Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 3

Tôi đưa tấm ảnh cho con gái xem.

Biểu cảm trên mặt con bé thật đặc sắc, nó chẳng nói chẳng rằng, cầm điện thoại gọi ngay cho chồng cũ của tôi.

Kỹ năng dỗ dành của anh ta quả là cao siêu, chưa đầy năm phút đã khiến con bé nguôi giận.

Yến Yến vênh váo bảo tôi: Bố nói họ không phải đi chơi, mà là dì Tống đi Bắc Kinh khám bệnh cao huyết áp, mẹ đừng có lúc nào cũng nghĩ bố là người xấu.

Loại cao huyết áp gì mà phải lặn lội tận Bắc Kinh để khám cơ chứ?

Lòng tôi lại một lần nữa nguội lạnh.

Trong mắt con gái, tất cả mọi người đều là người tốt, chỉ có người mẹ ruột này là kẻ xấu xa duy nhất.

Khoảng thời gian nghỉ lễ sau đó, con gái không ra ngoài nữa.

Chuyện nó vì giận dỗi tôi mà bốc đồng đăng ký vào một trường cao đẳng nghề lan truyền khắp nơi, ngay cả bạn bè đồng trang lứa cũng chẳng mấy ai hiểu nổi lựa chọn của nó.

Những lời bàn tán của hàng xóm láng giềng giống như vô vàn mũi kim, mỗi câu mỗi chữ đều đâm thẳng vào lòng con bé.

Ban đầu Yến Yến cũng có chút hối hận, mỗi khi nhìn tôi lại muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Nhưng sau đó, chính những lời mỉa mai ấy lại kích động sự bướng bỉnh trong lòng, nó quyết tâm phải học cao đẳng cho bằng được, muốn tự mình dẫm ra một con đường riêng để chứng minh cho mọi người thấy.

Con gái không ra ngoài lại tạo điều kiện thuận lợi cho tôi.

Để duy trì cuộc sống, tôi kinh doanh một sạp hoa quả.

Thức khuya dậy sớm, tôi cũng tích cóp được một khoản tiền. Ở kiếp trước, tôi đã dùng số tiền này để mua nhà cho con gái khi nó sắp kết hôn.

Nếu không mua nhà cho nó, số tiền này đủ để tôi dưỡng già, ít nhất là thừa sức chi trả cho việc học hành của tôi lúc này.

Trước khi con gái nhập học, tôi đã bán sạp hoa quả đi.

Nửa tháng sau, con gái khai giảng.

Tôi cũng bắt đầu hành trình đi học của mình.

Vì là người phụ nữ trung niên duy nhất trong số các học sinh, nhà trường rất quan tâm và sắp xếp cho tôi ở cùng phòng với cô quản lý ký túc xá.

Đồng thời, họ cũng cho phép tôi mang theo điện thoại, dĩ nhiên là chỉ được dùng vào buổi tối.

Các bạn học cũng khá ổn, ban đầu họ bàn tán về tôi mất hai ngày rồi cũng thôi.

Dù sao thì mọi người đến đây cũng chỉ vì một mục đích duy nhất: học tập.

Trước đây khi kèm con gái làm bài tập, tôi thường lật xem sách giáo khoa cấp ba và tự cho rằng những đề bài đó không khó.

Nhưng vì nền tảng quá kém, lúc mới bắt đầu tôi thấy khá chật vật.

Một tháng sau, kỳ thi tháng đầu tiên, tôi xếp hạng bét lớp.

Cô giáo chủ nhiệm kém tôi vài tuổi gọi tôi lên văn phòng, dịu dàng bảo tôi đừng quá áp lực. Cô nói tôi rất thông minh, nhiều kiến thức chỉ cần giảng qua là hiểu ngay.

Cô giáo này cũng chính là chủ nhiệm lớp ôn thi của con gái tôi ở kiếp trước. Khi đó, con bé luôn than vãn với tôi rằng áp lực học tập quá lớn và nói xấu cô đủ điều.

Đến khi vào lớp của cô rồi tôi mới biết, cô là một người cực kỳ có trách nhiệm.

Cô quan tâm đến từng học sinh, từ việc học tập cho đến tâm lý.

Giờ đây nhà trường rất chú trọng đến sức khỏe tinh thần của học sinh, nên dù là năm học ôn thi căng thẳng, cuộc sống của tôi cũng không hề tẻ nhạt.

Cuộc sống ở trường cao đẳng của con gái có vẻ tươi đẹp hơn nó tưởng tượng.

Mỗi tuần nó gọi cho tôi một lần, nội dung cố định là xin tiền sinh hoạt phí.

Trang cá nhân của nó ngập tràn những hoạt động phong phú.

Leo núi, làm tóc, trang điểm, xăm mình... ngày nào nó cũng tỏ ra vô cùng hạnh phúc.

Cứ thế, ngày tháng trôi qua.

Thành tích thi tháng của tôi tiến bộ rõ rệt qua từng kỳ, từ đứng bét lên thứ ba từ dưới lên, rồi cuối cùng vươn tới mức trung bình của lớp.

Trong buổi họp lớp, cô giáo chủ nhiệm đã đặc biệt khen ngợi tôi.

Tất cả mọi người đều vỗ tay chúc mừng.

Những người ban đầu coi thường tôi, giờ đây nhìn tôi với ánh mắt đầy sự công nhận.

Lúc này tôi mới nhận ra, học tập cũng là một việc mang lại cảm giác thành tựu to lớn.

Chinh phục được một bài toán khó cũng giống như vừa vượt qua một ngọn núi vậy.

Hôm đó vừa tan tiết tự học buổi sáng, cô giáo chủ nhiệm vào lớp tìm tôi.

Cô nói có người đang đợi tôi ở cổng trường.

Tôi bước ra xem, trong phút chốc suýt nữa không nhận ra nổi.

Con gái tôi với mái tóc uốn lượn sóng, trang điểm đậm loè loẹt đang đứng trước mặt tôi.

Tôi nhẩm tính thời gian rồi hỏi: Các con được nghỉ đông rồi à?

Mẹ, sao mẹ lại làm chuyện này? Mẹ có biết như thế này xấu mặt lắm không!

Đề xuất Hiện Đại: Sau 999 Lần Thế Mạng Cho Muội Muội Miệng Quạ, Các Huynh Trưởng Đều Hóa Điên
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
3 tuần trước
Trả lời

Sao mình đọc chương 3 thấy bị lỗi vậy nhỉ?

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện