Cẩm Tuế không biết làm cách nào mà Lưu Vân có thể đuổi kịp, họ đã xuất phát được nửa tháng rồi, Lưu Vân lại còn đang mang thương tích, một mình cậu ta làm sao có thể truy đuổi gấp rút giữa trời đông tuyết phủ thế này?
Yến Cửu không yên tâm để nàng đi một mình, lỡ như đó không phải Lưu Vân mà là thích khách hay mã tặc thì sao?
Hắn cũng xuống xe cưỡi ngựa, dẫn theo hộ vệ cùng Cẩm Tuế đi đến cuối đoàn người. Cứ đứng đợi thì người kia sẽ không xuất hiện, Cẩm Tuế hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy luồng khí lạnh buốt xộc thẳng vào phổi, khiến nàng run rẩy.
Nàng cất tiếng gọi lớn: "Lưu Vân, ra đây!"
Không có tiếng hồi đáp, một lúc sau...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 7 giờ 51 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Hiện Đại: Cô Vợ Nuôi Từ Bé : Đại Thúc Xin Đừng Vội
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ
[Pháo Hôi]
hóngg