Lư Bình sau khi trở về thay y phục vội vàng chạy tới Thanh Huy viện, ông đứng dưới mái hiên đi đi lại lại, trong hơi thở hơi có vẻ dồn dập toàn là sương trắng, sắc mặt cũng không được tốt lắm, vừa thấy Bạch Khanh Ngôn trong sự vây quanh của nha hoàn đi vào cửa viện, ông vội đón lên, ôm quyền hành lễ: “Đại cô nương...”
Bạch Khanh Ngôn nghiêng đầu nhìn Xuân Đào một cái, Xuân Đào hiểu ý đưa ô cho Lư Bình, cùng một đám nha đầu đứng tại chỗ chưa động.
Lư Bình che ô bảo vệ Bạch Khanh Ngôn đi đến dưới cây ngân hạnh trong viện thu ô lại, Bạch Khanh Ngôn mới xoay người nhìn về phía Lư Bình: “Bình thúc mời nói.”
Yết hầu Lư Bình cuộn trào, sau khi thở ra một ngụm sương trắng, quỳ một chân xuống: “Đại cô nương... xin Đại cô nương thứ tội!”
Tay nàng nắm lò sưởi tay đột nhiên siết chặt, cố tỏ ra trấn định nói: “Bình thúc, đứng lên nói trước đã.”
Lư Bình đứng dậy, áy náy nhìn Bạch Khanh Ngôn: “Hôm nay ở cửa Túy An phường, Lương Vương gặp thích khách, trúng mấy đao... thương thế cực nặng! Trước khi Kinh Triệu Doãn phong đường tôi vốn định trở về, ai ngờ gặp phải cố nhân toàn thân là máu! Sau khi đưa về phủ mới biết, hắn lại là một trong những thích khách! Lư Bình thỉnh tội!”
Lư Bình nói rồi lại quỳ xuống.
Bạch Khanh Ngôn ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lò sưởi tay, bầu nhiệt huyết vì một câu “thương thế cực nặng” của Lư Bình mà sôi trào, nếu Lương Vương lần này chết rồi, vậy thì ngược lại có thể tránh được rất nhiều phiền toái sau này.
Nhịp tim nàng cực nhanh, cúi người đỡ Lư Bình dậy: “Hiện giờ Bình thúc an trí người ở đâu?”
“Phòng chứa củi hậu viện.” Lư Bình vì gây phiền toái cho Trấn Quốc Công phủ mà xấu hổ không thôi, sắc mặt cực kỳ khó coi, “Hiện tại Kinh Triệu Doãn phong thành, Lư Bình càng là không dám mạo muội đưa người ra khỏi phủ, Lư Bình sơ suất, cầu Đại cô nương giáng tội!”
Nói rồi Lư Bình lại muốn quỳ, bị Bạch Khanh Ngôn ngăn lại.
“Dù sao người cũng đã đưa về rồi, thỉnh tội cũng vô dụng, còn phải nghĩ cách giải quyết hậu quả thế nào.” Bạch Khanh Ngôn một đôi mắt u trầm không thấy đáy.
Bạch Khanh Ngôn đứng dưới tàng cây một lát, nói: “Bình thúc, ông dẫn ta đi xem thử.”
Nàng muốn làm rõ Lương Vương vì sao bị ám sát, nếu có thể nắm giữ được chứng cứ gì bất lợi cho Lương Vương, cũng tốt thiết lập một chướng ngại vật trên con đường lên trời của hắn.
Hơn nữa, Bạch Khanh Ngôn gặp qua người ám sát Lương Vương, mới có thể phán đoán người này có thể giữ lại hay không.
Bạch Khanh Ngôn chỉ mang theo Xuân Đào, cùng Lư Bình đội tuyết đến phòng chứa củi hậu viện, nhưng trong phòng chứa củi ngoại trừ một vũng máu ra lại không có người.
Nhìn chăm chú vết tích kéo lê trên nền đất bùn, tầm mắt Bạch Khanh Ngôn nhìn về phía đống củi gỗ được bó thành đống kia: “Hiệp sĩ đã được Bạch gia ta che chở, cớ sao tránh mà không gặp?”
Tim Xuân Đào nhảy dựng, theo bản năng tiến lên nâng cánh tay bảo vệ Bạch Khanh Ngôn ở sau lưng, đầy mắt đề phòng.
Bạch Khanh Ngôn vỗ vỗ tay Xuân Đào ra hiệu nàng bỏ xuống, nam nhân trốn sau đống củi đã bị phát hiện cũng không che che giấu giấu, đẩy củi lửa trước mặt ra.
Nam nhân dựa ngồi trong đó nửa khuôn mặt đều là máu tươi đã đông lại, càng làm nổi bật sắc mặt trắng bệch, hắn một thân y phục màu đen, bị trọng thương yếu ớt vô lực, toàn thân lại toát ra một cỗ khí trường tàn nhẫn.
Bạch Khanh Ngôn ngoài mặt bất động thanh sắc, tay lại gắt gao nắm chặt lò sưởi tay.
Vị thích khách Lư Bình cứu về này, lại là mưu thần Tần Thượng Chí bên cạnh Thái tử tương lai, có điều kiếp trước Tần Thượng Chí không được Thái tử tín nhiệm, uổng có đại tài không được thi triển, u uất mà chết!
Tần Thượng Chí trên dưới đánh giá Bạch Khanh Ngôn một cái, cười lạnh: “Đại cô nương định xử trí thích khách là ta như thế nào, tranh công với Lương Vương?”
“Tần Thượng Chí!” Lư Bình quát lớn.
Nàng giơ tay ra hiệu Lư Bình chớ giận: “Hiệp sĩ làm sao biết ta là Đại cô nương Bạch gia.”
Tần Thượng Chí cười khẽ một tiếng, lộ ra hàm răng trắng dính máu, lười biếng dựa ngồi: “Có thể khiến Lư Bình cung cung kính kính, tất là chủ tử Trấn Quốc Công phủ. Nữ nhi gia Trấn Quốc Công phủ đều là xuất thân tập võ thân thể căn cơ tốt, tháng Chạp mùa đông một thân áo bông mỏng liền có thể chống lạnh, như cô nương đây khoác áo choàng lông cáo thượng đẳng... e là chỉ có thể là Đại cô nương năm xưa cùng Quốc công gia bị thương ở chiến trường!”
“Hiệp sĩ có thể cho biết vì sao ám sát Lương Vương?” Bạch Khanh Ngôn hỏi.
“Lương Vương hắn không đáng chết sao?!” Tần Thượng Chí một đôi mắt đen nhánh hận ý ngập trời, giống như lửa trại thiêu đốt trên thảo nguyên trước bình minh đủ để cháy lan ra đồng cỏ, “Giả vờ một bộ dạng vâng vâng dạ dạ nơm nớp lo sợ, sau lưng kết đảng làm việc thiên tư, lơ là chức vụ tham ô, coi mạng người như cỏ rác! Vì ép chúng ta bán mạng cho hắn lại giết vợ con gia nhỏ của chúng ta, khụ khụ khụ khụ...”
Tần Thượng Chí nói đến chỗ kích động lại ho ra máu tươi, hắn gắt gao ôm lấy ngực, ngẩng đầu nhìn Bạch Khanh Ngôn cười lạnh dọa người: “Đáng thương Bạch gia ngươi cả nhà trung cốt, trung thành như chó giữ nhà của Đại Tấn quốc, không lâu sau, e là cũng sẽ rơi vào kết cục nhà tan cửa nát giống như ta!”
“Ngươi càn rỡ!” Xuân Đào tức giận, “Đại cô nương chớ nghe hắn nói điên khùng, vẫn là để hộ viện Lư Bình giải người đến quan phủ!”
“Nghe theo Đại cô nương dặn dò!” Lư Bình tuy trong lòng không nỡ, nhưng cũng không thể thật sự liên lụy Trấn Quốc Công phủ.
Bạch Khanh Ngôn nghe lời của Tần Thượng Chí, nội tâm khiếp sợ như sóng to gió lớn, thì ra... Tần Thượng Chí lúc này cũng đã có thể dự kiến được kết cục của Bạch gia rồi sao.
Nghĩ đến kiếp trước, vị Nhiếp chính vương Đại Yến quốc Tiêu Dung Diễn kia đánh giá về Tần Thượng Chí, Bạch Khanh Ngôn trong điện quang hỏa thạch đã hạ quyết tâm.
Nàng đưa lò sưởi tay trong tay cho Xuân Đào, đi về phía Tần Thượng Chí hai bước.
“Đại cô nương!” Xuân Đào không yên lòng.
Ai ngờ, Bạch Khanh Ngôn lại hành đại lễ quỳ lạy cung cung kính kính với Tần Thượng Chí, Tần Thượng Chí cũng như bị dọa, không hiểu Bạch Khanh Ngôn đây là muốn làm gì, tay gắt gao nắm chặt vạt áo.
“Đại... Đại cô nương!” Lư Bình luống cuống tay chân.
“Tiên sinh đã biết Bạch gia ta trung cốt, lại dự kiến Bạch gia ta khốn đốn, dám xin tiên sinh dạy ta, Bạch gia làm sao để tự cứu?”
Thần sắc Bạch Khanh Ngôn thản nhiên lỗi lạc, cũng không vì lời của Tần Thượng Chí mà nổi nóng, ngược lại trấn định vượt quá bình thường, phảng phất như đã sớm biết đối với lời của Tần Thượng Chí.
Tần Thượng Chí nay được Bạch gia cứu, có ơn không báo không phải tác phong của Tần Thượng Chí, hắn mím môi: “Nhìn phản ứng của Đại cô nương, hẳn đã có dự kiến đối với việc này, ngược lại không cần Tần mỗ nói nhảm! Tần mỗ chỉ một câu... muốn bảo toàn Bạch gia, Trấn Quốc Công phải lui.”
“Thần thoại bất bại của Bạch gia quân, đã bị Kim thượng không thích! Trấn Quốc Công tác phong lấy thẳng, lấy trung, tích oán đã lâu với nịnh thần trong triều! Miệng nhiều người xói chảy vàng, tích hủy tiêu cốt! Kim thượng đã không dung được Trấn Quốc Công công cao cái chủ rồi. Nếu lần này... Trấn Quốc Công không lui, mười bảy nhi lang Bạch gia e là phải tổn thất hết ở Nam Cương.”
Tần Thượng Chí từng chữ từng câu, ứng nghiệm chính xác kết cục mười bảy nhi lang Bạch gia bỏ mạng ở Nam Cương kiếp trước.
Bạch Khanh Ngôn ngước mắt nhìn về phía Tần Thượng Chí, rùng mình một cái, Kim thượng?!
Kiếp trước, Bạch Khanh Ngôn chưa từng nghĩ tới Kim thượng sẽ không thích Bạch gia, Bạch gia thế đại trung liệt, tác phong lỗi lạc, đội trời đạp đất, một thân hạo nhiên chính khí!
Đúng như Tần Thượng Chí nói, Bạch gia cả nhà trung cốt, trung thành như chó giữ nhà của Đại Tấn quốc!
Miệng nhiều người xói chảy vàng, tích hủy tiêu cốt?!
Lòng bàn tay nàng siết chặt, trong nháy mắt bắt được linh quang trong đầu.
“Đa tạ tiên sinh dạy ta!” Bạch Khanh Ngôn lại bái một cái.
Xuân Đào vội tiến lên đỡ Bạch Khanh Ngôn dậy, chỉ nghe Bạch Khanh Ngôn nói: “Bình thúc, an trí Tần tiên sinh thật tốt.”
Lư Bình cảm kích đáp lời: “Lư Bình lĩnh mệnh!”
Trang web không có quảng cáo bật lên
Đề xuất Cổ Đại: Thập Lý Trường Nhai Vì Quân Phó