Chương 214: Đắp người tuyết. Lê An An hừ một tiếng. Muộn rồi thù này cô...

Lê An An hừ một tiếng.Muộn rồi, thù này cô ghi tạc vào lòng, về nhà sẽ viết ngay vào cuốn sổ nhỏ để đề phòng mình quên mất.Hơn nữa hôm nay cô phải ăn thêm một bát cơm, ai bảo cô không thể cao lên nữa chứ, người ta hơn hai mươi tuổi vẫn còn có thể cao thêm mà, biết đâu có ngày cô lại âm thầm cao vọt lên một mét bảy, làm anh ta sợ chết...
BÌNH LUẬN