Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 169: Quý Noãn đá cậu từ trên giường xuống à?

"Hôm nay Nam Hành nói không sai, có đôi khi không thể trách người khác quá máu lạnh, chỉ có thể trách bản thân lúc đó không đủ mạnh mẽ." Quý Noãn rúc vào lòng anh, giọng nói trầm thấp như vô tình thốt ra.

Đêm nay Quý Noãn có chút say, Mặc Cảnh Thâm nhìn cô hồi lâu, không nói thêm gì, bế cô vào biệt thự.

Vào trong rồi cô vẫn vòng tay ôm cổ anh, nhìn gương mặt thanh tú của anh: "Em cần nỗ lực hơn... nỗ lực hơn để đuổi kịp bước chân anh... nỗ lực hơn để chống đỡ cuộc đời mới của em..."

Bốn chữ "cuộc đời mới" khiến bước chân người đàn ông khựng lại trong giây lát, nhưng cũng chỉ là một thoáng, anh bế cô về phòng, cúi người đặt cô lên giường.

Nhìn người phụ nữ nhỏ bé say mắt lờ đờ, anh chống tay bên người cô, nhìn cô, nhàn nhạt nói: "Sau này không được đụng vào rượu nữa."

Xem ra sau này dù là ăn cái bánh kem, cũng phải nếm thử mùi vị giúp cô trước.

Chuyện bánh kem đã đồng ý với cô lúc trước, anh thu hồi.

"Mặc Cảnh Thâm."

"Hửm?"

"Em muốn trở nên mạnh mẽ."

"..."

"Em muốn trở nên thật lợi hại."

"..."

"Em muốn mạnh mẽ đến mức không cần sự thương hại và giúp đỡ của người khác, có thể hoàn toàn chi phối cuộc đời mình, em muốn mạnh mẽ đến mức đủ để không sợ hãi bất kỳ rủi ro sinh ly tử biệt nào, em còn muốn..."

Người đàn ông đột nhiên cúi đầu hôn cô, nuốt hết những nguyện vọng to lớn bên miệng cô trở lại.

Quý Noãn vốn đang say, bị hôn một lúc, thật sự không nói nên lời, dứt khoát cũng không nói nữa, nhắm mắt ôm cổ anh.

Cho đến khi Quý Noãn rất nhanh đã ngủ thiếp đi, Mặc Cảnh Thâm cúi đầu nhìn cô.

...

Nửa đêm Quý Noãn tỉnh dậy, phát hiện Mặc Cảnh Thâm không ở bên cạnh, cô ngồi dậy vò mái tóc có chút rối, rồi lại đi chân trần xuống giường, mở cửa thư phòng và cửa sổ ban công, đều không thấy bóng dáng Mặc Cảnh Thâm.

Đứng trên ban công nhìn xuống, trên bãi đỗ xe của biệt thự Ngự Viên, chiếc Ghost màu đen không đậu ở vị trí vốn có của nó, không biết đã lái đi từ lúc nào.

Hôm nay cô vốn không định say thành thế này, nhưng loại rượu trái cây trong bánh kem và cồn trong nước ép trộn lẫn vào nhau, khiến cô sau khi ngủ vẫn cảm thấy đau đầu.

Đứng trên ban công hóng gió lạnh vài phút cũng không thể tỉnh táo, đầu vẫn đau như búa bổ, cô day day trán, xoay người về phòng, đóng cửa sổ lại, rồi lại ngã nhào lên giường, thuận tay vớ lấy điện thoại bên giường muốn gọi cho Mặc Cảnh Thâm, kết quả gọi đi lại chỉ nghe thấy giọng nữ máy móc: "Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi đang bận..."

Quý Noãn ném điện thoại sang một bên, thực sự đau đầu quá, vớ lấy cái gối ấn mạnh lên đầu mình ép bản thân tiếp tục ngủ.

-----

Chiếc Ghost màu đen lao nhanh trên đường, Mặc Cảnh Thâm gọi điện cho Nam Hành.

Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy, Nam Hành lúc này uống có chút nhiều, giọng điệu lười biếng: "Tôi còn tưởng cậu đưa Quý Noãn về xong, cùng người phụ nữ của cậu ở nhà củi khô lửa bốc lắm, không có thời gian ra ngoài nữa chứ."

Mặc Cảnh Thâm: "..."

Giờ này anh vốn cũng không định bỏ Quý Noãn ở nhà một mình, người phụ nữ nhỏ bé say khướt, thỉnh thoảng nói mớ lung tung, cô lại có "bà dì" hộ thể, sau khi giúp cô tắm rửa thay đồ ngủ xong, anh đến giờ vẫn hoàn toàn không buồn ngủ, nếu không phải vậy thì cũng không đến mức Nam Hành gọi một cú điện thoại là anh ra ngoài thật.

"Buổi tối không phải vừa uống sao, sao lại đến chỗ Tần Tư Đình uống rượu?" Mặc Cảnh Thâm lạnh nhạt hỏi.

Trong biệt thự của Tần Tư Đình, Nam Hành ngồi trên ghế sofa, nheo mắt nhìn ánh đèn rực rỡ trong khu biệt thự ngoài cửa sổ, rồi lại liếc nhìn Tần Tư Đình đang đứng trước cửa sổ sát đất với vẻ âm trầm lạnh lẽo, cười nhạo một câu: "Ông đây sợ cậu ta nghĩ quẩn, qua xem thử, kết quả cậu ta như khúc gỗ đứng trước cửa sổ nửa tiếng rồi, tôi nghi ngờ cậu ta đã nhập định thành Phật, lời gì cũng không lọt tai."

