Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 4

Tôi hiểu rõ cái "chuyện xấu mặt" mà con bé đang ám chỉ là gì. Tôi khoanh tay trước ngực, nhìn con gái bằng ánh mắt lạnh lùng rồi hỏi: "Mẹ đi học để cầu tiến, sao lại gọi là làm nhục con?"

"Mẹ nhìn lại tuổi của mình đi! Mẹ có biết bao nhiêu bạn học cũ của con cũng đang ôn thi lại ở trường này không? Cái nhóm chat lớp cấp ba đang cười nhạo con đến thối mũi rồi đây này!"

Tôi dùng chính câu nói mà con bé từng thốt ra để đáp trả: "Đây là cuộc đời của mẹ, mẹ muốn sống thế nào là quyền của mẹ."

"Mẹ đang cố tình trả thù con đúng không?" Con gái tôi vừa giận vừa cuống, cả người nó như một con mèo bị dẫm phải đuôi, xù lông dựng ngược: "Thẩm Tĩnh Nghi, mẹ mau làm thủ tục thôi học ngay đi, nếu không con sẽ đoạn tuyệt quan hệ mẹ con với mẹ!"

Tôi sững người lại một chút.

Có lẽ con gái nghĩ rằng lời đe dọa của mình đã có tác dụng, nên trong ánh mắt nó thoáng hiện lên vẻ đắc ý.

Nhưng thực chất, tôi chỉ cảm thấy trái tim mình lạnh lẽo đến cực điểm.

Một mình tôi vất vả nuôi nấng nó khôn lớn nhường ấy, sợi dây liên kết giữa mẹ và con sâu nặng biết bao nhiêu. Vậy mà chỉ vì chuyện này, nó lại nhẫn tâm đòi cắt đứt quan hệ với tôi.

Tôi bình thản đáp lại: "Được thôi."

Không có nó, tôi chẳng cần phải luôn mang theo điện thoại khi đi học, cũng chẳng cần phải lo lắng chuyện chu cấp sinh hoạt phí hàng tháng nữa.

Gương mặt con gái bỗng chốc trắng bệch: "Mẹ nghĩ con không sống nổi nếu thiếu mẹ chắc? Bây giờ con lớn rồi, con có thể tự đi làm thêm kiếm tiền, dù không nhiều nhưng con vẫn còn có bố mà."

Làm thêm ư?

Một đứa sinh viên thì làm được việc gì ngoài mấy chuyện phát tờ rơi hay bưng bê phục vụ.

Ở kiếp trước, khi con bé nói muốn đi làm thêm, tôi đã gạt đi vì thấy những việc đó chẳng mang lại giá trị hay học hỏi được gì. Thay vào đó, tôi tăng tiền sinh hoạt phí lên bốn nghìn tệ, khuyên con đừng vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phải nhìn xa trông rộng.

Tôi đăng ký cho con học đủ các lớp ngôn ngữ, thi lấy chứng chỉ. Vốn dĩ con bé rất có thiên phú về ngoại ngữ, nên sau khi tốt nghiệp, nó đã thành thạo tới sáu thứ tiếng.

Tôi chỉ buông một câu: "Được, tùy con thôi."

Con gái tôi tức tối giậm chân bỏ đi.

Sáng sớm hôm sau, con bé lại tìm đến.

Nó nói: "Bố con bảo rồi, bố sẵn sàng nuôi dưỡng con, nhưng với điều kiện con phải chuyển tên vào sổ hộ khẩu của bố."

Nói xong, nó tỏ vẻ vô cùng đắc ý: "Mẹ cứ luôn miệng bảo bố là người không có trách nhiệm, giờ thì mẹ thấy rồi đấy, bố rất yêu con. Vừa nghe con nói muốn quay về, bố đã đồng ý ngay lập tức."

Bên ngoài tôi chỉ hờ hững: "Phải, phải, phải."

Nhưng trong lòng tôi lại thầm nghĩ, nếu ông ta thực sự yêu con, tại sao bao nhiêu năm qua không hề tranh giành quyền nuôi dưỡng? Chẳng qua bây giờ thấy con đã lớn, sắp đến lúc hái ra tiền nên mới gật đầu đồng ý mà thôi.

Nhưng tôi không dại gì mà nói ra điều đó, nếu không con gái lại bảo tôi là kẻ có tâm địa đen tối, hay suy diễn xấu về người khác.

Tôi xin phép cô giáo nghỉ một buổi để cùng con gái đi làm thủ tục chuyển hộ khẩu.

Vì lo sợ sau này con bé sẽ lại bám lấy tôi đòi mua nhà mua cửa, tôi kiên quyết yêu cầu cả hai bên ký vào một bản thỏa thuận đoạn tuyệt quan hệ.

Giây phút đặt bút ký tên, dường như con gái tôi đã bắt đầu thấy hối hận.

Dù sao thì bao nhiêu năm qua hai mẹ con cũng đã nương tựa vào nhau mà sống, dù nó có hận tôi đến đâu thì tình cảm vẫn còn đó.

"Mẹ ơi, đừng làm thế này nữa." Nó nhìn tôi, khẩn khoản: "Chẳng phải mẹ muốn con thi vào một trường đại học danh giá sao? Mẹ thôi học đi, con cũng sẽ bỏ học ở đây để đi ôn thi lại, con hứa sẽ thi đỗ vào một trường thật tốt cho mẹ xem."

Con bé vẫn không hiểu, tôi đi học hoàn toàn không phải vì nó.

Từ nhỏ đến lớn, tâm nguyện của tôi chưa bao giờ là ép nó phải đỗ đạt vào một ngôi trường danh tiếng nào đó.

Điều tôi luôn mong mỏi là nó đừng bao giờ từ bỏ chính mình, đừng sống một cuộc đời đầy hối tiếc.

Tôi hy vọng ở mỗi độ tuổi, con người ta nên làm những việc cần làm, dù kết quả có không như ý, nhưng chỉ cần đã nỗ lực hết mình thì sẽ không còn gì để nuối tiếc.

Huống hồ, với thiên phú của con bé, những việc này vốn dĩ dễ dàng hơn người khác rất nhiều.

Tôi mỉm cười với con, nhẹ nhàng đáp: "Không cần đâu. Bây giờ mẹ lại cảm thấy, tấm bằng đại học này phải tự mình thi đỗ thì mới thực sự có ý nghĩa."

Đề xuất Hiện Đại: Tân Môn Sinh Nói Nàng Là Thê Tử Tương Lai Của Ta, Nhất Quyết Ép Ta Phải Ôn Lương Cung Kiệm Nhượng
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tuần trước
Trả lời

Sao mình đọc chương 3 thấy bị lỗi vậy nhỉ?

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện