Cố Trường Tiêu nhìn sâu vào mắt tiểu đạo sĩ họ Quý, thấy nụ cười của hắn ngày càng gượng gạo, trong ánh mắt thoáng hiện một tia chột dạ, y bèn dời mắt đi, lên tiếng tán thưởng:
"Quý huynh quả nhiên là thiên tư trác tuyệt, huynh có thể đến Biên Thành chính là phúc phận của ta và cả vùng đất này! Đa tạ Quý huynh đã chỉ giáo, có phương pháp luyện sắt này, Biên Thành ta sẽ không bao giờ thiếu vũ khí nữa."
Cẩm Tuế thấy y không truy hỏi thêm mới thở phào nhẹ nhõm. Nếu y thực sự muốn hỏi cho ra lẽ, nàng cũng đã chuẩn bị sẵn lý lẽ để bịa chuyện rồi.
Cứ đổ hết cho Đạo môn thôi! Từ xưa đến nay ai chẳng biết, đạo sĩ chính là những "nhà khoa học nghiên cứu", sử sách có ghi chép hẳn hoi, Đạo môn đã sản sinh ra biết bao nhà toán học, hóa học, y học, thiên văn học...
Đạo môn có thể nói là nơi tập hợp tinh hoa của trăm nhà, thỉnh thoảng lại tạo ra một ngành học mới. Để luyện linh đan trường sinh, cái gì họ cũng dám cho vào lò, không tin thì cứ nhìn xem, đậu phụ là do đạo sĩ làm ra, thuốc súng cũng là do đạo sĩ luyện thành.
Ngoại trừ đan trường sinh là chưa luyện được, còn lại thì luyện ra một đống sản phẩm phụ, phương pháp luyện sắt này cũng là do Đạo môn tìm ra, nàng chỉ là một tiểu đạo sĩ học lỏm được thôi, có giỏi thì đi mà tìm Đạo môn mà xác nhận!
Cẩm Tuế cần chính là thái độ này của Cố Trường Tiêu, ngươi đừng hỏi đến cùng, cứ việc tận hưởng lợi ích là được! Quan tâm nó từ đâu tới làm gì.
Lăng gia gia chính là người hiểu rõ điều này nhất, chưa bao giờ truy cứu xem Cẩm Tuế lấy thức ăn, thuốc quý hay thảm hoa từ đâu ra. Cho gì ăn nấy, đưa gì dùng nấy. Cẩm An có tò mò hỏi vài câu, Lăng gia gia còn giúp Cẩm Tuế gạt đi.
Nàng liếc nhìn Cố Trường Tiêu, thấy y đang chuyên chú xem xét đao kiếm, trò chuyện với thợ rèn về phương pháp luyện sắt mới, hoàn toàn không có ý định hỏi tiếp.
Cẩm Tuế thở hắt ra một hơi dài, cố ý nói một câu lấp lửng đầy ẩn ý: "Phương pháp luyện sắt này, Cố huynh tuyệt đối đừng để người ngoài biết là do ta làm ra."
"Nếu không sư môn truy cứu, đòi lại bí phương thì ta không biết ăn nói sao đâu. Huynh đừng nhìn mấy cái công thức nhà họ Quý bán chẳng đáng bao nhiêu tiền, chứ thực sự muốn mua bí phương của sư môn ta, Biên Thành hiện tại chắc chắn trả không nổi đâu!"
Cố Trường Tiêu nén cười đáp: "Đã hiểu, Quý huynh yên tâm, phương pháp luyện sắt này cũng giống như hỏa khí dầu cá, tuyệt đối không truyền ra ngoài."
Thấy Cẩm Tuế trịnh trọng gật đầu, dáng vẻ vô cùng chín chắn, Cố Trường Tiêu phải cố lắm mới không bật cười thành tiếng. Tiểu đạo sĩ à, nếu Đạo môn thực sự có phương pháp luyện sắt này, họ đã sớm đem đi đổi công trạng với triều đình rồi.
Mấy năm nay triều đình chèn ép Phật giáo và Đạo giáo, họ đều đang tranh nhau sứt đầu mẻ trán để lập chút chính tích, dù sao mấy trăm năm qua ở Đại Hạ cũng chưa xuất hiện thêm một Tôn Tư Mạc hay Huyền Trang nào.
Cố Trường Tiêu chợt động lòng, nếu tiểu đạo sĩ thực sự có lòng quy hướng về Đạo môn, y có thể dùng điều này để giao dịch, mời hắn ở lại Biên Thành, y sẽ vì Quý đạo trưởng mà xây một tòa đại đạo quán.
Cẩm Tuế thấy y nhìn vũ khí tinh sắt đến ngẩn người, bèn kéo tay áo y cười nói: "Phía sau còn có thứ tốt hơn nữa!"
Cố Trường Tiêu lập tức vừa kinh ngạc vừa vui mừng, còn thứ gì cao minh hơn cả việc luyện tinh sắt sao?
Y sải bước đi vào bên trong, nhưng chỉ thấy một căn phòng đầy khuôn mẫu và công cụ, bèn nghi hoặc nhìn Cẩm Tuế.
Cẩm Tuế mỉm cười rút một bản vẽ đưa cho y. Cố Trường Tiêu nhìn qua, thấy nó giống cung mà không phải cung, giống nỗ mà không phải nỗ, so với nỗ thông thường thì có thêm ba cái ống tròn.
"Đây là?" Không đợi Cẩm Tuế trả lời, mắt y chợt sáng lên, thốt ra: "Đây là nỏ để bắn hỏa khí dầu cá!"
"Đúng rồi! Cố huynh thật thông minh, nhìn một cái là ra ngay! Cho Hắc Hổ xem nửa ngày, hắn lại bảo cái này chắc chắn là để làm lạp xưởng."
Cố Trường Tiêu: "..." Ngươi lấy ta ra so với Hắc Hổ, là đang coi thường ta, hay là coi trọng Hắc Hổ vậy?
"Hiện tại kỹ thuật vẫn chưa đạt chuẩn, tầm bắn tối đa chưa tới trăm mét, không thể tấn công từ xa thì coi như vô dụng!" Cẩm Tuế nói tiếp, "Đây là kỹ thuật mà thợ rèn cần phải vượt qua nhất lúc này, Cố huynh nhất định phải để tâm đấy."
Cố Trường Tiêu sao có thể không để tâm cho được! Ánh mắt y nhìn bản vẽ đó còn sáng hơn cả lúc Cẩm Tuế nhìn Yến Thập Nhị Nương.
Hai người cùng các thợ rèn thảo luận về việc nghiên cứu hỏa nỏ hơn một canh giờ, đến khi nhận ra trời đã sắp tối, Cẩm Tuế nhớ tới cuộc hẹn với Yến Thập Nhị Nương, vội nói:
"Ta về doanh trại trước, Cố huynh định ở lại nghiên cứu tiếp hay về ăn cơm tối?"
Cố Trường Tiêu đương nhiên muốn ở lại đây thâu đêm để giải quyết khó khăn của hỏa nỗ, y ở trong quân ngũ đã lâu, việc nghiên cứu khí giới quân đội chắc chắn am hiểu hơn thợ rèn Biên Thành.
Nhưng nghĩ đến việc nếu y không về, tiểu đạo sĩ và Yến Thập Nhị Nương sẽ dùng bữa riêng với nhau, lại còn là bữa tối, trong lòng y bỗng thấy khó chịu vô cùng, bèn thu bản vẽ vào tay áo nói:
"Về ăn cơm trước đã, lát nữa ta sẽ xem kỹ sau."
Hai người đạp lên ánh hoàng hôn đi về phía doanh trại, dọc đường trò chuyện về sự phát triển của Biên Thành. Cố Trường Tiêu phát hiện ra rằng, chỉ cần nói về Biên Thành là tiểu đạo sĩ sẽ mất hết cảnh giác, nói năng vô cùng hào hứng.
Y cố ý dẫn dắt câu chuyện về việc xây dựng Biên Thành. Từ xa, Yến Thập Nhị Nương nhìn thấy hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ, tức giận đến mức vò nát bông hoa dại vừa hái trên tay.
Nàng hầm hầm hỏi Bảo Châu: "Tên cao to đen hôi kia còn nói gì nữa?"
"Bẩm tiểu thư, chỉ có bấy nhiêu thôi ạ. Cố đại nhân lấy lý do bảo vệ an nguy cho Vương gia nên đã ở cùng một phòng với Ngài."
Yến Thập Nhị Nương chỉ tay vào căn nhà cỏ: "Cái phòng nhỏ xíu đó chỉ có một chiếc giường, hai người bọn họ ngủ thế nào?"
Bảo Châu rụt vai, nhỏ giọng đáp: "Chắc là... đắp chăn nằm chung, gác chân lên nhau ngủ ạ."
Yến Thập Nhị Nương tức đến mức thở hồng hộc, ánh mắt nhìn Cố Trường Tiêu càng thêm phẫn nộ, nghiến răng nghiến lợi mắng một câu: "Đồ hồ ly tinh!"
Bảo Châu nhỏ giọng nhắc nhở: "Hồ ly tinh là để mắng nữ nhân mà tiểu thư."
Thật không ngờ có một ngày, tiểu thư nhà mình lại mắng một người đàn ông là hồ ly tinh...
Khi Cẩm Tuế và Cố Trường Tiêu đi đến đầu đường, Yến Thập Nhị Nương lập tức thay đổi sắc mặt, nở nụ cười dịu dàng:
"Vương gia, Ngài cuối cùng cũng về rồi, Thập Nhị Nương đợi Ngài đến mức bụng đói cồn cào đây này."
Hàn Tinh đứng cách đó không xa rùng mình một cái, tốc độ lật mặt của Yến cô nương này thật không phải dạng vừa!
Buồn cười nhất là khi nàng cười với Cẩm Tuế, nàng cố ý chen vào giữa hai người, dùng sức đẩy Cố Trường Tiêu sang một bên, đồng thời lườm y một cái cháy mặt. Nhưng khi quay đầu nhìn Cẩm Tuế, nàng lại tươi cười rạng rỡ.
Cố Trường Tiêu cạn lời, đồng thời lại thấy buồn cười, hèn chi tiểu đạo sĩ cứ luôn miệng bảo Yến Thập Nhị Nương đơn thuần thẳng thắn. Với cái tính cách có gì hiện hết lên mặt thế này, nếu nàng ta mà đến Trường An, chắc chắn sẽ bị đám quý nữ "vui buồn không lộ ra mặt" ở đó bắt nạt cho đến chết.
Y bất giác nhớ tới Lâm thị và biểu muội nhà họ Cố, hai người họ cũng trạc tuổi Yến Thập Nhị Nương, nhưng y chưa bao giờ thấy họ lộ vẻ giận dữ. Bất cứ khi nào gặp y, họ cũng đều mỉm cười dịu dàng. Thế nhưng, cả hai người đó đều muốn y phải chết.
Nghĩ vậy, y thấy Yến Thập Nhị Nương cũng không đến nỗi đáng ghét, dù sao nàng ta ghét ai cũng thể hiện ra một cách trực diện, chứ không phải trước mặt thì tỏ vẻ tốt với ngươi, rồi đợi lúc ngươi lơi lỏng cảnh giác sẽ đâm cho ngươi một nhát thật đau.
Bữa tối là do người nhà họ Yến chuẩn bị, cũng may Yến Thập Nhị Nương không tự tay xuống bếp. Mấy món bánh ngọt và canh nàng làm, Cẩm Tuế đã được nếm qua rồi, đúng nghĩa là "chó cũng không thèm ăn".
Tuy nhiên, nàng vẫn đích thân xới một bát cơm đưa cho Cẩm Tuế: "Vương gia nếm thử xem, Thập Nhị Nương tự tay nấu đấy."
Cẩm Tuế cười nhận lấy nhưng chỉ gắp thức ăn, mãi không dám nếm thử một miếng cơm nào. Cho đến khi Bảo Châu đang bưng thức ăn lên, nhanh chóng nói nhỏ vào tai nàng:
"Vương gia yên tâm, tiểu thư chỉ phụ trách múc gạo bỏ vào nồi thôi, cơm là do nô tỳ nấu ạ."
Cẩm Tuế lập tức gật đầu yên tâm. Có thể hiểu được, tiểu thư thời này nấu cơm, bốc nắm gạo ném vào nồi cũng tính là tự tay làm rồi.
Sớm nên như vậy chứ! Nếu lúc trước nàng cũng chỉ bỏ bánh vào hộp, đổ nước vào nồi canh, thì món "tự tay làm" cũng không đến nỗi khó nuốt như vậy.
