Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 36

Nội dung cuộc cãi vã là Dữu Tần khuyên Hoàng đế trừ khử Thục phi, nhưng Hoàng đế không chịu. Dữu Tần tuyên bố mình nằm mơ thấy Thục phi hại chết cả nhà mình. Còn Hoàng đế thì giận dữ mắng nàng nói dối không chớp mắt, vì tranh sủng mà dám ăn nói hàm hồ. Cuối cùng, Dữu Tần buông một câu đại loại như "Không có năng lực của bà đây thì ông chẳng là cái thá gì sất" (tai mắt báo lại là nghe không hiểu lắm), khiến Hoàng đế nổi trận lôi đình, quyết định phế truất nàng.

Điều này quả thực có chút nằm ngoài dự liệu của Hạ Hầu Bạc.

Bởi vì hắn biết, nhà mẹ đẻ của Thục phi và Dữu gia từng có giao tình với nhau, nhưng hiện tại Dữu Thiếu khanh đã bị giáng chức, nhà mẹ đẻ Thục phi cũng dần sa sút, hai bên chán ghét lẫn nhau, nảy sinh chút xích mích. Gần đây con cháu hai nhà đang tranh giành một chức quan, mâu thuẫn đã bị đẩy lên mặt bàn.

Hạ Hầu Bạc cho người đi điều tra, nhà Thục phi quả thực đang âm thầm bày cục, định loại bỏ Dữu gia.

Nhưng có một điểm: Những cái bẫy này được giăng rất kín kẽ, ngay cả hắn cũng phải tốn chút công sức mới tra ra được, Dữu gia hoàn toàn không hề hay biết, Dữu Vãn Âm ở chốn thâm cung lại càng không thể nào nghe nói tới.

Cho nên, nàng ta thật sự dùng thiên nhãn nhìn thấy?

Hạ Hầu Bạc đợi vài ngày, sai người đưa chút đồ ăn vào, đổi lại được một bức mật thư của nàng.

Hắn chỉ mới đọc vài câu đã bật cười: "Dám nói thật đấy."

Dữu Vãn Âm hào phóng thừa nhận: Không sai, tôi đưa Tiểu Mi đi hạ độc, chính là vì tính ra được ả là tai mắt của ngài. Ả hạ độc thành công thì thôi, đằng này lại không cẩn thận bị Thục phi phát hiện, nay chết bất đắc kỳ tử, đều là báo ứng cho việc ả dám sau lưng tôi tà lơi với ngài.

Hạ Hầu Bạc nhớ lại tiếng gầm giận dữ của nàng giữa hồ hôm nọ, cười nói: "Cô nương này, e không phải vật trong ao. Thú vị, vô cùng thú vị."

Các mưu sĩ của Đoan Vương không dám lên tiếng.

Thông thường khi một người đàn ông khen một người phụ nữ "thú vị", ít nhiều đều mang theo chút tơ tưởng.

Nhưng Đoan Vương nói "thú vị", thì ý nghĩa phức tạp hơn nhiều. Cả câu có thể là "Thú vị, ta phải đoạt lấy", cũng có thể là "Thú vị, nhất định phải giết chết".

Trong lòng hắn dường như không có nhu tình, thậm chí cũng chẳng có thù hận. Thế sự đối với hắn mà nói, đều là những ván cờ nối tiếp nhau. Hư trương thanh thế, lấy sức nhàn đánh kẻ mỏi mệt, binh bất yếm trá, quyết thắng ngàn dặm. Hắn là người chơi cờ lý tưởng nhất: Bình tĩnh, tàn nhẫn, vĩnh viễn không dao động.

Đôi khi điều này khiến bọn họ cảm thấy vô cùng an tâm, nhưng đôi khi cũng khiến họ nảy sinh sợ hãi.

Hạ Hầu Bạc tiếp tục đọc thư.

Dữu Vãn Âm bày tỏ Hạ Hầu Đạm không còn trọng dụng mình nữa, nhưng lại sợ người khác có được sự trợ giúp của mình, nên muốn giam cầm mình đến chết.

Nàng hỏi Hạ Hầu Bạc: Ngài có khác hắn không? Ngài chứng minh thế nào? Nếu lời tiên tri của tôi thỉnh thoảng sai sót, ngài cũng sẽ vì đa nghi mà xử tử tôi sao?

