Tim Hồng Kiều đập thình thịch. Nàng ta vốn biết Bạch Đại cô nương không phải hạng vừa, định nói xong là tự sát ngay để Bạch Khanh Ngôn không kịp biện bạch, ai ngờ lại bị khống chế, trong lòng bắt đầu hoảng loạn.
Bạch Khanh Ngôn ngồi xuống chiếc ghế ma ma mang ra, đưa lò sưởi tay cho Xuân Đào dặn thêm than, lúc này mới chậm rãi lên tiếng: “Nghe lời ngươi nói, là muốn vu khống ta và Lương Vương có tư tình sao?”
Hồng Kiều không trả lời thẳng mà chỉ lo khóc lóc: “Đại cô nương, Điện hạ vì cô nương mà ăn ngủ không yên, bốn ngày trước bất chấp vết thương chưa lành đích thân đến đây, vậy mà cô nương vẫn không gặp! Cứ thế này nô tỳ sợ ngài không sống nổi mất!”
“Cẩm Đồng, dặn quản sự đến Lương Vương phủ một chuyến. Nói rằng nếu bệnh của Lương Vương không quá nặng thì mời ngài ấy đích thân đến đây, tỳ nữ trong phủ ngài ấy đang gây náo loạn trước cửa phủ ta. Nếu Lương Vương bệnh nặng không đi được, vậy ta chỉ còn cách mời Đại Trưởng công chúa đích thân đến cửa Lương Vương phủ để giải quyết chuyện này cho rõ ràng!” Nàng cứng rắn nói với Bạch Cẩm Đồng, rồi quay sang cười lạnh với Hồng Kiều: “Chuyện liên quan đến thanh danh của ta, nhất định phải đối chất!”
Hồng Kiều định mở miệng thì bị Bạch Khanh Ngôn ngắt lời: “Nhưng mà, nếu cô nương nói bốn ngày trước Lương Vương đã đến đây, chắc hẳn vết thương cũng không đến nỗi nào, chắc chắn là đi lại được.”
Ánh mắt sắc lẹm của Bạch Khanh Ngôn khiến Hồng Kiều rùng mình, bắt đầu mất bình tĩnh.
Lương Vương có phái người đi theo Hồng Kiều, kẻ đó thấy tình hình bất ổn liền chuồn về báo tin.
Nhưng quản sự phủ Quốc Công còn nhanh hơn dự tính của Lương Vương. Người của hắn vừa báo cáo xong thì bên ngoài đã có thông báo quản sự phủ Quốc Công đến mời Lương Vương.
Lương Vương ngồi trước chậu than nhắm mắt, tức giận vì Hồng Kiều làm hỏng kế hoạch. Nàng ta quá nôn nóng dùng mạng sống để gán tội cho Bạch Khanh Ngôn, ngược lại thành ra khéo quá hóa vụng.
Dù biết Hồng Kiều trung thành, nhưng sự ngu ngốc này vẫn khiến hắn bực bội.
Nghĩ đến việc dạo gần đây Bạch Khanh Ngôn khiến Trung Dũng Hầu tức điên, lại xử lý em họ ngay trên phố, cộng thêm chuyện ở cung yến, Lương Vương cảm thấy không chắc chắn khi phải đối mặt với nàng lúc này.
Nếu Đỗ Tri Vi còn sống thì tốt biết mấy, hắn có thể hỏi ý kiến ông ta! Lương Vương cảm thấy vết thương như rỉ máu, đầu đau như búa bổ.
Trấn tĩnh lại, hắn bảo Đồng Cát thay y phục.
Việc hắn cần làm bây giờ là xoa dịu quan hệ với Bạch Khanh Ngôn chứ không phải ép buộc nàng.
Dù sao danh tiếng yếu đuối vô năng của hắn ai cũng biết, hắn không ngại hạ mình trước mặt nàng. Cứ khăng khăng nói mình một lòng mến mộ nàng, còn chuyện Hồng Kiều là do nàng ta tự ý mạo phạm là được.
Vốn dĩ hắn không muốn dính dáng công khai với phủ Trấn Quốc Công để tránh bị liên lụy sau này, nhưng giờ không lo được nhiều thế nữa. Công khai chuyện “mến mộ” Bạch Khanh Ngôn cũng tốt, cùng lắm thì vào cung khóc lóc cầu xin phụ hoàng ban hôn, nàng có gan trời cũng không dám kháng chỉ!
Lương Vương khoác áo choàng, lúc này mới nhận ra mình quá phụ thuộc vào Đỗ Tri Vi. Ông ta vừa chết, hắn như bị chặt đứt đôi cánh, nhất định phải tìm một mưu sĩ mới.
