Bạch Khanh Ngôn nhìn Tần Thượng Chí: “Nếu Tần tiên sinh không chê, khẩn cầu tiên sinh...”
“Tần mỗ dưỡng thương xong sẽ đi!” Tần Thượng Chí không đợi Bạch Khanh Ngôn nói hết liền vội vàng cắt ngang lời nàng. Ý đồ của Bạch Khanh Ngôn hắn hiểu, hắn ôm quyền, “Đại cô nương thứ lỗi, Tần mỗ lần này đầu óc mê muội ám sát Lương Vương, đến nỗi các huynh đệ mất mạng vẫn hối hận không thôi. Chí hướng đời này của Tần mỗ ở xã tắc triều đường, thịt nát xương tan nhất định phải cắt đứt con đường lên đỉnh của Lương Vương, tuyệt không nguyện bó buộc ở hậu viện.”
Chí hướng của Tần Thượng Chí to lớn biết bao, nếu không kiếp trước cũng sẽ không vào phủ Thái tử.
Bạch Khanh Ngôn cũng không muốn kẹp ơn cưỡng cầu, trầm mặc một lát rồi nhún người hành lễ với Tần Thượng Chí, sau đó nói: “Triều đường tựa biển, tiên sinh như giao long. Bạch Khanh Ngôn ở đây chúc tiên sinh tất cả như mong đợi, giao long gặp nước làm mây làm mưa bay lên trời.”
Tần Thượng Chí dường như bất ngờ việc Bạch Khanh Ngôn sẽ nói những lời này. Hắn ôm chặt ngực gượng gạo đứng dậy, hiếm khi cung cung kính kính ôm quyền hành một lễ với Bạch Khanh Ngôn.
Bạch Khanh Ngôn gật đầu nhận lấy lò sưởi tay từ trong tay Xuân Đào, dọc theo đường cũ đi về.
Tuy rằng Tần Thượng Chí không nguyện ở lại giúp nàng, nhưng một phen lời nói của Tần Thượng Chí đã khiến nàng giải khai bế tắc.
Nàng nghĩ đến phong Vấn Hoàng Đế Thư mẫu thân để lại khi tự vẫn trong ngục kiếp trước, nghĩ đến hình ảnh học tử Đại Đô quần tình kích động thanh thế to lớn đòi công đạo cho Bạch gia, nghĩ đến bộ dạng Lương Vương ở trong phủ đau đầu không thôi kể lể nỗi khổ không thể phân ưu cho Kim thượng.
Miệng nhiều người xói chảy vàng, tích hủy tiêu cốt, lời người đáng sợ.
Cho dù là Kim thượng tay nắm quyền bính tối cao cũng có chuyện sợ, sợ lời người! Sợ dân phẫn! Sợ trăm năm sau mang danh tiếng tàn hại trung lương!
Hiện giờ tổ phụ sống chết chưa biết... thậm chí đã thân chết Nam Cương, Bạch gia lui đã không thể lui.
Không thể lui vậy nàng liền tiến thêm một bước, đẩy danh vọng Bạch gia lên tới đỉnh cao, để Kim thượng kiêng kị miệng lưỡi thế gian không dám ra tay với Bạch gia.
Cho dù cuối cùng Đại Tấn quốc vẫn không thoát khỏi kết cục bị Đại Yến diệt quốc, dưới thịnh danh... mong rằng cũng có thể bảo toàn Bạch gia.
Tưởng ma ma đi Thanh Huy viện mời Bạch Khanh Ngôn, không ngờ sẽ gặp Bạch Khanh Ngôn trên đường, ba bước làm hai bước tiến lên.
“Đại cô nương!” Tưởng ma ma nhún người hành lễ, “Đại Trưởng công chúa mời người qua đó.”
Bạch Khanh Ngôn mím môi: “Tổ mẫu là có dự tính gì rồi sao?”
Tưởng ma ma đỏ mắt gật đầu.
Bạch Khanh Ngôn lúc này mới nhấc chân đi theo Tưởng ma ma cùng đi về phía Trường Thọ viện của Đại Trưởng công chúa, trên đường hỏi kỹ càng tình hình tổ mẫu sau khi nàng đi hôm qua.
“Đại cô nương, người yên tâm. Đại Trưởng công chúa rốt cuộc là đích nữ của Tiên hoàng và Tiên hoàng hậu, có thể chống đỡ được.” Tưởng ma ma che ô cho Bạch Khanh Ngôn, nhịn không được đỏ mắt, “Ngược lại là Đại cô nương vẫn còn là một đứa trẻ...”
Đang nói chuyện, hai người đã đi tới Trường Thọ viện. Nha hoàn vén rèm cho Bạch Khanh Ngôn, thấy Bạch Khanh Ngôn vào rồi Tưởng ma ma lúc này mới cho lui toàn bộ nha hoàn trong ngoài ra ngoài, sau đó mới vào phòng nhận lấy áo choàng lông cáo trắng Bạch Khanh Ngôn đã cởi ra: “Lão nô canh giữ ở bên ngoài, Đại cô nương và Đại Trưởng công chúa nói chuyện cho tốt.”
Cách rèm châu, Bạch Khanh Ngôn nhìn thấy tổ mẫu ngồi trên bàn kháng nhắm mắt lần tràng hạt, hốc mắt liền đỏ lên.
“Tổ mẫu...” Bạch Khanh Ngôn khẽ gọi một tiếng.
Đại Trưởng công chúa mở mắt, thấy Bạch Khanh Ngôn vén rèm châu đi vào, vươn tay ra: “A Bảo, lại đây!”
Bạch Khanh Ngôn y lời đi đến trước mặt Đại Trưởng công chúa, môi Đại Trưởng công chúa mấp máy lấy hơi mấy lần mới đỏ mắt hỏi: “Con nói cho tổ mẫu biết, ai đưa tin cho con lại nhanh hơn triều đình một bước?”
“Trước khi tổ phụ đi, cháu gái để hai ám vệ trước kia tổ phụ cho cháu đi theo bảo vệ tổ phụ. Trong đó một người liều mạng một hơi cuối cùng trở về đưa tin cho cháu gái, nói Bạch gia ta bị phó tướng Lưu Hoán Chương của tổ phụ và người trong triều liên thủ hãm hại! Cháu gái không có bằng chứng thực tế không dám rêu rao, lặng lẽ sắp xếp hậu táng người đó rồi.”
Lời nói dối này là Bạch Khanh Ngôn hôm qua trước khi đến Trường Thọ viện đã nghĩ kỹ. Trấn Quốc Công đúng là từng cho Bạch Khanh Ngôn hai ám vệ xuất sắc, khi Trấn Quốc Công xuất chinh... Bạch Khanh Ngôn cũng đích xác để hai ám vệ đi theo bảo vệ Trấn Quốc Công, chỉ là kiếp trước hai ám vệ đó... vì cứu Trấn Quốc Công cũng cùng nam nhi Bạch gia bỏ mạng ở Nam Cương rồi.
Đại Trưởng công chúa nhịn không được bi thống, môi kịch liệt run rẩy, hồi lâu bà nhắm mắt, bàn tay dùng sức đập lên bàn kháng: “Nam nhi Bạch gia ta có thể chết trận sa trường da ngựa bọc thây, nhưng tuyệt đối không thể vì gian thần hãm hại mà chết!”
“Tổ mẫu, hiện giờ sự tình đã đến nước này, chúng ta còn cần sớm làm dự tính...” Bạch Khanh Ngôn nắm lấy tay Đại Trưởng công chúa, hiển nhiên đã có suy tính của mình, “Nam nhi Bạch gia ta nếu thật sự đều bị hãm hại, e là có người muốn cướp đi Bạch gia quân từ tay Bạch gia!”
Tay Đại Trưởng công chúa gắt gao bấu chặt mép bàn kháng.
“Nhưng Bạch gia quân xưa nay chỉ nhận người Bạch gia! Tổ phụ, phụ thân bọn họ dữ nhiều lành ít, chỉ sợ người hại Bạch gia ta còn có hậu chiêu. Tổ mẫu... hiện giờ người chính là chỗ dựa duy nhất của Bạch gia, đứng mũi chịu sào!” Bạch Khanh Ngôn phân tích cùng Đại Trưởng công chúa.