Nếm một miếng thấy cơm không bị sống, nàng cường điệu khen ngợi: "Nấu ngon lắm! Bản vương chưa bao giờ được ăn bát cơm nào thơm dẻo như thế này!"
Yến Thập Nhị Nương cười híp cả mắt, Cố Trường Tiêu ngồi bên cạnh kinh ngạc nhìn Cẩm Tuế, tiểu đạo sĩ khi dỗ dành nữ nhân đều cường điệu như vậy sao?
Yến Thập Nhị Nương lại gắp đùi gà cho Cẩm Tuế: "Vương gia nếm thử cái này đi, cái này là do ta... tự tay gắp đấy!"
Cẩm Tuế nhịn cười: "Thơm quá! Được ăn cơm cùng Yến cô nương thật là vui."
Cố Trường Tiêu liếc nhìn cái đùi gà còn lại, Yến Thập Nhị Nương nhanh tay nhanh mắt gắp luôn cái đó vào bát Cẩm Tuế:
"Vương gia vất vả cả ngày rồi, mệt lắm, Ngài ăn nhiều một chút để bồi bổ."
Cẩm Tuế mỉm cười nhường lại đùi gà cho nàng: "Hôm nay nàng cũng bị một phen kinh hãi, cũng cần phải bồi bổ."
Yến Thập Nhị Nương cảm động vô cùng: "Đa tạ Vương gia quan tâm, Thập Nhị Nương vui lắm."
Cố Trường Tiêu bưng bát cơm, tự hỏi: "Có phải mình nên đi chỗ khác rồi không?"
Cẩm Tuế lại chào mời y: "Ăn đi chứ Cố huynh, ở Đông Hải ăn cháo hải sản mấy ngày rồi, hôm nay đổi vị chút đi."
"Cố huynh? Vương gia, hắn không phải là thân vệ của Ngài sao?" Yến Thập Nhị Nương ngạc nhiên hỏi.
Cẩm Tuế cười đáp: "Cố đại nhân đã cứu mạng ta, chúng ta tình như thủ túc, lúc riêng tư vẫn xưng hô huynh đệ."
Yến Thập Nhị Nương nhìn Cố Trường Tiêu: "Thế sao được! Vương gia đại lượng, nhưng ngươi cũng nên biết đường mà từ chối chứ, sao có thể xưng huynh gọi đệ với Vương gia được!"
Cố Trường Tiêu chẳng thèm nể nang nàng ta: "Việc này không liên quan đến Yến cô nương thì phải?"
Yến Thập Nhị Nương nghẹn lời, nhe răng với y một cái, chợt nghĩ ra cách phản công: "Cơm canh này là ta chuẩn bị cho Vương gia, ngươi không được ăn."
Cố Trường Tiêu lườm nàng một cái, bỗng cảm thấy mình ở đây đôi co với một vị tiểu thư kiêu kỳ thật là lãng phí thời gian và vô vị.
Y đặt bát xuống nói: "Ta cũng không muốn ăn! Vương gia, ta đi xem bản vẽ trước, Ngài cứ thong thả dùng bữa." Nói xong liền đứng dậy bỏ đi.
Cẩm Tuế cũng không đuổi theo gọi y lại, tiếp tục mỉm cười cùng Yến Thập Nhị Nương ăn cơm. Ông chủ giận thì để lúc riêng tư dỗ dành sau, chứ sao có thể đắc tội với khách hàng lớn, thần tài của mình được! Giữa ông chủ lớn và thần tài, ai quan trọng hơn, kẻ làm thuê như nàng vẫn phân biệt rõ lắm.
Hơn nữa nàng thấy Cố Trường Tiêu và Yến Thập Nhị Nương tương tác như vậy cũng khá tốt, ít nhất Cố Trường Tiêu cũng không cao ngạo đến mức không thèm đếm xỉa đến nàng ta! Rất nhiều tiểu thuyết nam nữ chính lúc đầu đều nhìn nhau không thuận mắt, kiểu "oan gia ngõ hẹp" ấy mà.
Đợi ngày mai đưa họ ra ngoài biên thùy săn bắn, để Cố Trường Tiêu nhận ra rằng Yến cô nương không phải là tiểu thư yếu đuối, người ta cũng văn võ song toàn lắm. Cũng để Yến cô nương thấy được ưu điểm của Cố Trường Tiêu, sau này khi thân phận được hoán đổi lại, biết Cố Trường Tiêu mới là Lệ Vương thật, có đoạn trải nghiệm chung này, biết đâu hai người lại thành đôi!
