Tôi cảm thấy Giang Nhiên thật lợi hại, không ngờ anh lại có thể làm được nhiều việc đến thế.
Vừa cúi đầu, Giang Nhiên đã bắt gặp đôi mắt to tròn đang nhìn mình đầy sùng bái. Anh bật cười, có chút bất lực xen lẫn nuông chiều.
Anh nâng lấy khuôn mặt tôi: "Em yên tâm, anh sẽ không để hắn ta thoát tội dễ dàng vậy đâu. Những ngày 'vui vẻ' của hắn vẫn còn ở phía sau cơ!"
Mỗi khi nhắc đến Phó Thần, Giang Nhiên lại nghiến răng nghiến lợi vì căm ghét. Nhìn dáng vẻ tức giận đầy trẻ con của anh, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Trái tim vốn đã nguội lạnh như tro tàn vì Phó Thần, giờ đây lại vì một người khác mà bắt đầu đập rộ...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 19 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Bạn cần Đăng nhập để mở truyện với 1.200 linh thạch
Đề xuất Cổ Đại: Tuyết Tường Chu: Trường An Di Mộng