Mặc Cảnh Thâm không nóng không lạnh nói: "Chuyện của cậu ta, đúng là không nên xen vào."

Nam Hành vì lại ngồi đây uống vài ly, lúc này cũng có chút men say, ngón tay thon dài day day mi tâm, nhạt giọng nói: "Tôi nợ Thời Niệm Ca một ân tình ở Mỹ, nếu không cậu tưởng tôi muốn quản chuyện cũ rích của cô ấy và lão Tần à?"

Nam Hành đâu phải người thích lo chuyện bao đồng kiểu này, nếu không phải Thời Niệm Ca chọn đúng ngày sinh nhật anh ta nói muốn mang bánh kem tới, lại đúng lúc Nam Hành mấy ngày nay rất muốn tìm chút rắc rối cho Tần Tư Đình, anh ta cũng chẳng rảnh rỗi mà xen vào.

Anh ta càng không có hứng thú đi giúp ai, chẳng qua là Tần Tư Đình mấy năm nay sống quá cô độc thanh đạm, nhìn cậu ta sống những ngày tháng như hòa thượng nhập định thế này, nhìn không thuận mắt, tìm chút kích thích khác biệt cho cuộc sống bình lặng như nước của cậu ta.

Mặc Cảnh Thâm vừa lái xe vừa nhạt giọng nói: "Cậu vẫn ở chỗ cậu ta?"

Nam Hành: "Chỗ cậu ta gần đây thêm không ít rượu ngon, tôi lại uống chút, đến giờ mới coi như uống thấu, lười đi lại, hôm nay ngủ lại đây luôn. Dù sao hai thằng đàn ông, tôi ở đây canh chừng cũng không đến mức để Lăng Huyên Nhi nhìn có vẻ đáng thương kia quay lại, nhân lúc lão Tần gặp nguy mà làm ra chuyện gì thật. Sao nào, cậu đến thật à?"

Rượu mới thêm ở chỗ Tần Tư Đình, đương nhiên toàn bộ đều xuất phát từ tay Mặc Cảnh Thâm.

Mặc Cảnh Thâm: "Đợi đấy."

Mười lăm phút sau.

Nam Hành ngậm thuốc, quay đầu nhìn người đàn ông xuất hiện trong biệt thự.

Mặc Cảnh Thâm một thân đồ đen, như hòa vào bóng đêm, bước vào cửa, liếc nhìn Tần Tư Đình vẫn đang đứng trước cửa sổ.

Tần Tư Đình một tay đút túi quần, nghiễm nhiên không định để ý đến hai người họ, cho dù Mặc Cảnh Thâm lại bất ngờ đến vào lúc muộn thế này, anh ta cũng chỉ lạnh nhạt nhìn ra cửa một cái, ánh mắt lạnh nhạt thu về, không nói gì.

"Cậu ta đứng bao lâu rồi?" Mặc Cảnh Thâm đi vào.

Nam Hành quay sang nhìn người đàn ông dáng người cao ngất đi tới, ngón tay rõ ràng khớp xương gạt tàn thuốc, nhướng mày: "Chắc là từ lúc về đến giờ vẫn đứng đó, lúc tôi đến cậu ta đã thế rồi."

"Nói đi cũng phải nói lại." Nam Hành lại cười như không cười chế giễu nhìn Mặc Cảnh Thâm: "Muộn thế này cậu lại còn có thể qua đây, chẳng lẽ Quý Noãn say đến mức không nhận ra cậu là ai, đá cậu trực tiếp từ trên giường xuống à?"

Mặc Cảnh Thâm lạnh lùng liếc anh ta: "Cậu có kinh nghiệm lắm à? Thường xuyên bị phụ nữ đá?"

Nam Hành nhướng mày, cười ngậm thuốc, cầm rượu trên bàn trà rót cho anh một ly.

Mặc Cảnh Thâm không nhận ly rượu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về hướng Tần Tư Đình, Tần Tư Đình từ đầu đến cuối đều lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Thiên kim sa cơ lỡ vận được cậu mang về, nhanh thế đã đuổi đi rồi?" Mặc Cảnh Thâm nhìn bộ dạng âm trầm đó của anh ta, hỏi giọng thanh thanh lãnh lãnh.

Nam Hành ngồi trên ghế sofa vừa hút thuốc vừa nheo mắt cười, cũng liếc nhìn bên phía Tần Tư Đình: "Rõ ràng chẳng có chút hứng thú nào với Lăng Huyên Nhi, cứ phải mua người ta về, đặt một miếng da trâu như thế bên cạnh làm cái giá phải trả, chẳng qua là không muốn để Thời Niệm Ca sống quá thoải mái, chậc chậc, thế này thì cần gì chứ? Hại địch một ngàn tự tổn hại tám trăm... ồ không, phải là hại địch một ngàn tự tổn hại một vạn..."

Mặc Cảnh Thâm không nói gì, Nam Hành vừa định đưa cho anh điếu thuốc, kết quả nhận được ánh mắt lạnh nhạt của Mặc Cảnh Thâm, nhớ ra thuốc này anh đã cai từ tám trăm năm trước, lập tức hừ cười một tiếng, ném điếu thuốc lên bàn trà.

Đề xuất Huyền Huyễn: Xé Toạc Mặt Ả Công Chúa Thỏ Tộc Mạo Danh Tổ Long Phu Nhân
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện