Chương 68: Yên Hà Tung Vân Hồ
Tại Dị Bảo các, thành Lăng Sương.
Vân Không Thanh hiếm khi có được nhã hứng pha trà thưởng ngoạn, ngắm nhìn chân trời mây cuộn mây bay. Thành trì bằng băng tuyết nguy nga kỳ lệ, tựa như một tòa cung điện băng tinh khổng lồ.
Những ngày qua, vận may của hắn dường như tốt đến lạ kỳ. Hai phe Thanh Tiêu tông và Ngự Thú tông khai chiến, mặc dù bị Vực chủ hạ lệnh cưỡng chế không cho phép tu sĩ từ Tiên Nhân cảnh trở lên ra tay, nhưng đệ tử Trúc Cơ cảnh của hai bên vẫn xuất động hơn phân nửa, giao tranh ác liệt tại dãy núi Tuyết Cốt.
Chiến sự quy mô lớn nổ ra, thứ tiêu tốn chính là tài nguyên và nội hàm của cả hai phương. Thế là việc thu mua đan dược, phù lục, trận pháp, thậm chí là linh khí trở thành ưu tiên hàng đầu. Mà thế lực đủ khả năng đáp ứng lượng mua sắm khổng lồ của hai đại tông môn, tự nhiên chỉ có Dị Bảo các.
Kể từ sau khi đạt được thỏa thuận đưa Thu Thủy Linh Đồng di cư đến Nam Vực, hắn đã tung ra sạch sẽ số hàng hóa tích trữ bấy lâu. Cống hiến trong tộc tăng vọt, phong quang vô hạn. Hắn vốn tưởng chuyện ở Bắc Vực đến đây là kết thúc, nào ngờ lại có một món hời lớn như vậy rơi xuống đầu.
Bất luận là Ngự Thú tông hay Thanh Tiêu tông, cả hai đều là tiên môn đại phái, đối với tài nguyên Huyền giai thông thường cơ hồ không thèm để mắt tới. Nhưng để chiếm thượng phong khi giao chiến, họ sẵn sàng vung tiền quá tay, tranh đoạt những tư nguyên này với giá cao ngất ngưởng. Có thể nói thời gian qua, hắn đã kiếm được một khoản kếch xù, tiền vào như nước.
Chỉ có điều, trí giả ngàn lo ắt có một sơ suất. Một bình trà mới vừa tỏa hương thanh khiết thì tin nhắn của Ngự Thú tông cũng vừa lúc gửi tới. Sau khi xem xong nội dung truyền tin, tâm tình thưởng trà của Vân Không Thanh lập tức tan biến, hứng thú tụt xuống tận đáy vực.
Tại Ngự Thú tông.
Mặc dù bị cưỡng chế lưu lại nơi đây, nhưng thái độ của các đệ tử ở đây lại vô cùng cung kính. Họ thậm chí còn để mặc cho Phương Minh Liễu chọn lựa, lấy đi một loạt linh dược thuộc tính Âm cấp Hoàng và Huyền mà không hề có sắc mặt khác lạ.
Ngay cả khi nàng biểu thị muốn ăn linh thiện thượng đẳng cũng có người đáp ứng. Lý Tịch Lam, một đệ tử chân truyền, thậm chí còn đích thân đến hỏi han, nói trong tông môn có nuôi vài con chim sơn ca Huyền Âm, tiếng hót vô cùng êm tai, có muốn mang đến cho nàng nghe hát giải khuây hay không.
Phương Minh Liễu rất muốn nghe, nhưng nhìn mặt Bình Lan đen như nhọ nồi, cuối cùng đành phải thôi.
Trong đại sảnh, một thanh niên mặc áo cam dáng người thon dài đang sải bước qua lại, khuôn mặt lạnh lùng khiến giữa lông mày mang theo một tia uy áp.
“Ngươi bình tĩnh một chút đi.” Nhìn Bình Lan đang nóng nảy bất an, Phương Minh Liễu đang cầm đũa không nhịn được lên tiếng.
Nghe vậy, Bình Lan không hề thấy nhẹ lòng hơn chút nào. Hắn quay đầu lại, trừng to mắt, không thể tin nổi nói: “Ta không tài nào bình tĩnh được! Cung Minh, ngươi đang làm cái gì vậy hả?!”
“Ta đang suy nghĩ mà.” Phương Minh Liễu thản nhiên đáp, thuận tay gắp một miếng cá chiên xù vàng ươm trước mặt.
Tiếng gào thét của Bình Lan vang vọng khắp động phủ: “Ngươi căn bản không hề suy nghĩ! Ngươi còn có tâm trạng ngồi đó mà ăn uống no say sao?!”
Bình Tiêu cũng đang ngồi xuống cầm đũa, nghe vậy có chút do dự một thoáng, nhưng rồi vẫn nghiêng đầu gắp đi một viên cá viên trên bàn của Phương Minh Liễu.
Phương Minh Liễu bị nghẹn một cái, nuốt xuống miếng cá chiên rồi lập tức buông đũa, đứng dậy giang hai tay ra vẻ bất lực với Bình Lan: “Vậy ta phải làm sao? Ngươi muốn ta lao ra ngoài đánh nhau với người của Ngự Thú tông à? Ngươi nghĩ chúng ta là ai? Ngươi nghĩ ngươi là cái thá gì? Ta thì tính là cái loại gì? Ngươi nhìn xem ta có xứng không? Con đại hồ ly ngoài cổng kia chỉ cần một cái đuôi là quật chết tươi ta rồi!”
Nghe lời này, Bình Lan càng thêm tức giận, chỉ tay về phía nàng: “Nói đi cũng phải nói lại, tất cả là tại ngươi! Tại sao tự nhiên ngươi lại muốn đi gặp con Yên Hà Tung Vân Hồ đó hả!”
Thấy đối phương hùng hổ, Phương Minh Liễu cũng không nhịn được mà lớn tiếng: “Thì chỉ là tình cờ gặp thôi! Với lại, làm sao ta biết được chuyện bên ngoài thế nào! Chuyện này có thể trách ta sao?”
Bình Tiêu vốn định khuyên can vài câu, dù sao Cung Minh cũng không thích mùi tanh của cá, nhưng lại yêu cầu ăn linh thiện làm từ máu rồng. Mà trong đám dị thú mang huyết mạch rồng thì loài cá chiếm đa số, cho nên thức ăn trên bàn phần lớn là đồ chiên dầu, không ăn ngay sẽ nguội mất.
Nhưng rất nhanh, hắn nhận ra mình không cần phải khuyên nữa. Bình Lan cười lạnh một tiếng, lập tức nói lời cay nghiệt: “Vậy bây giờ ngươi hài lòng rồi chứ! Chờ đến lúc ngươi ra ngoài, Thiếu chủ chắc chắn sẽ trừ hết linh thạch của ngươi!”
Bình Lan sử dụng kỹ năng châm chọc, gây sát thương thực tế lên mục tiêu.
Đối phương rơi vào trầm mặc, chịu đả kích chí mạng, thanh máu trống rỗng.
Khiêu chiến thất bại. Ván này Bình Lan thắng.
Sau khi bị con đại hồ ly kia giam lỏng, Phương Minh Liễu lập tức dùng linh bài Tham Ăn Thiết để liên lạc với Bình Tiêu và Bình Lan. Thế là hai người bọn họ chỉ đành bất đắc dĩ đến đây bầu bạn với nàng.
Còn về yêu cầu cứu nàng ra ngoài, hai người kia biểu hiện chẳng khác nào những gã chồng vô dụng. Cũng đến lúc này Phương Minh Liễu mới biết, con đại hồ ly xinh đẹp tuyệt trần trong mắt nàng, thực chất là thành viên của tộc Tiên Hồ danh tiếng lẫy lừng nhất Ngự Thú tông, hơn nữa còn là một con Yên Hà Tung Vân Hồ đã tiệm cận cảnh giới Bán Yêu Vương.
Đừng nói là Bình Tiêu và Bình Lan, dù có thêm mười gã Hồ Tuyền nữa cũng chẳng phải đối thủ của nó. Bình Lan thậm chí không tài nào hiểu nổi làm sao nàng lại có thể quen biết được nhân vật hung hãn nhường này.
Nghe vậy, Phương Minh Liễu rất muốn mỉa mai hai người họ, nhưng nghĩ lại chiến lực của mình, nàng lập tức từ bỏ ý định.
Cũng chính lúc này, nàng mới hiểu ra Ngự Thú tông và Thanh Tiêu tông đang đại chiến. Đồng thời, họ phải thu mua lượng lớn vật tư từ Dị Bảo các, mà Vân Không Thanh – cái gã thất đức kia – còn bày ra trò đấu thầu cạnh tranh. Bên nào trả giá cao hơn thì mới mua được vật tư từ tay hắn.
