Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 62: Tình bạn (1)

Nghe Ly Tâm hỏi vậy, Tề Mặc không chút chần chừ, lạnh lùng bá đạo tuyên bố: "Tôi đã nói rồi, cô chỉ có thể chết trong tay tôi."

Ly Tâm nghe xong liền đảo mắt. Hóa ra là vì cái lý do này. Chỉ có thể chết trong tay hắn, nên không được chết trong tay kẻ khác, vì thế mới bất chấp tính mạng đi cứu cô? Cái lý do này nghe cũng xuôi tai thật, Tề Mặc chính là kẻ bá đạo, không nói lý lẽ như vậy đấy.

Vốn dĩ còn chút cảm kích, giờ thu hồi lại hết. Biết ngay Tề Mặc không tốt bụng đến thế, chẳng đời nào vô duyên vô cớ đi cứu cô. Tuy nhiên, cảm kích thì thu hồi nhưng lo lắng vẫn còn đó. Dù sao đi nữa, Tề Mặc cũng đã lấy mạng ra cứu cô, cú nhảy vào phút chót đó đâu phải là hành động đã qua tính toán kỹ lưỡng. Hơn nữa, giờ không biết bức xạ trên người hắn có chữa được không. Lão đại đối với thuộc hạ mà làm được đến mức này, cô cũng chẳng tiếc gì sự lo lắng của mình.

Bị Tề Mặc áp bức quen rồi, Ly Tâm cũng chẳng nghĩ ngợi gì thêm, Tề Mặc nói sao nghe vậy. Cảm thấy vết thương sau lưng đã được Tề Mặc bôi thuốc xong, Ly Tâm chống tay ngồi dậy chưa kịp nói gì thì bên ngoài vang lên tiếng Lập Hộ: "Văn lão đại, đây là Tề gia, Lão đại đang nghỉ ngơi, anh không thể tùy tiện xông vào."

Chỉ nghe tiếng Giao Văn hừ lạnh, giọng điệu đầy mất kiên nhẫn: "Tao vào sinh ra tử với Tề khi bọn mày còn chưa biết đang ở xó xỉnh nào đâu. Tránh ra, giờ lại còn dám cản tao à." Vừa nói hắn vừa rảo bước xông tới.

Tề Mặc khẽ nhíu mày, vươn tay giật phắt tấm vải trang trí trên ghế sofa, trùm kín mít lên người Ly Tâm đang không mặc áo, đồng thời nhanh chóng kéo lại áo mình, che đi những đốm đỏ dị thường trên cơ thể. Vừa làm xong thì Giao Văn đã xông thẳng vào.

Theo sau Giao Văn, Lập Hộ cúi đầu nói với Tề Mặc: "Lão đại, Văn lão đại nhất quyết đòi vào."

Tề Mặc liếc nhìn Giao Văn đang cười cợt nhả, ánh mắt không chút cảm xúc, rồi quét mắt ra hiệu cho Lập Hộ lui ra. Giao Văn mà muốn xông vào, nếu Hồng Ưng và những người khác không cùng ra tay ngăn cản thì một mình Lập Hộ không thể cản nổi.

Năm xưa huấn luyện viên vỡ lòng của hắn chính là Giao Văn. Giao Văn đã tận tình dạy dỗ hắn bao năm nay, những phương thức huấn luyện tuyệt mật của Mafia, tinh hoa võ thuật tích lũy qua bao thế hệ đều do Giao Văn truyền thụ. Dù hiện tại hắn đã trò giỏi hơn thầy, nhưng bản lĩnh của Giao Văn ẩn sau gương mặt có phần âm nhu kia cũng chỉ kém hắn một chút xíu mà thôi. Hồng Ưng hay bất kỳ ai đánh lẻ đều không làm gì được Giao Văn.

Lập Hộ thấy Tề Mặc không có biểu hiện gì khác lạ, cũng không trách phạt, bèn khẽ nháy mắt với Ly Tâm rồi lui ra ngoài. Nhóm Hồng Ưng để Giao Văn vào là vì xét về thân phận, địa vị hay mức độ thân thiết với Tề Mặc, họ đều không thể ngăn cản. Anh ta cũng chỉ cản lấy lệ. Nếu làm quá, Tề Mặc có biểu hiện bất thường chắc chắn sẽ bị Giao Văn phát hiện, mà chuyện này tốt nhất không nên để người ngoài biết, dù Giao Văn luôn là người thân cận nhất với Lão đại.