Hạ Hầu Bạc đương nhiên sẽ làm thế.

Nhưng hắn hồi âm một bức thư tình chân ý thiết, kỹ năng "vẽ bánh" đủ khiến HR của các tập đoàn lớn phải toát mồ hôi hột, lại còn gửi thêm nhiều đồ ăn vào.

Hắn không vội hỏi về cao thủ bên cạnh Hoàng đế. Hắn đang đợi nàng nộp "giấy thông hành".

Dữu Vãn Âm lại câu giờ thêm hai ngày, diễn cảnh quỳ nhận cháo lạnh suốt hai ngày, cuối cùng mới gửi ra mật thư mới: "Tôi đã mơ thấy nam tử cao lớn kia, đơn thương độc mã, cưỡi ngựa đến Chương Đài, ghé vào chốn phong nguyệt. Trước mặt có một đài cao (nàng còn vẽ minh họa bằng nét vẽ trình độ mẫu giáo), dường như đang nghe hát."

Hạ Hầu Bạc không hoàn toàn tin tưởng.

Nhưng đánh cược một phen đối với hắn cũng chẳng mất mát gì. Ít nhất địa điểm nàng nói không phải trong cung, mà là thanh lâu, ở chỗ đó muốn trừ khử một người cũng chẳng tốn sức.

Thế là Hạ Hầu Bạc phái một số thám tử, đến canh chừng ở mấy con hẻm liễu ngõ hoa trong thành.

Đường hầm cuối cùng cũng đào thông.

Hạ Hầu Đạm từ trong lỗ hổng chui ra, mặt mũi lấm lem bụi đất, việc đầu tiên là nhìn Dữu Vãn Âm: "Gầy đi rồi."

Dữu Vãn Âm ho một tiếng: "Không có, là chưa tẩy trang sạch thôi." Thật ra cô ru rú ở trong này chẳng có chỗ vận động, ngày nào cũng nằm cắn hạt dưa ăn hoa quả, tăng thêm một vòng eo rồi.

Hạ Hầu Đạm phủi bụi trên người, nhìn trái ngó phải: "Tối nay ăn lẩu nhé?"

"Trời nóng thế này mà ăn lẩu?"

"Uống kèm chè đậu xanh ướp lạnh mà."

"Được đấy." Dữu Vãn Âm cười. Cười xong lại cảm thấy đoạn đối thoại này y hệt như đôi vợ chồng già chung sống nhiều năm, mặt hơi nóng lên.

Người ta nói hoạn nạn thấy chân tình, giờ cô coi như đã hiểu. Cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện, khi nhìn thấy bóng dáng người này, cô bắt đầu vô thức nảy sinh một cảm giác an tâm.

Cho đến khi dưới lòng đất vang lên tiếng loảng xoảng, lại thêm một cái đầu dính đầy bụi nhô lên: "Khụ khụ... Vác cái nồi bò đường hầm tốn sức quá đi mất!"

Hạ Hầu Đạm: "Vất vả rồi, đặt nồi xuống, cậu có thể đi được rồi."

A Bạch: "???"

A Bạch không đi.

Không những không đi, cậu ta còn kéo cả Bắc Chu tới. Lẩu hai người biến thành lẩu bốn người.

"Nương nương, ăn cái này đi." A Bạch ân cần nhúng thịt dê chín tới, gắp vào bát Dữu Vãn Âm.

Dữu Vãn Âm cản không kịp, đang định cảm ơn, thì từ bên cạnh có một đôi đũa thò sang, úp miếng sách bò lên trên miếng thịt dê kia.

Hạ Hầu Đạm nhìn chằm chằm cô.

Dữu Vãn Âm: "..."

Điểm ấn tượng của cô đối với Hạ Hầu Đạm vẫn luôn tăng cao. Nhưng cô lại không biết Hạ Hầu Đạm nghĩ gì về mình.

Cô đoán trong đó ít nhiều có chút hảo cảm, nhưng hắn lại luôn tỏ ra vô cùng quân tử, dường như ôm ấp một bầu nhiệt huyết tình đồng chí đồng đội thuần túy.

Mãi cho đến khi tên A Bạch không sợ chết này bắt đầu quấy rối, hắn dường như bị kích thích vài phần.

Dữu Vãn Âm nuốt miếng sách bò xuống, từ từ gắp miếng thịt dê của A Bạch lên.

Hạ Hầu Đạm vẫn nhìn chằm chằm cô.

Mắt của A Bạch cũng đảo qua.

Dữu Vãn Âm khựng lại, từ từ đưa miếng thịt dê của A Bạch vào trong bát Hạ Hầu Đạm.

Hạ Hầu Đạm: "?"

A Bạch: "?"

Dữu Vãn Âm: "Đúng rồi, chú Bắc, A Bạch, kế hoạch hai người đã nghe qua rồi chứ?"

Bắc Chu đang cắm cúi ăn cơm lúc này mới ngẩng đầu lên: "Yên tâm đi, mấy ngày nay tôi đều đang huấn luyện đặc biệt cho thằng nhóc này."

A Bạch móc từ trong ngực ra một tấm mặt nạ da người đeo lên, lại buộc thêm khăn che mặt màu đen, cười nói: "Thế nào?"

Cơm nước xong xuôi, Bắc Chu lại kéo A Bạch ra góc tường, thì thầm bàn bạc một hồi, rồi bày thế bắt đầu so chiêu.

Bắc Chu: "Vừa rồi cậu đỡ đòn. Những chỗ này không được đỡ, tập lại đi, phải tập cho đến khi thuộc nằm lòng mới được."

A Bạch: "Đỡ à?"

Bắc Chu gật đầu, ra hiệu: "Thu cánh tay lại."

"Bản năng, bản năng thôi." A Bạch nói khoác không biết ngượng, "Người mạnh quá đúng là phiền phức thật, cao thủ tịch mịch mà."

Bắc Chu: "?"

Bắc Chu giơ chưởng: "Đấu thêm trận nữa?"

A Bạch nhanh chóng đánh trống lảng: "Nhắc mới nhớ, tên mặt sẹo kia bao giờ thì đi bắt?"

Hạ Hầu Đạm ngồi một bên, coi bọn họ như phim kiếm hiệp mà thưởng thức: "Không vội, đợi khi hắn tự mình xuất cung đã."

Bắc Chu thu thế: "Đạm Nhi, ăn no chưa? Chú đi bổ dưa cho mấy đứa nhé."

"Để tôi đi cho." Dữu Vãn Âm rẽ vào cái bếp nhỏ đơn sơ phía sau lãnh cung, ôm lấy một quả dưa hấu đang ngâm trong nước đá.

Đêm hè hơi nóng chưa tan, trong cái sân nhỏ cỏ mọc um tùm tiếng ve kêu râm ran, thi thoảng còn có đốm lửa lập lòe của đom đóm bay qua. Khi Dữu Vãn Âm đang cắt dưa xếp ra đĩa, A Bạch lẻn vào: "Nương nương."

"Giờ tôi không phải nương nương nữa rồi."

Mắt A Bạch sáng lên: "Vãn Âm?"

"..."

Dữu Vãn Âm biết người trong giang hồ tác phong phóng khoáng, trước giờ vẫn không quá để tâm đến kiểu tán tỉnh nửa đùa nửa thật có phần cợt nhả này của cậu ta, thuận tay nhét một đĩa dưa hấu cho cậu: "Đa tạ đã giúp đỡ."

A Bạch: "..."

Dữu Vãn Âm bắt đầu cắt đĩa thứ hai: "Mọi người tập luyện thuận lợi chứ?"

"Ba ngày nữa chắc là đại thành." A Bạch bưng đĩa dưa nhìn cô, "Vãn Âm, sau khi chuyện này thành công, tôi phải đi rồi."

Dữu Vãn Âm ngẩn ra: "Nhanh vậy sao? Cậu không phải phụng mệnh sư phụ đến bảo vệ Bệ hạ à?"

"Đoan Vương đang nhìn chằm chằm, tôi không thể xuất hiện bên cạnh hai người nữa."

Dữu Vãn Âm ngẫm nghĩ kỹ, quả đúng là như vậy.

Hóa ra tên này đến để từ biệt. Dữu Vãn Âm dừng tay, chỉnh đốn lại thái độ: "Ừm, vậy cậu đã nghĩ kỹ xem sẽ đi đâu chưa?"

"Bệ hạ có nhiệm vụ khác giao cho tôi."

"Nhiệm vụ?"

A Bạch nháy mắt: "Bây giờ vẫn chưa thể nói, đến lúc đó cô tự nhiên sẽ biết."

Vậy là nhiệm vụ bí mật rồi.

Mới chung sống chưa bao lâu, Hạ Hầu Đạm lại tin tưởng người này đến mức độ đó sao? Dữu Vãn Âm cảm thấy hơi khó tin.

Trong lòng cô nghĩ lát nữa phải đi hỏi Hạ Hầu Đạm, chợt nghe A Bạch hỏi: "Hoặc là, cô có muốn đi cùng tôi không?"

Dữu Vãn Âm: "... Cái gì?"

"Tôi hỏi cô có muốn đi cùng tôi không." A Bạch thu lại vẻ tưng tửng, từng câu từng chữ nói vô cùng nghiêm túc.

Trong căn phòng tồi tàn lờ mờ tối, đôi mắt cậu ta sáng như sao trời: "Lần đầu tiên nhìn thấy cô, tôi đã biết cô là chim sơn ca trên trời, không nên bị giam cầm chết già trong bốn bức tường cung cấm này. Người có thể nghĩ ra từng kế hoạch kia, hẳn phải có tính tình linh động, tự do phóng khoáng đến nhường nào? Người như vậy chỉ cần rời khỏi nơi đây, đường giang hồ xa rộng, nơi nào mà chẳng thể cao bay xa chạy?"

Dữu Vãn Âm chợt quay đầu nhìn ra cửa, hạ thấp giọng: "Cậu có biết mình đang ở đâu không? Cậu đang ở trong hoàng cung, rủ người phụ nữ của Hoàng đế bỏ trốn đấy?"

"Không cần bỏ trốn. Chỉ cần cô gật đầu, phía Bệ hạ tự tôi sẽ đi thuyết phục."

Dữu Vãn Âm kinh ngạc đến ngây người: "Cậu còn muốn thuyết phục hắn?"

"Tôi có lý do mà ngài ấy bắt buộc phải chấp nhận."

Dữu Vãn Âm: "..."

Tên này chắc điên rồi.

Mặc dù cảm thấy hoang đường, nhưng cô vẫn có vài phần cảm động: "Dù thế nào đi nữa, cảm ơn cậu đã nói những lời này."

A Bạch nghe ra ý từ chối trong đó, lập tức ỉu xìu: "Đừng vội trả lời, cầu xin cô đấy."

Dữu Vãn Âm dở khóc dở cười: "A Bạch, thiếu hiệp anh vũ như cậu, rồi sẽ gặp được giai nhân bầu bạn thôi."

A Bạch ủ rũ cụp đầu: "Là tôi không đủ tốt sao?"

"Không phải..."

"Nếu không phải là đi cùng tôi, thì cô có muốn ra ngoài ngắm nhìn thế giới không?"

Dữu Vãn Âm há miệng, khựng lại.

Cô nhớ tới giấc mộng đẹp về việc trốn thoát khỏi tất cả những thứ này mà mình từng ấp ủ khi mới xuyên đến.

A Bạch nắm lấy vai cô: "Vãn Âm, trên đường tôi đến kinh thành, đã từng thấy ngàn núi dưới ánh hoàng hôn, hoa nở rực rỡ như gấm. Hãy suy nghĩ cho bản thân một chút đi, cô đi một chuyến giữa trời đất này, rốt cuộc là muốn cái gì."

Cậu ta nắm rồi buông ngay, bưng hai đĩa dưa hấu, đi thẳng ra ngoài.

Dữu Vãn Âm bị bỏ lại tại chỗ, hoảng hốt thất thần một hồi lâu.

Nào là khói bếp nơi đại mạc, tiếng chuông lạc đà trên sa mạc, nào là hương quế ba thu, đầm sen mười dặm, kiếp trước cô chen chúc trong cái ô làm việc chật hẹp...

Đề xuất Trọng Sinh: Lúc Huynh Trưởng Trúng Độc Lâm Chung, Ta Ôm Thị Vệ Nhâm Nhi Uống Rượu Ngon
Quay lại truyện Còn Ra Thể Thống Gì Nữa?
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tuần trước
Trả lời

Truyện có trên web rồi, thích quáa

Haruko
Haruko

[Luyện Khí]

3 tuần trước
Trả lời

Aaa bộ này ra phim rồi, mà giờ mới đi cày truyện

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện