Vừa nghe tên thái giám lải nhải không ngớt, Vạn Thiết Dũng và Trình Nghiêu liền cảm thấy có âm mưu.
Bọn họ kiên quyết không ngồi.
Tên thái giám cũng đành bất lực. Chẳng còn cách nào khác, hắn đành dẫn hai người đi vào bên trong, tạm thời chờ ở thiên điện.
“Trình thiếu gia hiếm khi mới tới một chuyến, có mấy vị cựu thần muốn mời thiếu gia qua đó trò chuyện đôi câu, hỏi thăm tình hình gần đây của Trình công, không biết ý thiếu gia thế nào? Ngài cứ yên tâm, mấy vị cựu thần đó đều là môn sinh của Trình công, lại còn là hảo hữu thân thiết với Trình đại nhân...” Nói đoạn, hắn lại kể ra tên của vài người.
Trình Nghiêu dù cho không mấy để tâm đến chuyện trong nhà, nhưng cũng từng nghe qua danh tính của những người này. Thế nhưng hắn chẳng hề có ý định nhận lời. Hôm nay hắn tới đây không phải để ôn chuyện cũ.
“Ngươi về nói lại với mấy vị đại nhân đó, có chuyện gì thì để sau hãy bàn, bản thiếu gia hiện giờ đang có việc quan trọng cần làm!” Trình Nghiêu lập tức đáp lời.
Tên thái giám trong lòng nghẹn ứ. Làm sao mới có thể tách hai người này ra đây?
Trình Nghiêu và Vạn Thiết Dũng liếc nhìn nhau một cái. Ngay khoảnh khắc sau, Vạn Thiết Dũng thử dò xét: “Lão tử muốn đi đại tiện!”
Lời này vừa thốt ra, trên mặt tên thái giám hiện rõ vẻ vui mừng, hai người này chẳng lẽ đi nhà xí mà cũng phải dính lấy nhau hay sao!
Thấy dáng vẻ hưng phấn của tên thái giám, Vạn Thiết Dũng và Trình Nghiêu càng thêm khẳng định đối phương có âm mưu. Muốn tách bọn họ ra, sau đó tiêu diệt từng người một?
Nhưng nhà xí thì vẫn phải đi, Vạn Thiết Dũng trao cho Trình Nghiêu một ánh mắt, sau đó đi theo tên thái giám ra khỏi thiên điện. Thế nhưng chẳng bao lâu sau, người kia đã quay trở lại.
“Võ công của ngươi quá yếu, đưa bức thư đây cho lão tử giữ hộ là tốt nhất.” Vạn Thiết Dũng mở miệng nói.
Trình Nghiêu nghe vậy, ánh mắt khẽ lóe lên. Hắn nín thở ngưng thần, thoang thoảng ngửi thấy một mùi hương quen thuộc.
Năm đó sau khi bị Hoắc Nguyên mạo danh, Hoắc Nguyên cũng chẳng chiếm được hời gì, ở Diêm Ma Trại đã dạy các huynh đệ cách phân biệt thuật dịch dung. Lúc hắn trở về, tuy không lâu sau Hoắc Nguyên đã rời đi, nhưng các huynh đệ ngày thường chẳng thiếu lúc dùng thuật dịch dung đó để đùa giỡn với nhau.
Cho nên người của Diêm Ma Trại cực kỳ nhạy cảm với thuật dịch dung. Trong lòng hắn tức khắc hiểu ra, vì sao tên thái giám lúc nãy cứ gấp gáp muốn tách hắn và Vạn thủ lĩnh ra như vậy. Chẳng lẽ là tên tạp chủng Hoắc Hằng kia?
Trình Nghiêu nhếch môi cười cười, lấy bức thư từ một vị trí nào đó trên người ra, trực tiếp đặt vào tay Vạn Thiết Dũng: “Ngươi nhất định phải giữ cho kỹ đấy!”
Bức thư vẫn còn vương chút hơi ấm, Hoắc Hằng không nhịn được cảm thấy có chút buồn nôn, hận không thể vứt ngay đi cho rảnh nợ. Đây là thiếu gia ngốc nhà ai mà lại kỳ quặc đến thế! Trên người bao nhiêu chỗ không giấu, lại cứ phải giấu ở chỗ đó!?
Thư vừa đến tay, tên thái giám bên ngoài cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Lão tử hình như bị đau bụng, đợi lão tử thêm một lát nữa.” Nói xong, hắn liền nhân cơ hội rời đi.
Chừng nửa canh giờ sau, Vạn Thiết Dũng thật sự mới quay lại.
“Mẹ kiếp, đến cái bô cũng tìm không thấy, dẫn lão tử đi loanh quanh trong cái hoàng cung này nửa ngày trời! Cố tình muốn làm lão tử mệt chết có phải không!? Một lũ tạp chủng!” Vạn Thiết Dũng hung dữ mắng chửi.
Nghe lời này, Trình Nghiêu như thể không hiểu gì, nhếch môi cười, nháy mắt ra hiệu với ông ta. Cả hai đều đã chuẩn bị kỹ càng mới tới đây, lúc này nhìn nhau một cái là đã hiểu rõ tình hình.
Tiếp theo đó, quả nhiên không còn trò trống gì nữa. Bọn họ thuận lợi bước vào giữa triều đường.
Võ Trấn Xuyên ngồi trên long ỷ, phía dưới là một đám tân thần và cựu thần, trông cũng ra dáng ra hình lắm. Tất nhiên, đó chỉ là vẻ bề ngoài.
Những cựu thần kia đa phần đều là những nhân vật không có bao nhiêu thực quyền nhưng lại không thể thiếu được. Những quyền thần được hoàng đế tiền triều trọng dụng nay đều đã bị tống vào đại lao, ngay cả hoàng đế tiền triều lúc này cũng bị giam lỏng, chờ đợi bước xử lý tiếp theo.
Chỉ là chưa kịp xử lý xong thì Diêm Như Ngọc đã đánh tới nơi rồi.
Ngoài các cựu thần, người từ Bình Châu tới cũng không ít. Những người này, có kẻ nắm giữ một phần binh quyền của Võ Trấn Xuyên, có kẻ quản lý tài chính và các mối quan hệ, ai nấy đều đang thực hiện chức trách của mình.
Đề xuất Ngược Tâm: Hôn Lễ Đại Hỷ, Vị Hôn Phu Vì Tiểu Sư Muội Mà Tráo Đổi Quỳnh Tương Thành Trà Đắng