Thấy Lập Hộ lui ra, Giao Văn đi thẳng đến ghế sofa ngồi xuống, cười rạng rỡ nhìn Tề Mặc và Ly Tâm đang quấn kín mít. Liếc nhìn đống quần áo bị xé rách dưới đất, hắn nhướng mày cười với Tề Mặc: "Tôi đã bảo sao hôm nay Lập Hộ dở chứng dám cản tôi, hóa ra là đang diễn cảnh... Hê hê, Tề, cuối cùng cậu cũng ra tay rồi hả."

Ly Tâm nghe Giao Văn nói năng thiếu đứng đắn, lại thêm nụ cười cợt nhả kia, liền lườm hắn cháy mắt, nhe răng trợn mắt với Giao Văn, rồi tự giác đứng dậy đi thay quần áo. Dù bối cảnh rất ám muội, dễ gây hiểu lầm, nhưng cây ngay không sợ chết đứng, cô chẳng quan tâm. Cô vốn không để tâm đến ánh mắt và lời bàn tán của người khác.

Giao Văn thấy ánh mắt hung dữ của Ly Tâm, cười ha hả: "Có phải oán hận tôi phá đám chuyện tốt của cô và Tề không? Sao không chào đón tôi thế, Ly Tâm bé nhỏ của tôi." Đáp lại hắn là khẩu súng lục trên bàn bị Ly Tâm chộp lấy ném thẳng vào mặt, đổi lại là tràng cười lớn hơn của Giao Văn.

Sắc mặt Tề Mặc lạnh tanh, trầm giọng: "Cậu không đi làm việc của mình, chạy đến chỗ tôi làm gì? Muốn tôi dọn đường cho cậu à?" Nói đến đây mặt hắn đã lạnh đến cực điểm.

Giao Văn liếc thấy sắc mặt lạnh lẽo của Tề Mặc, thu lại nụ cười, ho khan một tiếng. Hắn chưa quên mức độ Tề Mặc bảo vệ Ly Tâm, lần trước vì cô mà hắn đã bị đày đi Châu Phi đào mỏ than với kim cương, tuy chưa kịp đi. Lần này nếu vì trêu chọc Ly Tâm mà bị phạt nặng hơn thì hắn khỏi sống luôn.

Lập tức đổi sắc mặt, Giao Văn nhìn Tề Mặc với vẻ đáng thương: "Tề, cậu biết mà, tôi đến bàn bạc công việc với cậu. Cậu cũng biết hai ngày nay tôi đang thu biên thế lực cũ của Phỉ Ngữ Ti bên Mafia, chuyện bên Châu Phi có thể cử người khác đi được không? Cậu cũng biết bên đó chẳng có chuyện gì to tát, toàn chuyện vặt vãnh, đâu cần lao động đường phố như tôi phải ra tay."

Thấy vẻ mặt đáng thương của Giao Văn, sắc mặt lạnh lùng của Tề Mặc hơi giãn ra, lạnh nhạt nói: "Chuyện vặt."

Giao Văn gật đầu lia lịa: "Đúng là chuyện vặt, Tề, cử người khác đi là được rồi, chuyện bên này của tôi quan trọng hơn nhiều."

Mỏ than, mỏ kim cương, mỏ vàng ở Châu Phi, bất kể là mỏ gì, tài nguyên bên đó cũng chỉ có thế. Tuy hiện tại đang tranh giành quyền khai thác một mỏ kim cương lớn, xảy ra chút tranh chấp với dân địa phương và vài tay buôn kim cương lớn trên thế giới, nhưng trong mắt hắn, đó đúng là chuyện vặt. Chỉ vài viên kim cương, cục than mà phải để hắn ra tay thì Tề gia và Mafia dẹp tiệm cho rồi, quá mất mặt. Chuyện cỏn con đó mà không xử lý xong thì còn gọi gì là hào môn hắc đạo.

Ly Tâm thay quần áo xong đi ra, thấy Giao Văn mặt mày nịnh nọt nhìn Tề Mặc, ánh mắt lả lơi, giọng điệu thương lượng pha chút nũng nịu, cô rùng mình ớn lạnh, trừng mắt nhìn Giao Văn: "Làm ơn đi, anh nói chuyện bình thường chút được không."

Giao Văn thấy Ly Tâm nhìn mình đầy ghê tởm, liền làm bộ dạng không chịu nổi, lườm nguýt Ly Tâm một cái. Cô thì biết cái gì, Tề Mặc ghét nhất là cái này. Càng sến súa, càng nũng nịu thì càng dễ bị Tề Mặc ghê tởm ném ra ngoài, thế là xong chuyện. Hắn mà bình thường bây giờ thì sang Châu Phi chắc chắn sẽ không còn bình thường nổi.

Quả nhiên, Tề Mặc trừng mắt nhìn Giao Văn lạnh đến dọa người, lông mày nhíu chặt, gằn giọng: "Đi xử lý việc của cậu đi, giờ tôi không muốn nhìn thấy cậu." Tuy không nghiến răng nghiến lợi nhưng cái cảm giác lạnh lẽo đó thực sự ập thẳng vào mặt Giao Văn.

Giao Văn nghe vậy mừng rỡ đứng dậy, bước tới hai bước nói với Tề Mặc: "Tôi biết ngay Tề là người tốt mà, vậy tôi về xử lý..." Lời chưa dứt, Giao Văn đang đến gần Tề Mặc đột ngột lao tới, tay nhanh như điện chộp lấy cổ áo Tề Mặc.

Sắc mặt Tề Mặc không đổi, như đã chuẩn bị trước, tay trái vung lên nhanh chóng. Chỉ nghe tiếng "bộp" do cơ bắp va chạm, cú chộp của Giao Văn bị cánh tay Tề Mặc chặn lại. Ánh mắt Giao Văn lạnh đi, biến chộp thành đấm, tung một cú đấm thẳng vào Tề Mặc.

Ly Tâm vừa đi tới chưa kịp ngồi xuống, cú ra đòn bất ngờ của Giao Văn làm cô giật mình. Biến cố chỉ trong tích tắc, Ly Tâm nhảy dựng lên, lao về phía khẩu súng vừa rơi dưới đất. Sắc mặt Tề Mặc không đổi, Ly Tâm biết Giao Văn sẽ không làm gì quá đáng, cũng chẳng ai ngu đến mức động thủ với Tề Mặc ngay tại Tề gia, nhưng hiện tại cơ thể Tề Mặc đang suy yếu nhanh chóng, hạn chế vận động mạnh được chừng nào hay chừng đó. Bất kể Giao Văn muốn làm gì, trước tiên phải tách hai người ra.

Ly Tâm chộp lấy khẩu súng, quay lại chĩa vào Giao Văn chưa kịp nói gì thì thấy Tề Mặc vẫn ngồi yên, khẽ nhíu mày. Giao Văn đột ngột đổi hướng lực, ngón tay chạm vào cánh tay Tề Mặc, thuận thế túm lấy tay áo xé mạnh. Một nửa ống tay áo của Tề Mặc bị xé toạc. Giao Văn lùi lại hai bước, mặt mày âm u trừng trừng nhìn Tề Mặc.

Tề Mặc liếc Giao Văn, vẫn ngồi yên không động đậy. Thấy Ly Tâm giơ súng chĩa vào Giao Văn, hắn hiếm hoi nở nụ cười, trầm giọng: "Lại đây."

Thấy Tề Mặc và Giao Văn nói đánh là đánh, nói dừng là dừng, chẳng hiểu hai người này có ý gì. Nghe Tề Mặc gọi, Ly Tâm đi thẳng tới, nhét súng vào tay hắn. Tề Mặc cười nhạt, đặt súng xuống, kéo Ly Tâm vào lòng làm gối ôm.

"Tề, sao thân thủ cậu lại tệ hại thế này?" Giao Văn nhìn mảnh tay áo trong tay, sa sầm mặt nhìn Tề Mặc. Vừa vào cửa hắn đã thấy Tề Mặc không ổn, cố tình nói lảng sang chuyện khác để phân tán sự chú ý của Tề Mặc, nhưng có vẻ không thành công. Tuy nhiên đó không phải trọng điểm, trọng điểm là hắn dùng sức mạnh lại có thể áp đảo Tề Mặc, thắng Tề Mặc một chiêu. Giao Văn không ngốc, thân thủ Tề Mặc thế nào, trên đời này không ai rõ hơn hắn. Hôm nay thắng được Tề Mặc tuyệt đối không phải do hắn tiến bộ thần tốc, chắc chắn là Tề Mặc có vấn đề.

Tề Mặc không trả lời Giao Văn, liếc nhìn ống tay áo bị xé rách, khẽ nhướng mày, ôm Ly Tâm dựa vào ghế sofa.

Giao Văn thấy Tề Mặc không đáp, khóe mắt liếc thấy những đốm đỏ lộ ra trên cánh tay Tề Mặc, sắc mặt trầm xuống, bước nhanh tới nắm lấy cánh tay hắn: "Cái này là sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Tề Mặc lạnh lùng đáp: "Không có gì."