“Bọn chúng nằm mơ!” Đại Trưởng công chúa cắn chặt hàm răng, “Năm đó trước khi Tiên hoàng hậu ra đi để lại cho ta một đội ám vệ hoàng gia chỉ Đế Hậu mới có. Sau khi gả cho tổ phụ con ta cảm thấy lại dùng đội ám vệ này là vượt quy củ, nhiều năm qua nuôi ở trang tử của hồi môn của ta chưa từng động tới nữa, xem ra hiện giờ không thể không động tới rồi.”
Bạch Khanh Ngôn khá bất ngờ, kiếp trước nàng chưa từng nghe tổ mẫu nói trên tay còn có một đội ám vệ như vậy, nếu là như vậy nàng ngược lại không lo lắng an nguy của tổ mẫu nữa.
“Tổ mẫu, cho dù tổ phụ, phụ thân, thúc thúc và các huynh trưởng đệ đệ đều không còn nữa! Còn có cháu gái ở đây!” Bạch Khanh Ngôn nắm tay Đại Trưởng công chúa, trịnh trọng nói, “Tổ mẫu ngàn vạn lần phải bảo trọng thân thể bình an khang kiện! Có tổ mẫu ở đây cháu gái liền có lòng tin, cháu gái nhất định dốc toàn lực bảo vệ Bạch gia ta chu toàn, không để nam nhi Bạch gia ta hàm oan chết oan...”
Đại Trưởng công chúa bị một phen lời nói của Bạch Khanh Ngôn nói đến nước mắt lưng tròng, ôm Bạch Khanh Ngôn vào trong lòng nghẹn ngào không nói nên lời.
Hai người hoãn lại hồi lâu, Đại Trưởng công chúa dùng khăn ấn ấn nước mắt nơi khóe mắt, hỏi Bạch Khanh Ngôn: “A Bảo, trong lòng con có phải đã có điều lệ rồi không?”
“Họa khởi tiêu tường, hạ nhân trong nhà e là phải tra nghiêm một lượt, nhưng chuyện này phải tra trong tối, cháu gái sẽ thương lượng với mẫu thân, để tổ mẫu tọa trấn là được, không cần phí tâm!”
Đại Trưởng công chúa gật đầu.
Bạch Khanh Ngôn nghĩ đến đứa con trai do ngoại thất của nhị thúc sinh ra mà sau này Lương Vương tìm tới, ngước mắt nhìn về phía Đại Trưởng công chúa: “Còn có một chuyện cháu muốn thỉnh giáo tổ mẫu, nhị thúc... có phải có ngoại thất không?”
Nhị thúc trong miệng Bạch Khanh Ngôn, là đích thứ tử của Đại Trưởng công chúa, em trai ruột của phụ thân Bạch Khanh Ngôn.
Đại Trưởng công chúa mím môi.
Thấy bộ dạng của Đại Trưởng công chúa, tim Bạch Khanh Ngôn cũng trầm xuống một chút, thì ra kiếp trước người Lương Vương nâng đỡ lên kia thật sự là con trai ngoại thất của nhị thúc.
“Không nghiêm trọng đến mức ngoại thất, nhưng cũng đích xác là nhị thúc con có lỗi với nhị thẩm con. Năm đó khi nhị thúc con du học được một cô nương cứu, hai người liền có tình ý...” Đại Trưởng công chúa muốn nói lại thôi, Bạch Khanh Ngôn rốt cuộc là cô nương chưa xuất giá, có một số lời không thể nói rõ với nàng, “Sau này nhị thúc con hồi phủ, trước khi đi đem ngọc bội rồng cuộn tổ mẫu tặng cho nó đưa cho cô nương kia làm tín vật. Vốn định hồi phủ thương lượng với nhị thẩm con xong sẽ đón cô nương kia vào phủ làm lương thiếp, nhưng lúc đó nhị thẩm con có thai, lời này cũng liền không nói ra miệng.”
Trang web không có quảng cáo bật lên
Đề xuất Trọng Sinh: Tranh Sủng Chốn Thâm Cung? Nương Nương Chỉ Cầu Vàng Bạc, Chẳng Màng Chân Tình.