Từ đó Lệ Vương và nhà họ Yến liên thủ, đưa Biên Thành trở nên phồn vinh hưng thịnh, còn mấy vụ làm ăn nhỏ của nàng hợp tác với nhà họ Yến cũng sẽ lớn mạnh theo. Tiểu đạo sĩ họ Quý chẳng cần làm gì, từ đó sống cuộc đời của một đại phú ông.
Hì hì, Cẩm Tuế càng nghĩ càng thấy đẹp lòng, liên tục gắp thức ăn cho Yến Thập Nhị Nương: "Ăn đi Yến cô nương, ăn no ngủ kỹ, sáng mai chúng ta sẽ ra ngoài biên thùy chơi."
Yến Thập Nhị Nương nhớ tới lần mình chạy ra biên thùy bị rắn cắn, sau đó được Vương gia tìm thấy cứu về, mặt đỏ bừng lên, thẹn thùng gật đầu "vâng" một tiếng. Bữa cơm này ăn đến mức chủ khách đều vui vẻ.
Sau bữa tối, Yến Thập Nhị Nương đề nghị đi dạo, Cẩm Tuế vui vẻ đồng ý, dắt theo Hàn Tinh, ba người đi dạo dưới ánh trăng một lát, chốt xong lịch trình đi săn ngày mai.
Đi dạo xong, Yến Thập Nhị Nương vẫn không muốn để Cẩm Tuế đi, nàng nói mình đã bán thêm được hai mươi cuốn "Ba mươi sáu kế", nhưng mọi người đều bảo muốn có chữ ký của Vương gia.
Cẩm Tuế hỏi ra mới biết, hai món bảo vật mà Lệ Vương đưa ra trong đại hội đấu bảo là đèn thất bảo và gương quý đã lần lượt giành giải quán quân và á quân. Đám công tử tiểu thư sĩ tộc ở đất Yến đều đồn nhau rằng Lệ Vương có rất nhiều bảo bối, nếu không phải lo lắng Biên Thành sau trận chiến với quân Đát Đát quá hỗn loạn, họ đã sớm chạy đến Biên Thành bái phỏng Lệ Vương rồi.
Chỉ là những bảo bối khác trong tay Lệ Vương không mua được, nên cuốn binh pháp giá trăm lượng một bộ vẫn có thể mua, nhưng bỏ ra trăm lượng mua một cuốn sách thì hơi đắt, nếu có ấn ký và chữ ký của Vương gia thì lại khác.
Cẩm Tuế vui vẻ đồng ý, lập tức lấy ra hai mươi cuốn, định dùng tư ấn "Quân Yến Thanh", nhưng lại bị Yến Thập Nhị Nương ngăn lại: "Mọi người đều muốn tư ấn của Lệ Đại Vô Cùng Vương cơ."
Cẩm Tuế cười lớn, không ngờ người cổ đại cũng "mặn" như vậy, lại thực sự thích cái tư ấn kỳ quặc này. Sau này nếu Cố Trường Tiêu đổi lại tư ấn của mình, không còn thấy "Lệ Đại Vô Cùng Vương" nữa, không biết họ có thất vọng không nhỉ?
"Tiền bán sách lần sau ta sẽ mang tới một thể."
"Đừng quên phần chia của Yến cô nương nhé!"
Yến Thập Nhị Nương đảo mắt: "Ta không muốn lấy tiền chia, ta muốn thứ khác, được không Vương gia?"
Cẩm Tuế xòe tay: "Đương nhiên! Nàng nói đi, chỉ cần bản vương có, đều sẽ cho nàng!"
Phần chia của nàng ta cũng phải đến hai trăm lượng đấy! Ngoại trừ những thứ trong không gian, thì ngay cả căn nhà Lệ Vương đang ở hiện tại cộng lại cũng chẳng đáng giá hai trăm lượng! Lại tiết kiệm được một khoản rồi! Mình đúng là một thiên tài tiết kiệm tiền bình thường nhưng không tầm thường!
Yến Thập Nhị Nương chống cằm, cười rất đáng yêu: "Ta muốn con mồi đầu tiên mà Vương gia săn được vào ngày mai."
