“Ai mà thèm thích một con dã thú chứ?” Tiêu Cẩm Nguyệt khẽ hừ một tiếng, giọng điệu có chút khẩu thị tâm phi. Nàng đưa tay đẩy lồng ngực anh, lòng bàn tay chạm vào làn da săn chắc nóng bỏng, đầu ngón tay cũng theo đó mà khẽ nóng bừng lên.
“Nhưng nàng biết mà, Tiểu Bát không phải dã thú.” Liệt Phong thuận thế nắm lấy tay nàng, đưa đầu ngón tay nàng lên môi khẽ hôn một cái. Hơi thở ấm áp lướt qua kẽ tay nàng: “Tỷ tỷ, lời nàng nói sẽ nuôi ta mãi mãi, liệu có còn tính không?”
Dù không phải lần đầu nghe anh gọi mình là “Tỷ tỷ”, nhưng Tiêu Cẩm Nguyệt vẫn cảm thấy một luồng cảm giác xấu hổ khó tả dâng lên trong lòng. Nàng thấp giọng mắng: “Ngươi đủ rồi đấy.”
“Cứ gọi đấy, tỷ tỷ.”
Ánh mắt Liệt Phong đong đầy ý cười, giọng nói càng trở nên trầm khàn, mang theo vài phần mê hoặc. Anh nghiêng đầu ghé sát tai nàng, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai khiến nàng khẽ rùng mình: “Tỷ tỷ không còn thương Tiểu Bát nữa sao?”
Trong lời nói của anh mang theo chút âm mũi đầy ủ...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 6 giờ 28 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Ngược Tâm: Nàng Đến, Tuyết Vô Ngân
[Pháo Hôi]
Gây cấn quá hóng a....
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, cảm ơn editor nhiều