Ý thức của Lý Thiên Kiêu đã bắt đầu mơ hồ, nàng gần như dốc hết sức lực cuối cùng mới miễn cưỡng ngồi vững trên ngai vàng. Ánh mắt nàng nhìn về phía cửa chính đại điện, trong mắt dường như có lệ nóng trào ra, dần dần làm mờ đi tầm nhìn, nàng không kìm được cảm thán: “Có lòng phò tá xã tắc, nhưng lực bất tòng tâm xoay chuyển càn khôn...”Lời vừa dứt, ánh sáng trong...
Đề xuất Huyền Huyễn:
Ký Chủ, Việc Này Không Thể Làm