Chương 99: Không phải như anh nghĩ
Sáng hôm sau, Hạ Kính thức giấc trong một mùi hương nồng nàn.
Hạ Châu đã vào bếp từ sớm, chuẩn bị một bữa sáng thịnh soạn. Anh dùng phần bít tết và hành tây còn thừa từ hôm qua để nấu cháo bò, rồi làm thêm vài chiếc bánh hành chiên.
Những chiếc bánh hành chiên vàng ruộm, thơm lừng, màu hành xanh mướt, chiếc nào chiếc nấy đều tăm tắp, nhìn thôi đã thấy thèm.
Vừa ngồi vào bàn, Hạ Kính đã cảm thấy bụng đói cồn cào.
Hạ Toái cũng đói, anh như thường lệ vươn tay định lấy một chiếc bánh. Nhưng chưa kịp chạm vào, tay anh đã bị Hạ Châu gõ nhẹ bằng đầu đũa.
Hạ Toái ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó hiểu. Anh thấy Hạ Châu bưng cả đĩa bánh hành đến trước mặt Hạ Kính, lạnh lùng nói: “Cho ý kiến đi.”
Hạ Toái lập tức câm nín. Hạ Kính nhướng mày, xé một miếng nhỏ ăn thử, rồi liếm ngón tay, nói: “Anh Ba làm ngon lắm.”
Hạ Châu lạnh nhạt đáp: “Nói thật đi.”
Hạ Kính lúc này mới đưa ra nhận xét: “Hơi nhiều dầu, bánh hơi cháy. Tốt nhất nên thay dầu ăn thường bằng dầu mè, và giảm thời gian chiên lại, bánh sẽ thơm và ngon hơn nhiều.”
Hạ Châu lập tức lại chui vào bếp.
Hạ Toái thốt lên một tiếng “chậc”, rồi hỏi: “Anh Ba bị điên rồi sao?”
Hạ Kính cũng giật mình. Cô nhíu đôi mày thanh tú, nhìn theo bóng Hạ Châu lại chui vào bếp, có chút lo lắng: “Anh Ba cứ làm tiếp thế này không sợ trễ học sao?”
Hạ Ninh thong thả bật chiếc TV cũ, không thèm nhấc mí mắt lên mà nói: “Quen rồi, lão Ba lúc nào cũng thế.”
Chỉ là không biết, cô ấy có thể kiên trì được bao lâu mà không bị Hạ Châu chinh phục.
Một lát sau, Hạ Châu làm xong mẻ bánh hành mới, lại mang đến trước mặt Hạ Kính. Hạ Kính nếm thử một miếng, quả thật ngon hơn lần trước rất nhiều, cô gật đầu: “Đúng rồi, thế này ngon hơn hẳn.”
Lúc này, Hạ Châu mới ngồi xuống, vẻ mặt âm u, cùng họ ăn sáng.
Đúng bảy giờ sáng, thành phố A đang phát bản tin buổi sáng.
Nữ phát thanh viên trong bộ trang phục chỉnh tề nói: “Gần đây, tình trạng gian lận lưu lượng người xem trong các chương trình truyền hình đang diễn ra rất nghiêm trọng, gây sự chú ý đặc biệt từ Cục Phát thanh và Truyền hình Trung ương. Lãnh đạo Cục đã ban hành chỉ thị quan trọng, yêu cầu tăng cường giám sát, làm rõ quy tắc, chống và cấm hành vi gian lận. Trong đó, nhiều tác phẩm như “Thập Sinh Thập Thế Đào Hoa Nợ”, “Nụ Cười Thiên Thần”… đã có hành vi gian lận rating nghiêm trọng. Ngoài ra, các chương trình tạp kỹ như “Vua Ca Sĩ Ở Đâu”, “Đại Chiến Vua Bếp” cũng tồn tại những bê bối khuất tất…”
Hạ Kính đang ăn cháo bò, nghe thấy những từ khóa quan trọng, cô ngẩng đầu lên ngạc nhiên. Trên TV, đầu bếp La, một thí sinh của chương trình “Đại Chiến Vua Bếp”, đang được phóng viên phỏng vấn, vẻ mặt đầy phẫn nộ nói: “Chương trình này hoàn toàn lừa dối công chúng. Khi ghi hình, điểm của tôi rõ ràng cao hơn đầu bếp Vương, nhưng sau khi phát sóng thì điểm số lại bị tráo đổi…”
Hạ Kính: “…”
Cô đã bảo mà.
Ngay sau đó, Hạ Toái ngạc nhiên thốt lên: “Ê, anh Ba, ‘Đại Chiến Vua Bếp’ không phải là chương trình tạp kỹ anh mê mẩn sao? Anh hình như là fan của đầu bếp Vương, quán quân mà?”
Lời vừa dứt, không khí trên bàn ăn lập tức đóng băng.
Hạ Toái rụt cổ lại, không hiểu mình đã nói sai điều gì.
Hạ Ninh liếc Hạ Châu một cái, mơ hồ hiểu ra điều gì đó. Mãi một lúc sau mới nghe Hạ Châu nghiến răng nói: “Tôi đã không còn là fan của đầu bếp Vương từ lâu rồi.”
Hạ Kính cũng không ngờ rằng cái tát mà cô chưa kịp giáng xuống thì trời đã giáng hộ, vừa buồn cười vừa ngượng ngùng. Cô vội vàng ăn hết cháo, thu dọn đồ đạc để đi học.
Hạ Toái cũng không dám nán lại lâu, nhanh chóng theo cô ra ngoài.
Trong phòng khách chỉ còn lại Hạ Ninh, Hạ Châu và Hạ Tiểu Quả. Hạ Tiểu Quả ăn xong tự mình mang bát đĩa vào bếp rửa. Hạ Châu nhìn chằm chằm Hạ Ninh, từ từ đứng dậy: “Anh còn nhớ không, trước khi Tiểu Nghi đi, chúng ta đã hứa với em ấy điều gì?”
Hạ Ninh hờ hững đáp: “Tôi không quên.”
“Vậy mà mấy người vẫn—”
Trơ mắt nhìn Hạ Kính bắt nạt Trình Nghi.
Bắt nạt đến nỗi Trình Nghi phải khóc lóc chạy đến mách anh.
Hạ Ninh nhìn thẳng vào anh: “Dù tôi cũng không ưa Hạ Kính lắm, nhưng cô ấy không phải như anh nghĩ đâu.”
Đề xuất Hiện Đại: Vì Người Dân Thế Giới Tiểu Thuyết Dự Báo Thiên Tai