Cẩm Tuế hào sảng đồng ý: "Chuyện nhỏ, ngày mai tất cả những gì bản vương săn được đều do Yến cô nương toàn quyền xử lý."
Dỗ dành Yến Thập Nhị Nương đi ngủ xong, Cẩm Tuế mới trở về nhà cỏ. Nàng không quên mang theo hai cái bánh lớn cho Cố Trường Tiêu, thấy y vẫn đang ngồi dưới đèn xem bản vẽ hỏa nỗ, Cẩm Tuế đưa bánh tới cười nói:
"Không vội được đâu, cứ từ từ cải tiến, tối nay huynh ăn chưa no phải không, nào, chúng ta ăn đêm."
Cố Trường Tiêu liếc nhìn nàng: "Không cần ở bên cạnh Yến cô nương nữa sao?"
Cẩm Tuế cảm thấy giọng điệu này của y làm mình sởn gai ốc: "Sao huynh cứ âm dương quái khí thế nhỉ? Ta biết hiện tại huynh không thích Yến cô nương, nhưng nàng ta là thần tài của Biên Thành chúng ta đấy!"
"Người ta đến một chuyến, mang cho chúng ta cả vạn lượng bạc, ta hạ mình dỗ dành một chút thì có sao? Chẳng lẽ huynh chê ta làm mất mặt Lệ Vương?"
Cố Trường Tiêu bỗng giật lấy cái bánh, nhai ngấu nghiến, cảm giác như mình đang vô lý gây sự vậy. Loại cảm xúc này y chưa từng có, thật mới mẻ, nhưng cũng thật đáng ghét. Chỉ cần ở bên cạnh tiểu đạo sĩ, y lại không khống chế được cảm xúc của mình, giống như bị mắc bệnh gì đó vậy. Y ôm ngực, hay là tìm đại phu xem sao?
Cẩm Tuế thấy y ngoan ngoãn ăn bánh, bèn cười lôi lò trà trong góc ra, thay than tổ ong để đun trà. Trà là trà hồng trong không gian của nàng, thêm chút đường vào uống cùng bánh lớn là vừa khéo.
Cố Trường Tiêu cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn tiểu đạo sĩ đang nheo mắt uống trà, cảm thấy hai người cứ ngồi không thế này y sẽ không kìm được mà nghĩ ngợi lung tung. Y lại mở bản vẽ ra, cùng Cẩm Tuế thảo luận về vấn đề cải tiến hỏa nỗ.
Cuộc trò chuyện kéo dài đến tận đêm khuya, khi Cẩm Tuế buồn ngủ không chịu nổi định đi ngủ thì phát hiện chiếc sập nhỏ Cố Trường Tiêu thường nằm đã biến mất.
Cố Trường Tiêu định ra ngoài tìm, Cẩm Tuế kéo y lại: "Thôi đi, đêm hôm khuya khoắt biết tìm ở đâu, chúng ta ở bờ biển nằm lán lộ thiên còn ngủ được, điều kiện trong phòng này dù sao cũng tốt hơn cái lán đó chứ!"
Vừa nói, nàng vừa cuộn một chiếc áo của mình lại làm gối, đặt chiếc gối duy nhất sang phía bên kia, cười bắt chước giọng điệu của Chu Du: "Đã lâu không cùng Tử Dực chung giường, đêm nay đành đắp chăn nằm chung vậy."
Nói xong, nàng lăn vào phía trong giường, ôm chăn chỉ vài hơi thở đã ngủ thiếp đi.
Cố Trường Tiêu đứng bên giường, nhìn tiểu đạo sĩ đã ngủ say, hồi lâu không cử động. Y đang phân vân giữa việc câu nệ đi tìm sập nhỏ hoặc ra đống rơm ngủ, hay là sảng khoái nằm chung giường với tiểu đạo sĩ.
Y không sợ người khác nhìn vào, y chỉ thấy mình không vượt qua được rào cản trong lòng. Tiểu đạo sĩ tâm tính đơn thuần, hoàn toàn không phòng bị gì với y, vậy mà y lại...
Cuối cùng, Cố Trường Tiêu cũng nằm xuống giường.
Đề xuất Huyền Huyễn: Chư Thần Ngu Hí
[Pháo Hôi]
Truyện hay nha mấy bồ
[Luyện Khí]
hóngg