Giao Văn biến sắc, ném mạnh mảnh tay áo xuống đất, giận dữ gầm lên với Tề Mặc: "Tề, cậu coi tôi là trẻ con à? Hồng Ưng vội vã chạy về, vụ nổ lớn bất ngờ ở dãy núi Cape, cậu đừng quên số thuốc nổ và máy bay đó là do Hoàng Ưng trực tiếp điều động từ tay tôi. Tôi lại không đoán ra là cậu xảy ra chuyện sao? Nếu không phải là cậu, ai có thể chọc cho Tứ Ưng dưới trướng cậu điên cuồng như thế? Người khác không hiểu bọn họ, chẳng lẽ tôi không rõ? Nói, đốm đỏ trên người cậu rốt cuộc là cái gì?"

Ly Tâm thấy Giao Văn mặt đầy giận dữ, gầm thét với Tề Mặc như sư tử điên. Hóa ra Giao Văn đâu muốn đánh nhau với Tề Mặc, hắn chỉ muốn xem trên người Tề Mặc rốt cuộc có gì. Giờ nhìn thấy những đốm đỏ dị thường, Giao Văn bắt đầu nổi đóa.

Tề Mặc thấy Giao Văn giận dữ, lạnh lùng nhìn hắn không nói gì. Giao Văn thấy vậy sầm mặt, cơn bạo nộ đột nhiên biến mất, thay vào đó là sự ngưng trọng, nhìn chằm chằm Tề Mặc: "Rốt cuộc là gì? Tề, tôi tưởng chúng ta là bạn."

Tề Mặc im lặng một lát, chậm rãi nói: "Bức xạ."

Giao Văn nghe xong trố mắt, bước tới hai bước quan sát kỹ những đốm đỏ trên tay Tề Mặc, trầm giọng: "Bức xạ gì? Sao lại bị? Hai ngày nay rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Tại sao tôi vừa từ Trung Đông về, chỗ ngồi còn chưa ấm mà bên cậu đã xảy ra chuyện lớn thế này? Cậu rốt cuộc đang làm cái gì, chẳng lẽ không biết có những việc không cần cậu là Lão đại phải ra mặt sao? Đám thuộc hạ của cậu làm cái gì mà để cậu ra nông nỗi này?" Càng nói càng kích động, Giao Văn quay sang mắng vốn Tề Mặc.

Hắn vừa giao trọn vẹn lô vũ khí cho người mua ở Trung Đông liền lập tức quay về Ý. Thế lực bên đó đang trong giai đoạn thôn tính gay gắt nhất, rất cần hắn tọa trấn. Nhưng chân chưa kịp đứng vững ở Ý thì Hồng Ưng đột nhiên nổi điên, Hoàng Ưng điều động máy bay ném bom đến Châu Phi. Những động tĩnh đó hắn muốn không biết cũng không được. Tề gia không kinh doanh mỏ kim cương ở Châu Phi, toàn bộ máy bay ném bom đều điều từ thế lực của hắn ở đó. Động tĩnh lớn như vậy, chỉ có thể là Tề Mặc gặp chuyện. Hại hắn tâm thần bất ổn, vứt bỏ việc hợp nhất Mafia, chạy thẳng tới đây.

Tề Mặc sầm mặt, quay đầu liếc Giao Văn. Giao Văn hít sâu một hơi, bình ổn cảm xúc rồi cúi đầu: "Tề, xin lỗi, tôi nhất thời quá kích động."

Ly Tâm ngồi bên cạnh nhìn Tề Mặc và Giao Văn. Thần sắc của Giao Văn hoàn toàn không giống giả vờ. Nếu là giả vờ, cho dù cô không nhìn ra thì Tề Mặc chắc chắn nhìn ra. Giao Văn vừa rồi giọng điệu hung dữ như vậy, nếu là giả ý, với tính cách của Tề Mặc thì Giao Văn đã bị ném ra ngoài từ lâu rồi. Tề Mặc có thể kiềm chế không nổi giận, chứng tỏ giữa hai người thực sự có tình bạn vượt trên cả thân phận và thế lực.

Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bị Đọc Suy Nghĩ, Cả Nhà Phát Sốt Vì Hóng Drama
Quay lại truyện Đạo Tình
BÌNH LUẬN
Jooy Nguyen
Jooy Nguyen

[Pháo Hôi]

19 giờ trước
Trả lời

Ôi truyện đầu tiên tui đọc luôn

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện