Cuối cùng, Tô Hoài còn cầm yếm đã gấp gọn của Lục Diệu đưa lên mũi ngửi, cảm thấy mùi hương quen thuộc trên người nàng, rồi mới ném vào rương.Lục Diệu thầm nghĩ: Kẻ vô sỉ như hắn, e rằng thế gian hiếm thấy.Lục Diệu vốn chẳng có bao nhiêu đồ đạc, chẳng qua chỉ là vài bộ y phục và những vật dụng trên bàn. Tô Hoài loáng một cái đã thu dọn xong cho nàng. Nếu để...
Quay lại truyện Gian Thần Ngày Ngày Đều Muốn Giết Ta