Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 56: Sự Thật Về Tiến Độ Nhiệm Vụ 100%

Chương 55: Sự Thật Về Tiến Độ Nhiệm Vụ 100%

“Phụ hoàng ta con người chính là như vậy, làm việc không từ thủ đoạn, ta biết ngươi khác với những người khác, ngươi không thích phụ hoàng ta, càng không muốn làm phi tử của hắn...”

Thẩm Nam Chiêu tinh ý nhận ra Nam Diên từ lúc ra ngoài dường như luôn không tươi cười, rõ ràng bình thường còn thỉnh thoảng trêu chọc mình vài câu, cho nên cậu liền miễn cưỡng... tìm vài chủ đề nói chuyện với nàng.

Thái tử sao có thể hạ mình như vậy được.

Cậu chẳng qua là lo lắng A Xuân sẽ vì bị phụ hoàng dọa sợ mà ngày mai không thể đi cùng mình tới chỗ Thái phó đọc sách nữa, đúng, chính xác là như vậy.

Nhưng dường như chỉ có một mình cậu lải nhải, Thẩm Nam Chiêu liền không bước tiếp nữa, cậu kéo kéo vạt áo Nam Diên.

Nam Diên cuối cùng cũng quay đầu nhìn cậu, ánh mắt thêm vài phần phức tạp, còn có cả sự áy náy.

Thẩm Nam Chiêu không đọc hiểu được những cảm xúc này, chỉ biết Nam Diên chắc chắn là không vui rồi, cậu liếc nhìn xung quanh, xác nhận không có ai dòm ngó, mới rụt rè dang rộng vòng tay, giọng nói mang theo khí chất thiếu niên độc nhất: “Nếu ngươi muốn tìm sự an ủi... ôm ta cũng không sao, tuy ta không biết phụ hoàng lại làm chuyện gì khiến ngươi không vui.”

Lòng bàn tay nàng khẽ phủ lên mái tóc mềm mại của cậu, khi đầu ngón tay chạm vào những sợi tóc mịn màng, giọng nói đã mang theo vài phần nghẹn ngào: “Thái tử điện hạ, vốn dĩ là điện hạ tốt nhất thiên hạ này.”

“Buông lỏng chút đi!” Thẩm Nam Chiêu đẩy cánh tay nàng ra, nhưng gò má lại lặng lẽ cọ cọ vào vạt áo nàng, “Vài ngày nữa ta tròn mười một tuổi rồi, làm gì có cung nữ nào tùy tiện xoa đầu Thái tử chứ? Ngay cả Y dì cũng chưa từng như vậy.”

Lời nói tuy mang vẻ chê bai, nhưng giọng điệu lại chẳng có nửa phần giận thật sự.

Nam Diên nhìn Thẩm Nam Chiêu với khuôn mặt vô cùng giống mình, không nhịn được mỉm cười: “Là ta thất lễ, điện hạ đừng trách, chỉ là điện hạ sinh ra đã có dáng vẻ tốt, nhìn qua liền khiến người ta không nhịn được mà thương xót thêm vài phần.”

Thẩm Vọng nói đúng một câu, mình làm mẹ mà lại không nhớ sinh thần của con, cũng thật là thất bại.

Rõ ràng Thẩm Nam Chiêu thông minh lanh lợi, đáng yêu hiểu chuyện như vậy, là do làm cha mẹ như họ không tốt.

Mười năm trước, nhiệm vụ giúp Thẩm Vọng trở thành minh quân của mình cứ kẹt ở mức 98%, chết đi sống lại cũng không về được, hệ thống nói là do mình dùng tình yêu để cảm hóa vẫn chưa đủ, tốt nhất là thêm một mồi lửa nữa.

Nếu hắn làm cha, sẽ cân nhắc cho con cái nhiều hơn một chút, nói không chừng sẽ tiến thêm một bước gần hơn tới minh quân.

Mà lúc đó mình lại vừa hay có thai, nàng rất muốn, rất muốn trở về hiện đại, liền thuận theo tự nhiên nói cho Thẩm Vọng biết, quả nhiên, thanh tiến độ biến thành 99%.

Hệ thống bảo mình chỉ cần sinh đứa trẻ ra là có thể đạt 100%, đứa trẻ vừa chào đời mình có thể về nhà.

Nàng đã đồng ý.

Sự thật chứng minh hệ thống cũng không lừa nàng, sau khi đứa trẻ chào đời, thanh tiến độ nhiệm vụ đã đạt 100%.

Nàng có thể về nhà rồi.

Cho nên, Thẩm Vọng nói không sai.

Mục đích mình sinh con cho hắn chính là để rời đi.

Nhưng vừa rồi khoảnh khắc tên bạo quân không cảm xúc Thẩm Vọng lộ ra sự bi lương và đau khổ, khiến nàng nhớ tới lúc mình báo cho Thẩm Vọng biết tin mang thai, Thẩm Vọng cũng giống như vô số người cha mới lần đầu, vừa mong đợi vừa sợ hãi.

Thậm chí đứa trẻ còn bảy tám tháng nữa mới chào đời, Thẩm Vọng đã chuẩn bị sẵn một lượt quần áo đồ chơi cho cả bé trai lẫn bé gái.

Còn tới hoàng tự, cứ mỗi một bậc thang lại dập đầu một cái để cầu bùa bình an cho hai mẹ con họ.

Một tên bạo quân không có tình cảm.

Một tên bạo quân mà hệ thống phải đề phòng đến mức tìm người công lược để cảm hóa.

Vì họ, đã làm bao nhiêu chuyện không giống hắn chút nào.

Giờ đây, lại vì mình, ngay cả tiệc sinh thần của con cũng không muốn tổ chức đại lễ theo đúng lễ nghi.

