Chương 35: Kẻ Nào Xúi Giục Kẻ Nào?
Nam Diên khó chịu ngẩng đầu nhìn hắn.
Suýt chút nữa thuận tay nhéo một cái vào đùi hắn.
Trước đây nàng làm những chuyện to gan lớn mật như vậy không chỉ một hai lần, cũng may kiềm chế được, tay dừng lại giữa không trung cười gượng một cái.
"Ngài mau nói đi chứ, Bệ hạ, chuyện đêm qua..."
Thẩm Vọng nhướng mày: "Ngươi đang cầu xin trẫm?"
Nam Diên chắp hai tay lại, chớp chớp mắt: "Cầu xin ngài, cầu xin ngài, cầu xin ngài..."
Chủ yếu là biết co biết duỗi.
Vị bạo quân này đúng là lắm sở thích ác quái.
Thẩm Vọng nghe thấy hài lòng rồi, giọng nói cất lên mang theo uy nghiêm không thể kháng cự, tức khắc át đi sự ồn ào trong điện: "Tô Y Mi ngươi đúng là hảo thủ đoạn, tự mình không quản được hạ nhân, dung túng cô ta phạm sai lầm, nay lại quay ngược lại, mượn mạng của một nô tỳ, khơi mào quan hệ giữa Thái tử và người bên cạnh sao?"
Tô Y Mi không vội vàng giải thích: "Bệ hạ minh giám... Thiếp thân tuyệt đối không có ý này, Thu Lê đi theo thiếp thân bao nhiêu năm, tính tình nhút nhát nhất, mạo phạm Bệ hạ tự nhiên tội đáng muôn chết, nhưng ngày thường dù có cho cô ta một trăm lá gan, cũng không dám mạo phạm Bệ hạ. Mà nay cô ta chết không minh bạch, thiếp thân chẳng qua là muốn cầu một chân tướng, tránh để có kẻ ngầm tính kế Điện hạ, làm tổn hại đến căn cơ hoàng gia ạ..."
Nói đến đây, Nam Diên có một điềm báo không lành.
Quả nhiên, thị nữ bên cạnh Tô Y Mi lại đang rục rịch, nhìn về phía Nam Diên: "Nô tỳ lại nghe nói, hôm qua A Xuân và Thu Lê ở cùng một chỗ..."
"Ta quả thực có ở cùng cô ta một chỗ."
Cung nữ kia hưng phấn hét lên: "Bệ hạ, ngài xem nàng ta thừa nhận rồi, trong cung này sao có thể có hạng người tâm địa độc ác như vậy, Thu Lê cô ta dù sao cũng từng hầu hạ Thái tử điện hạ, bao nhiêu năm không có công lao cũng có khổ lao..."
"Ta lời còn chưa nói hết đâu, ngươi đã vội kết luận cho ta rồi? Ngươi thực sự coi Bệ hạ, Thái tử điện hạ của chúng ta không tồn tại sao?"
Nam Diên ngước mắt nhìn về phía Thẩm Vọng.
Nàng vẫn có một chút lo lắng Thẩm Vọng sẽ vạch trần nàng, chuyện hôm qua nàng lừa gạt Thu Lê, Thẩm Vọng biết rõ mười mươi.
Nhưng Thẩm Vọng chỉ hài lòng nói một câu bên tai nàng: "Học thông minh rồi đấy, cũng biết đem trẫm ra làm bia đỡ đạn rồi."
Hắn dường như rất tận hưởng cảm giác được cần đến này, đặc biệt là sự cần đến của Nam Diên mà hắn vĩnh viễn không biết khi nào có thể nắm chặt trong tay.
Nhưng Nam Diên nghe mà tê cả tai, quay đầu liền rơi nước mắt với Tô Y Mi, Thẩm Nam Chiêu theo bản năng căng thẳng một chút, không muốn nàng và chuyện này dính dáng đến nhau.
Tỏ vẻ đáng thương ai mà chẳng biết: "Ta quả thực có gặp cô nương Thu Lê, vốn dĩ ta cũng không muốn nói đâu, Y phi muốn đưa Thu Lê về quê, Thu Lê không biết lại bị kẻ nào xúi giục, đem cái thiên điện đáng thương kia đốt sạch bằng một mồi lửa, ta suýt chút nữa cũng mất mạng trong biển lửa đó rồi..."
Chuyện thiên điện bốc cháy không truyền đến Đông Cung.
Nơi đó vô cùng hẻo lánh, Thẩm Nam Chiêu rất ít khi qua bên đó. Cộng thêm việc ngọn lửa nhanh chóng được dập tắt.
Nó không nhịn được hỏi: "Tại sao ngươi không nói cho ta biết?"
Nam Diên nhìn thấy con trai yêu quý lo lắng cho mình, lòng bỗng chốc mềm nhũn: "Ta không sao, xảy ra chuyện như vậy người nên lo lắng, sợ không phải là kẻ đứng sau màn sao."
Thẩm Nam Chiêu nhìn kỹ thấy nàng vẫn còn sống sờ sờ mới thở phào nhẹ nhõm, hồi lâu mới chậm rãi thốt ra một câu: "Chuyện như vậy, ngươi có thể thử dựa dẫm vào ta, ta tuy tuổi còn nhỏ, nhưng ta cũng không phải đứa trẻ bình thường."
Thẩm Vọng nhìn hai mẹ con họ dính lấy nhau như vậy vô cùng khó chịu, đặc biệt là Nam Diên mỗi lần đều cười với Thẩm Nam Chiêu, mà đối với hắn không phải kiêng dè thì là hư tình giả ý.
Hắn xen vào: "Không biết là tuổi nhỏ, hay là ngu, nàng ta mới không thèm tin con."
"Thế cũng còn tốt hơn phụ hoàng, suốt ngày dùng những thủ đoạn không lên nổi mặt bàn để cướp A Xuân đi."
Thẩm Nam Chiêu là đang nói chuyện Thẩm Vọng trước đây cố ý làm khó Nam Diên, nếu không Nam Diên đã thuận lợi trở thành thị nữ thân cận của nó rồi.
Tô Y Mi cảm thấy mình giống như một người ngoài cuộc, nghiến răng vẫn vô cùng hòa khí nói: "Thái tử điện hạ, ta không hiểu những lời này của A Xuân rốt cuộc có ý nghĩa gì, chuyện này lại có quan hệ gì với những chuyện chúng ta đang nói lúc này."
"Thực ra ta trong cung này cũng không có kẻ thù gì, nếu nhất định phải là kẻ thù, biết đâu thực sự là cô nương Thu Lê lương thiện này, cho nên ta muốn đi hỏi cô ta một chút, Y phi nương nương, ngài nói em gái ngài nhút nhát như vậy, rốt cuộc là ai xúi giục? Nói đi cũng phải nói lại, lúc đó ta còn nhặt được một số thứ thú vị..."
Nam Diên vừa nói vừa lấy từ trong lòng ra một cái lệnh bài.
Hoa văn xung quanh giống hệt người của Cẩm Vân Cung.
Tô Y Mi nhất thời chột dạ, thậm chí quên mất mình lại không thể ngu đến mức phái người của cung mình đi giết Thu Lê.
Cô ta theo bản năng giật lấy cái lệnh bài đó.
Đặt trong lòng bàn tay nhìn kỹ, trên đó chẳng có gì cả.
Chẳng qua chỉ là một món đồ giả.
"Nương nương vội vàng như vậy làm gì? Đây chẳng qua là một món đồ chơi nhỏ ta nhặt được trên đường thôi, nhìn cũng khá đáng tiền, dù sao, ai mà chê nhiều tiền chứ... Nhưng nương nương vội vàng như vậy, sợ không phải đã biết ngọn lửa suýt hại chết ta kia là do ai phóng rồi chứ."
