Chương 93: Món Ăn Bình Dân
À, thì ra đây chính là Hạ Châu!
Hạ Kính đối xử công bằng với mọi người, đáp lại anh bằng nụ cười ngọt ngào cô từng dành cho Hạ Viễn và những người khác khi mới về nhà họ Hạ, ngoan ngoãn nói: “Chào anh ba, em là Hạ Kính.”
Hạ Châu tháo tạp dề, dùng giẻ lau tay một cách hờ hững: “Về nghỉ một lát đi, sắp có cơm rồi.”
Hạ Toái lập tức đặt chiếc túi lớn trên tay xuống đất, nhanh chóng chui vào bếp, hỏi: “Làm món gì ngon vậy?”
Hạ Châu đáp: “Lấy nguyên liệu từ nhà dì về, có thịt bò tươi và đùi gà đông lạnh, nên tối nay làm bò xào ớt xanh và đùi gà kho khô.”
Hạ Toái “oa” một tiếng, mở nắp nồi, dùng tay lấy một cái đùi gà ra. Nóng đến nỗi lưỡi cứ đảo liên tục mà vẫn không ngừng nhét vào miệng, vừa nhét vừa nói: “Ngon thật, lão ngũ, lão lục sao không về?”
Hạ Châu liếc nhìn Hạ Kính, khóe môi hơi cong lên nhưng không có chút hơi ấm nào, ôn tồn nhã nhặn trả lời: “Lão ngũ lão lục còn phải ở lại giúp dì vài ngày, anh đưa Tiểu Quả đi học không tiện nên về sớm. Hai ngày nữa là sinh nhật anh hai, lão ngũ lão lục sẽ về cả.”
Hạ Kính cảm thấy không thoải mái khi bị Hạ Châu nhìn chằm chằm, cứ như có kim châm nhẹ vào người cô, nhưng cô không phân biệt được Hạ Châu vốn dĩ là người như vậy, hay là có ác ý với cô, đành phải bước vào bếp, giả vờ tò mò nói: “Thật sự ngon vậy sao? Em cũng muốn thử.”
Hạ Toái gắp một cái đùi gà nhét vào miệng cô, chưa kịp để cô ăn đã bắt đầu khoe khoang: “Thấy sao, ngon chứ…”
Thật ra, dù là Hạ Kính trước khi xuyên không, hay là cô tiểu thư giả mạo từng sống trong thân xác này, đều đã ăn không ít món ngon vật lạ.
Đùi gà Hạ Châu làm không kiểm soát được lửa nên hơi dai một chút. Dù Hạ Kính cảm thấy vậy, nhưng cô không muốn ngay lần đầu gặp mặt đã bắt bẻ anh ba này, để lại ấn tượng không tốt.
Cô rất nghiêm túc ăn hết một cái đùi gà, rồi mới cười tít mắt nói: “Ngon thật, tài nấu ăn của anh ba giỏi quá, đùi gà này làm thế nào vậy?”
Hạ Châu khẽ mỉm cười: “Chỉ là cách làm bình thường thôi. Lão tứ, em đừng có múa rìu qua mắt thợ trước mặt Trình… em gái mới. Con bé xuất thân từ gia đình hào môn, chắc chắn sẽ không quen ăn những món bình dân như chúng ta đâu.”
Hạ Toái cũng không thấy Hạ Kính có điểm nào giống tiểu thư cả, ngoài việc da dẻ được chăm sóc tốt và trông rất xinh đẹp. Hạ Ninh nghe vậy, nhận ra tâm trạng Hạ Châu không ổn, liền lạnh lùng lên tiếng, cắt ngang tình huống có nguy cơ đi xuống: “Lão tam, còn bao lâu nữa thì ăn cơm, anh đói rồi.”
Hạ Châu quả nhiên không nói gì nữa, nhìn Hạ Tiểu Quả đang ngồi trên sofa, ra hiệu cậu bé vào bếp xới cơm.
Hạ Kính lại từ trong bếp chui ra, nhìn thẳng vào Hạ Châu nói: “Anh ba, em cũng biết một chút về nấu ăn, nhưng không giỏi lắm, anh có thể dạy em nhiều hơn không?”
Hạ Châu nhướng mày: “Chắc chắn muốn học sao? Khó lắm đấy.”
Hạ Kính đáp: “Muốn.”
Hạ Ninh không nhịn được ra mặt ngăn cản: “Thôi đi, em bây giờ không có thời gian học nấu ăn, mỗi ngày về nhà làm bài tập cho tốt là được rồi, năm sau là thi đại học rồi.”
Hạ Kính lại nghiêng đầu nhìn anh, cười rạng rỡ như hoa: “Có gì mà không được chứ, anh ba cũng là học sinh, mỗi ngày tan học về nấu cơm rất vất vả, nếu em học được, có thể giúp anh ấy san sẻ một chút.”
Dừng một chút, cô lại quay đầu lại, nửa đùa nửa thật nói: “Anh ba sẽ không làm khó em đâu, đúng không?”
Trong khoảnh khắc đó, không khí trong nhà họ Hạ dường như đông cứng lại, khiến người ta rùng mình.
Nụ cười trên mặt Hạ Châu dần tắt đi, anh nheo mắt nhìn Hạ Kính, Hạ Kính cũng chỉ điềm nhiên và tự tin đón nhận ánh mắt dò xét của anh.
Nếu lúc đầu Hạ Kính không hiểu rõ tính cách của Hạ Châu, không biết cảm giác khó chịu khi anh nói chuyện là ảo giác hay không, thì sau khi Hạ Châu nói cô không quen ăn món bình dân, cô đã chắc chắn rằng anh có một loại ác ý nào đó với cô.
Trực giác của phụ nữ không bao giờ nói dối!
Đề xuất Cổ Đại: Chưởng Hoan