Cuộc chiến của hàng vạn tu sĩ Trúc Cơ, vật tư tiêu tốn mỗi ngày chỉ có thể dùng con số thiên văn để hình dung. Đối với hành vi của Dị Bảo các, cả hai tông môn đều vô cùng tức giận, nhưng lại không thể không tiếp tục mua hàng. Dù sao, cũng chỉ có quy mô của Dị Bảo các mới cung cấp nổi sự tiêu hao khổng lồ cho một cuộc chiến dài hơi như thế này.
Trận chiến này không biết sẽ kéo dài bao lâu, hai bên đều không thể đắc tội Dị Bảo các. Nhưng giờ đây, Ngự Thú tông hẳn là không cần lo lắng về chuyện đó nữa, bởi vì nàng đã bị bắt làm con tin ở đây.
Với tư cách là người sở hữu Thu Thủy Linh Đồng của Vân gia, trong giới tu tiên gần như không có thế lực nào dám trực tiếp ra tay sát hại nàng. Dù sao đây cũng được coi là báu vật của Vân gia, động vào nàng chẳng khác nào tát vào mặt Vân gia, sẽ chuốc lấy sự thù hận truyền kiếp.
Nhưng tình thế hiện tại đã rõ ràng, Ngự Thú tông tuy không thể hạ sát thủ, nhưng họ có thể dùng thủ đoạn khác! Hiện tại, Ngự Thú tông đang dùng nàng để uy hiếp Vân Không Thanh, ép hắn phải ưu tiên bán vật tư cho họ với giá rẻ. Dù sao Vân Không Thanh là người của Vân gia, nhưng Vân gia không phải là của một mình Vân Không Thanh. Đắc tội với một mình hắn thì Ngự Thú tông hoàn toàn có thể gánh vác được.
Yêu cầu này nghe qua có vẻ mười phần hợp lý, nếu như không phải đang trong thời kỳ chiến tranh. Những đòi hỏi như vậy thậm chí còn khiến hành vi của Vân gia trông có vẻ quá đáng.
Sau khi biết mình tạm thời không có nguy hiểm, lại còn được Ngự Thú tông cung phụng ăn ngon mặc đẹp, Phương Minh Liễu cũng không có phản ứng gì quá lớn. Nàng không giống như Bình Tiêu hay Bình Lan, những kẻ chỉ có hai chữ "trung thành" trong đầu. Để mô tả nàng, dùng cụm từ "sau gáy có phản cốt" vẫn còn là nhẹ.
Nói thẳng ra, nàng là người yêu tự do, không chịu nổi một chút bóc lột nào. Dù sao người chịu thiệt là Vân Không Thanh chứ không phải nàng, thế nên tâm thái của Phương Minh Liễu tự nhiên rất bình thản. Nàng thậm chí còn cảm thấy vui mừng vì vơ vét được không ít linh thảo thuộc tính Âm.
Dù sao cứ như vậy, nàng có thể đồng thời thức tỉnh cả Âm Linh Thể. Như thế, vấn đề "Dương linh mớm thần, tinh hỏa thiêu thân" trên người nàng sẽ được giải quyết triệt để.
Trước đó nàng cũng từng thấy ghi chép về phương diện này trong điển tịch của Vân gia. Chỉ có điều, đúng như lời con đại hồ ly kia nói, chuyện này hầu như chỉ xảy ra ở nam giới. Xác suất xảy ra trên người nữ giới là cực kỳ nhỏ, cho nên nàng mới nhất thời không nhận ra.
Nay được điểm hóa, nàng đương nhiên có thể tự tìm ra cách giải quyết, dù sao bao nhiêu điển tịch kia nàng cũng không đọc uổng phí.
Nhưng sau khi bị Bình Lan phản bác, Phương Minh Liễu lại nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề. Đúng vậy, cái gã Vân Không Thanh đó, thứ gì cũng ăn nhưng tuyệt đối không bao giờ chịu chịu thiệt. Vậy sau khi trở về, nàng sẽ bị hắn "xử lý" thế nào đây? (Ó_ò)
Vừa nghĩ đến đó, Phương Minh Liễu bỗng thấy đĩa cá chép rồng chiên xù trước mắt không còn thơm ngon nữa.
Đề xuất Bí Ẩn: Tôi Đang Liều Lĩnh Đi Tìm Cái Chết Trong Ngày Tận Thế
[Luyện Khí]
Bánh cuốn ah, hóngg
[Trúc Cơ]
Hóng truyện
[Luyện Khí]
hóng tiếp ạ
[Pháo Hôi]
Hóng truyện ạ