Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 384: Gọi một tiếng ca ca

Diêm Như Ngọc chẳng phải hiếm khi gặp Chung Hàn, nhưng lần nào gặp hắn cũng đều rất bình thường kia mà?

Sao hôm nay lại thế này, giọng điệu thì nũng nịu, thỉnh thoảng còn liếc mắt đưa tình, thật đúng là... tạo nghiệt mà!

“Ngươi nói năng cho tử tế vào! Lão tử không chịu nổi cái đức hạnh này của ngươi!” Diêm Như Ngọc giận dữ quát.

“Ô kìa, Đại đương gia ngài nổi giận sao?” Chung Hàn bĩu môi, “Tiểu nhân vốn vẫn luôn thế này mà? Là do ngài chẳng thèm để mắt tới ta, nên mới quên sạch rồi chứ gì?”

“Mẹ kiếp, cái tính nóng nảy của ta!” Diêm Như Ngọc tung một cước đá tới.

Chung Hàn ngã nhào xuống đất nhưng cũng chẳng giận, phủi phủi y phục rồi đứng dậy: “Đại đương gia, ta biết ngay là ngài nhìn ta không thuận mắt mà. Bên cạnh ngài giờ đã có đại thiếu gia Trình Nghiêu, lại thêm tên Dã Nhân kia cũng bắt chước Trình thiếu gia, suốt ngày như thần giữ cửa bám đuôi ngài, hạng người cũ như chúng ta quả là không xong rồi...”

Diêm Như Ngọc day day huyệt thái dương.

Đúng lúc này, Từ Đại phu đi tới, thấy tình cảnh ấy liền vội vàng kéo Diêm Như Ngọc sang một bên.

“Đại đương gia chớ trách, tiểu tử này gần đây đang phối thuốc, âm dương trong cơ thể không điều hòa, dẫn đến tính tình có chút... biến hóa.” Từ Đại phu vội vàng giải thích.

Nghe vậy, Diêm Như Ngọc liếc nhìn Chung Hàn một cái: “Ngoài thuốc xổ ra, hắn còn đang phối loại thuốc gì nữa?”

“Hắn... hắn nói tính tình ngài thẳng thắn, ngày ngày tự tin đầy mình đi khắp nơi gây chuyện, tuy rằng đánh thắng được người ta, nhưng cũng sợ ngài trúng kế tiểu nhân, nên mới học cách phối vài thứ giải độc. Nhưng Đại đương gia cứ yên tâm, hắn đều dùng chuột để thử thuốc, chỉ là ngày thường tiếp xúc nhiều quá, ít nhiều cũng hít phải một chút vào người, không đáng ngại đâu. Lát nữa ta sẽ kê cho hắn vài thang thuốc điều lý, uống một thời gian là ổn thôi.” Từ Đại phu vội vã phân trần.

Sắc mặt Diêm Như Ngọc sa sầm xuống.

Một lát sau, nàng trực tiếp hướng về phía Chung Hàn mà nói: “Bản đương gia đã dám gây chuyện thì có bản lĩnh dẹp yên, ngươi đang hoài nghi năng lực của bản đương gia đấy à?”

Mí mắt Chung Hàn run rẩy.

“Đâu có đâu?” Hắn nhỏ giọng nhận sai.

“Ngươi đúng là thiếu đòn! Đợi bận rộn xong đợt này, ngươi tự mình tìm chỗ nào lộng gió mà đứng cho tỉnh táo lại.” Diêm Như Ngọc lườm hắn một cái, “Cái đức hạnh này của ngươi, đến Vạn Châu Nhi còn nam tính hơn!”

Đêm hôm khuya khoắt còn làm trò.

Phối thuốc gì chứ? Nàng có bị thận hư đâu!

“Số thuốc đó không được phối nữa, lão tử không cần dùng.” Diêm Như Ngọc lại hừ lạnh một tiếng.

Chung Hàn nhìn nàng với vẻ mặt đầy ủy khuất: “Tiểu nhân sắp phối xong rồi mà...”

“Có xong cũng không cần. Cả sơn trại hiện giờ chỉ có ngươi và Từ Đại phu là hai đại phu ra hồn, nếu ngươi tự làm mình tàn phế, lão tử biết đi đâu mà cướp thêm đại phu về nữa? Ngươi tưởng ai cũng dễ lừa như Từ Đại phu chắc?”

“...” Từ Đại phu cạn lời. Có thể đừng nói thẳng trước mặt lão phu như vậy không?

“Nhiệm vụ của ngươi là trị bệnh và dạy đồ đệ, đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa.” Diêm Như Ngọc nói xong, nghiêng đầu nhìn Diêm Tiểu Hỉ và Hoa Lan Dung đi cùng: “Hai người các ngươi trông chừng hắn, ta thật sự không chịu nổi cái bộ dạng này.”

Dứt lời, nàng liền nhấc chân chuồn mất.

Chung Hàn nhìn theo bóng lưng nàng, định nói lại thôi, đợi người đi xa rồi mới lẩm bẩm: “Có thể gọi Vạn Thiết Dũng là thúc thúc, sao lại không thể gọi ta là Hàn ca ca chứ? Dẫu sao cũng là tình nghĩa thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên... Ôi...”

Diêm Tiểu Hỉ và Hoa Lan Dung đồng loạt rùng mình một cái.

Lòng trung thành thì đáng khen thật đấy, nhưng mà... cứ thấy sai sai thế nào ấy.

Diêm Như Ngọc bị mấy câu nói của Chung Hàn làm cho nghẹn ứ, cả đêm ngủ không ngon giấc. Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, vừa bước ra khỏi cửa đã thấy Trình Nghiêu và Dã Nhân đứng canh ở cổng viện, một kẻ thì lải nhải không ngừng, một kẻ thì vểnh tai lắng nghe, thỉnh thoảng lại phụ họa một hai chữ.

Nàng tức đến mức muốn đập bàn.

“Hai người các ngươi rảnh rỗi quá rồi phải không? Mau cút đi cho khuất mắt, nếu không lão tử sẽ ném các ngươi ra ngoài cho sói ăn!”

Đề xuất Điền Văn: Cửa Hàng Kinh Doanh Ở Dị Giới
Quay lại truyện Đương Gia Vạn Vạn Tuế
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện