỏ: "Tại sao không dám?"
Đôi mày Mặc Cảnh Thâm khẽ động, tốc độ xe chậm lại, từ từ đi sát vào lề đường, hôn lên môi cô, đôi mắt tối sầm nhìn chằm chằm cô, đang định hôn tiếp.
Quý Noãn lại bỗng nhiên nói: "Tiếc quá nha, bà dì lại ghé thăm rồi ~"
Người đàn ông đang định hôn cô đột nhiên khựng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô hồi lâu. Ngay khi Quý Noãn đắc ý cười mày bay sắc múa với anh, anh đột nhiên hôn mạnh lên môi cô, đồng thời dừng xe, hôn người phụ nữ nhỏ bé ỷ vào việc có kinh nguyệt hộ thể mà dám đắc ý trước mặt anh đến mức cô phải ư ử xin tha, mới chịu buông tha cho cô.
Cuối cùng anh hôn thêm hai cái lúc mạnh lúc nhẹ lên đôi môi đỏ mọng hơn bình thường của cô, thấp giọng nói: "Lần trước ở khách sạn Vạn Lý Tinh Thần, yêu cầu em đưa ra, đến giờ anh vẫn chưa thỏa mãn em, bây giờ chẳng phải là cơ hội tốt sao?"
Quý Noãn mượn chút men say, mặt không đỏ tim không đập nhìn chằm chằm người đàn ông như hận không thể đè cô ra làm ngay tại xe, bỗng nhiên giơ tay áp mạnh lên mặt anh, dùng sức bóp, bóp đến mức khuôn mặt tuấn tú này biến dạng, mới cười hì hì một tiếng, chu mỏ hôn chụt một cái lên môi anh.
Màu mắt người đàn ông càng thêm tối sầm, cô lại không tự biết mà tiếp tục nâng mặt anh nói: "Vậy anh phải đồng ý với em một yêu cầu."
Say thành thế này còn biết ra điều kiện?
Mặc Cảnh Thâm liếc cô: "Hửm?"
Đôi mắt sáng ngời mang theo chút men say của cô nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen như biển của Mặc Cảnh Thâm: "Trước đây, ba em để em sau này có thể kế thừa Quý thị, đã sớm đăng ký cho em khóa học nâng cao về quản trị doanh nghiệp ở thành phố T, nhưng em vẫn luôn không đi, trì hoãn ít nhất cũng hai ba năm rồi."
Mặc Cảnh Thâm nghe ra ý tứ trong lời nói của cô, ánh mắt trầm xuống: "Bây giờ em muốn đi?"
Quý Noãn gật đầu: "Trường học chính là đại học T, vị giáo sư khoa thương mại của đại học T rất nổi tiếng, hiện tại rất nhiều nhà quản lý của các doanh nghiệp nổi tiếng trong nước đều là học trò của ông ấy, cho nên em rất ngưỡng mộ..."
Thái độ của người phụ nữ nhỏ bé khi thương lượng cầu xin anh vốn đã rất mềm mỏng, cộng thêm chút men say, giọng nói càng thêm ngọt ngào mềm mại.
Mặc Cảnh Thâm nhéo má đỏ bừng của cô một cái: "Chuyện này anh sẽ xem xét, đợi ngày mai em tỉnh táo lại rồi nói."
Quý Noãn cười hì hì, bỗng nhiên vươn tay ôm cổ anh: "Được..."
Mặc Cảnh Thâm nhìn đèn đường bên ngoài xe, kéo tay cô ra, để cô ngồi ngay ngắn, tiếp tục lái xe.
Còn chưa về đến Ngự Viên, Quý Noãn đã ngủ thiếp đi.
Mặc Cảnh Thâm nhìn người phụ nữ nhỏ bé vừa mới ra điều kiện với anh, giờ đã lăn ra ngủ trước, bật cười vì tức.
Đúng là không thể để cô đụng vào chút rượu nào.
-------
Xe dừng lại ở bãi đỗ xe biệt thự Ngự Viên.
Mặc Cảnh Thâm xuống xe trước, vòng qua thân xe, mở cửa xe bế người phụ nữ nhỏ bé ngủ đến mức gần như bất tỉnh nhân sự xuống.
Ánh sáng trong bãi đỗ xe không quá sáng, rơi trên người đàn ông càng thêm nửa sáng nửa tối, thoáng chốc có loại ảo giác mông lung.
Quý Noãn mơ màng mở mắt nhìn anh, vươn tay về phía anh, trong lòng anh ôm lấy cổ anh, vùi mặt vào hõm cổ anh.
Cảm nhận được người phụ nữ nhỏ bé này đêm nay dường như có sự ỷ lại đặc biệt với mình, đôi mày Mặc Cảnh Thâm khẽ động, cúi đầu nhìn cô: "Sao thế? Không ngủ nữa?"
Đề xuất Huyền Huyễn: Đổi Sư Tôn, Nàng Chuyển Tu Vô Tình Đạo: Cả Tông Môn Quỳ Gối Hối Hận!