Tô Y Mi không ngờ mình lại có thể bị Nam Diên gài bẫy một vố: "Ta, ta làm sao mà biết được?!"
"Y phi nương nương vừa rồi còn nói, muốn cầu một 'chân tướng' cho Thu Lê, sao đến chỗ nương nương đây, vừa nhắc đến một chút chuyện nhỏ, nương nương đã không dám ngẩng đầu lên rồi, đây rốt cuộc là muốn cầu chân tướng, hay là muốn mượn cái chết của Thu Lê, cố ý khơi mào thị phi, ly gián tình phụ tử của Bệ hạ và Thái tử điện hạ?"
Tô Y Mi vốn dĩ cũng không ngờ chuyện sẽ náo loạn đến mức này, nếu thực sự có tâm đi tra, không chỉ Thẩm Vọng tra được, mà ngay cả Thẩm Nam Chiêu cũng sẽ biết nguyên nhân của ngọn lửa đó.
Cô ta phịch một cái quỳ xuống, đáy mắt đầy vẻ "thâm tình" và "ủy khuất", giống như chịu oan ức thấu trời, nhìn mà khiến người ta mềm lòng: "Bệ hạ, Thái tử điện hạ, thiếp thân không hiểu rốt cuộc là chỗ nào đắc tội cô nương A Xuân, chỉ là thiếp thân hôm nay cũng không có ý gì khác, chỉ là đòi lại công bằng cho muội muội, thiếp thân không có công lao cũng có khổ lao, luôn tận tâm tận lực chăm sóc Thái tử điện hạ..."
Mà Thẩm Vọng giơ tay day day thái dương, đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại, sự sắc bén trong đáy mắt bị vẻ mệt mỏi thay thế, một câu kết thúc màn kịch này: "Đủ rồi."
Tô Y Mi từ trước đến nay trong cung này chưa từng chịu khổ, Thẩm Vọng ngày thường tuy không thích cô ta, nhưng cũng lười để ý đến cô ta, trong cung này luôn sống thuận buồm xuôi gió, khó tránh khỏi nảy sinh vài phần ảo giác rằng mình khác biệt với người khác.
Cô ta gượng ép nặn ra vài giọt nước mắt, còn muốn biện minh thêm: "Bệ hạ, thiếp thân thực sự bị oan, ngài hãy tin thiếp thân thêm một lần nữa..."
"Trẫm không muốn nghe," Thẩm Vọng ngắt lời cô ta, sự thiếu kiên nhẫn trong giọng điệu gần như tràn ra ngoài, vẻ mệt mỏi trong giọng điệu đó khiến hắn ngay cả nhìn cô ta thêm một cái cũng thấy chán ghét, thà nhìn Nam Diên thêm vài cái còn hơn, đỡ cho nàng lại thừa dịp mình không chú ý mà chạy mất: "Nếu ngươi cái gì cũng 'không biết', vậy thì..."
Giọng hắn khựng lại một chút, theo bản năng định thốt ra chữ "giết", đây là cách xử lý rắc rối quen thuộc nhất của hắn, sạch sẽ gọn gàng, không để lại hậu họa.
Nhưng lời đến cửa miệng, hắn lại vô tình liếc nhìn Nam Diên đang đứng một bên, nhớ tới trước đây, nàng luôn nói bên tai hắn: "Thẩm Vọng, nếu chàng trở nên lương thiện một chút, dịu dàng một chút, trở thành một minh quân, ta sẽ yêu chàng thêm một chút, được không?"
Khoảnh khắc đó, chữ đã đến đầu lưỡi của hắn đột nhiên đổi giọng, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như cũ, nhưng bớt đi vài phần tàn nhẫn: "... đưa ra khỏi cung đi, đời này, không được bước chân vào kinh thành nửa bước."
Đề xuất Cổ Đại: Tiên Tầm Duyên
[Pháo Hôi]
Truyện hay quá ạ, yêu editor