Chương 98: Ta Rất Mong Đợi

Chương 98: Tôi Rất Mong ĐợiHạ Châu đứng sững sờ, mắt dán vào đĩa bít tết nguội ngắt, đổi màu trên bàn. Gương mặt anh ta tái mét, cảm giác như vừa bị một cái tát vô hình giáng xuống, đau điếng.Cảm giác này còn khó chịu hơn gấp vạn lần việc bị nói thẳng vào mặt rằng "Hạ Kính làm ngon hơn của anh".Chắc chắn Hạ Kính đã sớm nhận ra điều đó, nên mới ung dung, bình thản...
Đề xuất Hiện Đại: Bà Nội Tôi Là Người Nhẹ Dạ
BÌNH LUẬN