——
Rất nhanh, quản gia Lương Vương phủ cùng Đồng Cát và Cao Thăng đã vội vã chạy đến.
Thấy đám đông vây quanh, quản gia vội hành lễ với Bạch Khanh Ngôn: “Bạch Đại cô nương xin lỗi, là lão nô quản giáo không nghiêm để người hầu gây phiền phức, lão nô xin đưa người về ngay!”
“Chậm đã...” Nàng mỉm cười hỏi: “Lương Vương điện hạ đâu?”
“Điện hạ đi được nửa đường thì thổ huyết, đã được đưa về phủ rồi! Chẳng lẽ cô nương nhất định phải bắt ngài ấy đến đây sao? Nếu Điện hạ có mệnh hệ gì, mười cái mạng của cô nương cũng không đền nổi!” Đồng Cát tức giận quát.
Nàng chẳng thèm liếc mắt nhìn tên lính quèn đó lấy một cái.
“Nếu Lương Vương không đến được, vậy phiền ông chuyển lời giúp ta!” Nàng đứng dậy trên bậc thềm cao, nhìn xuống quản gia Lương Vương phủ: “Bốn ngày trước, phủ Quốc Công ta bán đi ba mươi chín người hầu, tỳ nữ thân cận của ta là Xuân Nghiên bị đánh năm mươi đại bản đến giờ chưa xuống giường được. Mọi người không biết lý do, hôm nay ta sẽ nói rõ luôn...”
Ánh mắt nàng dừng lại trên người Cao Thăng, nghiêm giọng: “Bởi vì Lương Vương điện hạ đã mua chuộc gia nhân phủ ta để dò la chuyện riêng tư của ta, nên mẫu thân ta đã đánh gãy chân năm kẻ đó và bán đi cả nhà chúng. Còn Xuân Nghiên, vì nể tình lớn lên cùng nhau nên ta mới tha cho một mạng.”
Quản gia Lương Vương phủ mồ hôi vã ra như tắm, Đồng Cát thì chột dạ đứng im.
“Vị cô nương này nói Lương Vương tặng ngọc bội ta không nhận, ngài ấy bị thương ta không gặp! Tại sao ư?!” Nàng cao giọng, sắc mặt lạnh lùng: “Ta tuy là nữ tử nhưng cũng hiểu lễ nghĩa liêm sỉ! Nếu Điện hạ thật lòng mến mộ, sao không mời trưởng bối đến hỏi xem ta đã đính hôn chưa? Nếu chưa, sao không mời bà mai đến cửa đàng hoàng? ‘Lệnh cha mẹ, lời mai mối’, khi đó Bạch Khanh Ngôn ta tuyệt không hai lời! Đó mới là sự tôn trọng!”
“Nhưng hãy xem hành vi của Điện hạ: mua chuộc người hầu, lén lút dò la tin tức, năm lần bảy lượt nhờ nha đầu của ta xin gặp riêng! Vì không muốn tổ mẫu và hoàng thất khó xử, ta đã nhẫn nhịn. Ta tưởng bán đi đám gia nhân phản chủ là đủ để cảnh cáo, chỉ cần ta tự trọng là được. Không ngờ Điện hạ lại dùng thủ đoạn bẩn thỉu này, sai tỳ nữ lấy mạng ra để vu khống thanh danh của ta!”
“Ngươi...” Đồng Cát tức tối: “Bạch Đại cô nương quá tự cao rồi! Điện hạ là hoàng tử, muốn ai mà chẳng được! Chẳng lẽ nhất định phải là ngươi sao? Ngươi mang tiếng khó đường con cái mà Điện hạ còn không chê, ngươi còn làm cao cái gì!”
“Đồng Cát! Lui xuống!” Quản gia quát lớn.
“Hóa ra Lương Vương nghĩ rằng vì ta khó đường con cái, nên nếu bị hủy hoại danh tiết thì chỉ còn cách gả vào Lương Vương phủ thôi sao?!” Ánh mắt nàng âm trầm, khí thế bức người: “Phiền ông về nói với Lương Vương: Xương cốt người nhà họ Bạch ta thà gãy chứ không cong! Bạch Khanh Ngôn ta hôm nay thề rằng, đời này dù có gả cho heo cho chó, hay phải cô độc đến già, cũng quyết không trao thân cho kẻ tiểu nhân gian trá như ngài ấy!”
Đề xuất Cổ Đại: Nữ Phụ Ác Độc Góa Phụ? Phu Huynh, Người Ta Sợ Lắm