“Thái tử điện hạ, Bệ hạ không muốn tổ chức lớn tiệc sinh thần của người, người có buồn không?”

“Ta sao có thể buồn chứ? Đây là yêu cầu của chính ta, ta mới không muốn nhìn thấy bộ mặt của đám người giả tạo kia, chỉ cần người ta muốn ở bên cạnh ta, tổ chức hay không cũng vậy thôi.”

Thập Mặc xen vào nói: “A Xuân cô nương, Bệ hạ trước đây luôn tổ chức lớn theo lễ tiết của Thái tử, chưa từng bạc đãi Thái tử điện hạ đâu...”

Thẩm Nam Chiêu đơn giản là không thích nghe người bên cạnh khen phụ hoàng mình, lườm Thập Mặc một cái: “Thập Mặc, ngươi từ khi nào đã biến thành chó săn của phụ hoàng ta rồi... nhưng ngươi nói cũng là sự thật, A Xuân nếu muốn nghe, ngươi cứ kể cho nàng nghe đi.”

Thập Mặc lại nói: “Chỉ là mọi năm sinh thần Thái tử, Bệ hạ chưa từng xuất hiện thiết yến trong cung, các lão nội thị tư hạ bàn tán, nói mỗi khi đến ngày này, Bệ hạ sẽ nhớ tới Hoàng hậu nương nương đã khuất, tình cảm khó kìm nén, cho nên mới tránh mặt không gặp, sau này Y phi nương nương nhập cung, liền đề nghị sinh thần giản lược, chỉ chuẩn bị tiệc mỏng, vừa thể hiện sự thấu hiểu dân tình, lại không mất lễ tiết, thực chất hành động này của Y phi, chẳng qua là mượn cơ hội sinh thần của điện hạ để tìm thêm lý do gặp mặt Bệ hạ mà thôi.”

Thẩm Nam Chiêu: “Thập Mặc, ngươi nói năng kiểu gì vậy, Y dì sao có thể như thế được? Không muốn nói chuyện với ngươi nữa, ngươi... đi tới chỗ Thái phó lấy giúp ta mấy bài văn Thái phó chuẩn bị cho ta về đây, đi đi đi.”

Thập Mặc bước một bước lại ngoảnh đầu ba lần bị đuổi đi.

Nam Diên quả thực không ngờ trong đó còn có câu chuyện như vậy.

Trong câu chuyện này lại còn có sự xuất hiện của Tô Y Mi.

Nhắc tới Tô Y Mi, Nam Diên đề nghị: “Thái tử điện hạ, gần đây ta mới học được một loại canh nấm, hay là ngày mai tan học chúng ta đi tặng cho Y phi nương nương?”

Những món canh Thẩm Nam Chiêu làm mọi người đều thấy rõ sự thần kỳ, Nam Diên coi như rèn luyện khả năng động tay động chân cho con trai yêu quý, dù sao có mình ở bên cạnh cũng không đến mức để cậu bị thương.

Nhưng thứ làm ra thì rất vi diệu.

Mùi vị gì cũng là ngẫu nhiên.

Cứ luyện tập nhiều một chút.

Đến lúc đó luyện được tay nghề tốt, mỗi ngày thức dậy là có thể uống được canh do chính tay con trai yêu quý nấu rồi.

Trực tiếp ngồi hưởng thành quả.

Nếu có thể, làm thêm chút bánh ngọt nữa.

Mình là một bà mẹ già thích hưởng phúc.

Mà Tô Y Mi trước mặt Thẩm Nam Chiêu lại không tiện đổ đi, nàng ta bây giờ không biết mong muốn sửa chữa mối quan hệ giữa mình và Thẩm Nam Chiêu đến nhường nào, liền cắn răng uống hết ở đó.

Biểu cảm đó có thể nói là vô cùng sống động.

“Ngày mai không được,” Thẩm Nam Chiêu rất bất ngờ lắc đầu, bình thường cậu thích nấu canh biết bao: “Ngày mai tan học ta phải tặng chút đồ cho người khác.”

“?”

Nam Diên suy nghĩ kỹ rất lâu, trong cung này người quả thực nhiều, nhưng chủ tử chẳng có mấy ai.

Bởi vì những kẻ có chút quyền quý đều bị Thẩm Vọng lấy lý do thanh trừng giết gần hết trước khi lên ngôi rồi.

Thẩm Nam Chiêu quen biết chẳng được mấy người.

Tổng không thể là tặng cho cha nó chứ.

Hai cha con họ gặp mặt không đánh nhau là may rồi.

Nam Diên vốn dĩ ôm tâm trạng tuyệt đối không được can thiệp vào bí mật của trẻ con mà đi, nhưng nửa đêm càng nghĩ càng tò mò, lại càng có một dự cảm không lành.

Dù sao Thẩm Nam Chiêu vẫn luôn không nhắc tới vị tiên tử tỷ tỷ ngày hôm đó, thật không đúng với phong cách làm việc của Thẩm Nam Chiêu chút nào, ngay cả Tống Vân Phúng cũng nói như vậy.

Không ngoài dự đoán thì sắp có chuyện rồi.

Nam Diên ngày thứ hai hăng hái tới đi học, sau khi đuổi Thập Mặc đi liền lén lút đi theo Thẩm Nam Chiêu.

Quả nhiên, con trai yêu quý đi tới chỗ cây đào ở thiên điện kia!

Đề xuất Cổ Đại: Liễm Tài Nhân Sinh
BÌNH LUẬN
Quyen Nguyen
Quyen Nguyen

[Pháo Hôi]

2 tuần trước
Trả lời

Truyện hay quá ạ, yêu editor

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện